Category

Tin Tức Khỏe

Category

Sau hơn 2 tuần trong hang sâu Tham Luang, miền bắc Thái Lan, toàn bộ 12 thành viên đội bóng Lợn Hoang và huấn luyện viên của các em đã được đưa ra ngoài an toàn. Có nhiều yếu tố tạo nên thành công của cuộc giải cứu vĩ đại, một trong số đó là khả năng điều phối tài tình của huấn luyện viên 25 tuổi Ekkapol Chantawong khi cả đội bị kẹt lại trong hang tối.

Có lẽ sẽ chẳng có ai trong chúng ta phải trải qua thử thách khó khăn như 12 cầu thủ trẻ của đội bóng đá Wild Boars ở Thái Lan trong những ngày qua. 18 ngày bị mắc kẹt là 18 ngày cả đội phải chịu đựng những cơn đói, khát và sự đe dọa tính mạng khi lũ nguồn dâng cao trong khu phức hợp hang động hoang vắng ở miền Bắc Thái Lan.

Trong khi hàng triệu người tỏ ra vui mừng và hân hoan khi chiến dịch giải cứu đầy phức tạp đã hoàn thành, nhiều người khác đã tỏ ra ngạc nhiên trước sự sống sót kì diệu của thầy trò huấn luyện viên Ekkapol Chantawong trong điều kiện hết sức ngặt nghèo của hang động. Phụ huynh của các thành viên đội bóng đã bày tỏ lòng biết ơn đối với Ekkapol vì đã cố hết sức giữ vững tinh thần cho con em họ trong suốt thời gian chờ giải cứu. Theo các quan chức và những người trực tiếp tham gia chiến dịch, huấn luyện viên Ek đã thể hiện khả năng lãnh đạo tuyệt vời, giúp cả đội sống sót chờ viện trợ.

Không chỉ là câu chuyện về phép nhiệm mầu, nếu suy ngẫm một chút, chúng ta có thể học hỏi ở vị huấn luyện viên trẻ tuổi này rất nhiều về nghệ thuật lãnh đạo.

Muốn trở thành nhà lãnh đạo giỏi, hãy học cách huấn luyện viên người Thái dẫn dắt đội bóng vượt qua thảm họa - Ảnh 1.

Trong nhiều tình huống, người lãnh đạo không phải bao giờ cũng hoàn hảo. Họ có thể bị chùn bước và phạm sai lầm, thậm chí là những sai lầm phải trả giá đắt. Nhưng sau tất cả, nếu là một người lãnh đạo chân chính, họ sẽ sẵn sàng thừa nhận và học hỏi từ những sai lầm của mình, để trở nên hoàn thiện hơn.

Huấn luyện viên Ek có thể đã phạm sai lầm lớn nhất trong cuộc đời anh khi đưa những đứa trẻ vào hang. Nhưng anh cũng là người tạo ra sức mạnh, lòng can đảm khi đội bóng cần nhất. Và tất cả những điều đó cũng chính là tố chất hình thành nên năng lực lãnh đạo mà bất cứ ai cũng có thể học hỏi từ Ek.

Dưới đây là những tố chất lãnh đạo mà huấn luyện viên Ek đã vận dụng một cách thuyết phục trong những ngày qua.

1. Giữ bình tĩnh trước áp lực

Muốn trở thành nhà lãnh đạo giỏi, hãy học cách huấn luyện viên người Thái dẫn dắt đội bóng vượt qua thảm họa - Ảnh 2.

Giả sử nếu bị kẹt lại trong hang tối như Ek và đội bóng, bất cứ ai cũng có thể rơi vào tình trạng hoảng loạn. Nhưng khi mọi thứ trở nên căng thẳng, việc giữ cho tinh thần luôn tỉnh táo và bình tĩnh là điều quan trọng nhất, quyết định đến sự sống còn của cả đội.

Là một người từng tu hành và thường xuyên tập thiền, huấn luyện viên Ek đã giúp cho bản thân và các học trò của mình giữ được bình tĩnh trong suốt quá trình chờ viện trợ. Một số chuyên gia tham gia chiến dịch giải cứu cho biết: “Trong hang động, Ek dạy các chàng trai phương pháp thiền định để làm chủ thời gian mà không bị hoảng loạn. Chính điều đó đã cứu mạng họ”. Thật vậy, khi các thợ lặn hang động tìm thấy đội bóng sau 10 ngày mất tích, họ đang ngồi thiền với một tinh thần khá tốt, không hề có sự hoảng loạn hay sợ hãi.

Từ phong thái bình tĩnh của huấn luyện viên Ek, các nhà lãnh đạo của chúng ta có thể học tập để vận dụng vào các vấn đề cụ thể. Trong thời đại mà khủng hoảng tài chính và khủng hoảng PR diễn ra với tần suất nhiều như hiện nay, các doanh nhân dễ dàng trở nên bối rối và mất phương hướng. Nhưng nếu nhà lãnh đạo giữ được sự tỉnh táo và bình tĩnh (như huấn luyện viên người Thái) thì họ có thể lèo lái con thuyền kinh doanh vượt qua mọi khó khăn, đồng thời truyền cảm hứng cho chính nhân viên của mình.

2. Luôn có trách nhiệm với những sai lầm của bản thân

Khi phạm sai lầm, thông thường các nhà lãnh đạo mạnh mẽ và sáng suốt sẽ dũng cảm nhận lỗi và tìm cách sửa sai bằng những điều đúng đắn. Họ là người có trách nhiệm với những hành động của mình và có trách nhiệm với những người xung quanh.

Dù sự cố hang động là ngoài ý muốn, nhưng huấn luyện viên vẫn luôn bày tỏ sự hối hận vô cùng khi là người dẫn đội lạc vào hang tối. Khi các thợ lặn Hải quân Thái Lan tiếp cận được với anh và đội bóng, Ek đã gửi đến phụ huynh của các cầu thủ nhí lời xin lỗi cũng như lời hứa sẽ chăm sóc tốt cho các em.

Muốn trở thành nhà lãnh đạo giỏi, hãy học cách huấn luyện viên người Thái dẫn dắt đội bóng vượt qua thảm họa - Ảnh 3.

Bức thư HLV Ek gửi các phụ huynh.

Trong một tờ giấy note gửi ra bên ngoài, anh viết: “Tôi muốn cảm ơn tất cả sự hỗ trợ và tôi muốn xin lỗi cha mẹ các em. Tôi hứa sẽ chăm sóc cho những đứa trẻ tốt nhất có thể”. Và trên thực tế, Ek đã giữ đúng lời hứa của mình khi anh đã giữ cho cả đội được an toàn trong thời gian chờ giải cứu.

3. Là người ở lại sau cùng

Câu chuyện 18 ngày đêm của đội bóng Lợn Hoang kết thúc hôm thứ ba khi các thợ lặn từ Hải quân Thái Lan đưa được thành viên cuối cùng ra khỏi hang động. Và người cuối cùng rời hang không ai khác chính là huấn luyện viên Ekkapol Chantawong.

Muốn trở thành nhà lãnh đạo giỏi, hãy học cách huấn luyện viên người Thái dẫn dắt đội bóng vượt qua thảm họa - Ảnh 4.

Theo một số thợ lặn tham gia giải cứu, huấn luyện viên Ek đã nhường phần thức ăn của mình cho các học trò. Anh cũng giúp các em uống nước nhỏ từ trên hang xuống thay vì dùng nước bẩn dưới lòng hang. Nopparat Khanthawong, huấn luyện viên trưởng của đội trong một bài phỏng vấn trên tờ New York Times đã nói rằng: “Ek thương bọn trẻ hơn chính bản thân mình. Anh thà chết chứ không để những chàng trai của chúng ta chịu đói khát”.

Muốn trở thành nhà lãnh đạo giỏi, hãy học cách huấn luyện viên người Thái dẫn dắt đội bóng vượt qua thảm họa - Ảnh 5.

Sự quan tâm thật lòng đối với những người xung quanh cũng chính là tố chất cần thiết của một người lãnh đạo giỏi. Simon Sinek, tác giả của cuốn sách nổi tiếng Leaders Eat Last (Lãnh đạo ăn sau cùng), nói rằng các nhà lãnh đạo nên đặt mình vào vị trí ngang hàng với nhân viên của họ bởi vì “nó tạo ra một môi trường tin tưởng và hợp tác”. Có lẽ đó là lí do vì sao mà vị huấn luyện viên trẻ tuổi này luôn nhận được sự tin tưởng và tôn trọng tuyết đối, không chỉ từ các học trò của mình mà còn từ phía phụ huynh các em.



Theo Hoài Thu


Trí thức trẻ/INC

Để đưa ra quyết định này, tôi đã phải suy nghĩ rất nhiều. Thực sự trằn trọc suốt nhiều đêm xem có nên làm vậy không…

Tôi sẽ “ném” cậu con trai mình mới 11 tuổi, tính tình siêu ngây thơ và hồn nhiên vào nơi cực khổ nhất, một địa điểm ở tít tận miền núi Phú Thọ. Cuộc sống ở đây sẽ khác hoàn toàn những gì con được biết và đã trải qua nơi phố thị. Chắc nhiều người nghĩ mình “hâm”, nhưng thây kệ vì bản thân luôn hiểu là mình sẽ làm điều tốt nhất cho con!

Trẻ con như búp trên cành, cứ sống trong cảnh sẵn có liệu các con bao giờ mới hiểu, bằng bao sự khó khăn vất vả bố mẹ mới có thể lo lắng cuộc sống cho con và cho gia đình được như thế này. Nhưng làm thế nào để hiểu, là cả một vấn đề, cá nhân tôi đề cao sự trải nghiệm thực tế.

Và tôi càng quyết tâm thực hiện điều này, khi vô tình xem được clip về cuộc phỏng vấn chuyện ăn mặc hàng hiệu của các em nhỏ được dân mạng gọi là “Rich kid Việt Nam”.

Tôi là người làm về thời trang, cũng va đập cuộc sống nhiều, nhưng ở trên cương vị một người mẹ, tôi đã rất sốc. Đúng là phải dùng từ “choáng” với quan niệm sử dụng tiền của giới trẻ để phô trương hình ảnh hay để khẳng định bản thân một cách khủng khiếp đến như vậy.

Bà mẹ giám đốc sau khi xem clip Rich kid mặc quần áo chục triệu: Tôi sẽ ném con mình vào nơi khổ nhất xã hội! - Ảnh 1.

Sự chịu chơi của các em bé Việt xuất hiện trong clip thật không biết diễn tả sao. Bản thân tôi chưa bao giờ hoặc hiếm khi bàn luận, nhận xét gì những chuyện xã hội. Bởi suy cho cùng, mỗi người một lối sống, một cuộc đời riêng, mình không phải người trong cuộc nên không thể hiểu hết. Nhưng với gia đình tôi , với các con tôi thì khác, không thể dễ dãi với sự hưởng thụ như vậy được .

Tôi thật sự ấn tượng với một câu chuyện đã từng đọc “Trường đại học tốt nhất chính là trường nghèo khổ”. Phải có gian nan, vất vả, khó khăn con người ta mới có được những trải nghiệm sâu lắng để hiểu, để yêu và biết san sẻ về cuộc sống hơn. Con người càng đi qua sự khó khăn thì càng biết trân quý cuộc sống hơn nhiều .

Tôi giật mình khi thấy nhiều bạn trẻ còn quá nhỏ đã dùng trên người những sản phẩm trị giá bằng cả một gia tài của gia đình một nhà nông chỉ để thể hiện giá trị bản thân và thấy điều đó rất hiển nhiên. Sao lại có thể dễ dãi đến như vậy trong cách sử dụng tiền?

Cá nhân tôi cảm nhận thấy các bạn chưa có ý thức về đồng tiền, trong cách chi tiêu hoặc đó là sự nuông chiều của bố mẹ dành cho các con. Nếu tôi có quá nhiều tiền cũng không bao giờ chiều con như vậy. Thực tế đã chứng minh, cái gì dễ dãi quá sẽ không đáng để trân trọng. Sướng quá rồi khi khổ chịu làm sao?

Bà mẹ giám đốc sau khi xem clip Rich kid mặc quần áo chục triệu: Tôi sẽ ném con mình vào nơi khổ nhất xã hội! - Ảnh 2.

Bất chợt nhận thấy mình hơi khác người khi bắt con tập tành làm lụng, từ làm bánh, đóng bánh, đi ‘ship’ hàng toát mồ hôi mồ kê dưới cái nóng 42 độ C, người lớn còn hãi hùng. 

Nhưng cho đến ngày hôm nay tôi rất vui vì con học được nhiều bài học thật sự ý nghĩa, con hiểu rằng nếu làm sai sẽ bị trừ tiền lãi vào chính những số tiền con đi ‘ship’ bánh nhưng quên không thu, đây là bài học tự chịu trách nhiệm cho những việc mình làm. Rồi hàng ngày làm việc con quen dần thói quen dọn dẹp sạch sẽ những gì vừa vứt ra, mọi thứ cứ làm hiển nhiên như là một thói quen.

Chưa bao giờ tôi dậy con là lớn lên không cần làm gì cứ có sẵn của bố mẹ để lại lấy đó mà tiêu. Không! Tôi luôn nói “đời cua cua máy, đời cáy cáy đào”, bố mẹ chẳng có gì cho các con ngoài bàn đạp giúp các con chạm tay vào ước mơ bằng sự cố gắng và nỗ lực từng ngày, nên luôn phải tự học, tự nghĩ lớn, đừng trông chờ, nếu có hư thì mọi thứ hoá giá đi làm từ thiện hết.

Vậy nên sắp đến ngày bạn ấy đi học, mẹ sẽ quyết tâm đưa bạn đi “đày ải” một cuộc sống vất vả ở miền núi, nơi hoàn toàn trái ngược với thành phố, một nơi mà bạn ấy phải chăn trâu, cắt cỏ, nấu bếp củi… như một người nông dân đích thực. Dù khó khăn, nhưng tôi tin, đó là một trải nghiệm vô cùng quý báu cho con. Có sướng phải có khổ, mà có khổ sau sướng mới thấy quý!

*Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của tác già là chị Hà Minh Phúc, hiện là nhà thiết kế và giám đốc sáng tạo tại May’s House Designer.



Hà Minh Phúc


Theo Trí Thức Trẻ

Hãy thử tưởng tượng, bạn là một thanh niên Nhật Bản 25 tuổi xuân xanh và đang có một công việc phải làm bù đầu từ 9 giờ sáng đến 10 giờ đêm mỗi ngày. Điều này là lẽ thường ở Nhật Bản, đất nước mà nhiều người còn phải quần quật làm việc cả đêm. Họ ăn mì cho bữa trưa và bữa tối, cuộc sống chỉ có công việc và ngủ, không có cha mẹ, bạn bè giao lưu và cũng chẳng có hứng thú thực sự với công việc.

Ở Nhật Bản, bạn có thể sẽ làm cùng một vị trí trong suốt 5 năm mà không thăng tiến, bởi quy chế ở đây phụ thuộc hoàn toàn vào độ thâm niên trong công việc, lương lậu thì dường như chẳng thay đổi gì.

Hầu hết các nhân viên ở Nhật Bản sẽ phải mất 2 tiếng mỗi ngày để di chuyển tới chỗ làm việc. Độ dài của quãng đường sẽ tỷ lệ thuận với mức độ trầm cảm của họ, nhưng chẳng mấy ai nhận ra. Những chuyến tàu điện ảm đạm, lặng yên. Cổ bạn thì đau nhức bởi cả núi công việc căng thẳng hay phải cúi xuống liên tục để nhìn vào điện thoại…

Ngưỡng mộ các điều tuyệt vời ở Nhật Bản nhưng không thể phủ nhận sự cô đơn, tuyệt vọng của những người đang vật lộn với công việc và cuộc sống nơi đây - Ảnh 1.

Tối thứ 6 nào họ cũng đi hát karaoke, một mình. Thật may mắn vì còn có ngành kinh doanh hát karaoke một mình. Và không có gì đáng ngạc nhiên khi dịch vụ này nổi tiếng ở xứ sở hoa anh đào. Chỉ với 15 USD, bạn được két khản cổ họng các bài hát yêu thích, thưởng thức menu đồ uống đủ loại. Hát karaoke một mình có thể được xem như một liệu pháp chữa bệnh cho những người “cô đơn”.

Cuối tuần với những người ở Nhật Bản chủ yếu là để ngủ bù cho cả tuần làm việc cật lực trước khi quay trở lại với guồng làm việc điên cuồng vào thứ 2. Bạn khát khao một kì nghỉ lắm rồi và chỉ mong ngày nghỉ sẽ nhanh đến một chút.

Trên đây là một câu chuyện rất điển hình của những thành niên ở độ tuổi 20 – 30, làm việc cho một công ty truyền thống ở Nhật Bản. Ngoài kia, còn rất nhiều người có cuộc sống tương tự nữa. Vấn đề ở đây khá phức tạp. Thật khó tin khi người Nhật, phụ nữ Nhật Bản sống lâu nhất thế giới nhưng nguyên nhân chính dẫn đến cái chết của phụ nữ trong độ tuổi 15 – 34 ở Nhật là tự tử.

Ở thành phố Tokyo có cả một mạng lưới trợ giúp những người cô đơn, chống chọi với sự căng thẳng trong công việc, đi đến đâu cũng có chỗ giải trí. Rất nhiều dịch vụ ra đời để khỏa lấp nỗi cô đơn như dịch vụ cho thuê bạn bè, ôm ấp, quán cà phê cho những người cô đơn…

Ngưỡng mộ các điều tuyệt vời ở Nhật Bản nhưng không thể phủ nhận sự cô đơn, tuyệt vọng của những người đang vật lộn với công việc và cuộc sống nơi đây - Ảnh 2.

Tỷ lệ tự tử ở Tokyo tương đối thấp, đây là một trong những khu vực có tỷ lệ thấp nhất ở Nhật Bản. Nhưng nếu bạn đi về phía Bắc, đến những thành phố ven biển, lạnh lẽo, ảm đạm và thưa thớt người, vắng bóng những ngành công nghiệp phát triển, bức tranh cuộc sống sẽ hoàn toàn khác.

Ở Mỹ, việc tìm đến bác sĩ tâm lý là chuyện bình thường. Đó là điều chúng ta thường thấy trong các bộ phim và nó phản ánh một điều rất thông thường trong xã hội. Những người cảm thấy quá căng thẳng trong cuộc sống, bế tắc khi giải quyết các vấn đề trong cuộc sống gặp bác sĩ tâm lý để được giãi bày câu chuyện của họ và có ai đó lắng nghe. Đôi khi, có ai đó lắng nghe bạn “xả” ra mọi thứ là tất cả những gì họ cần.

Kiểu văn hóa đó không có ở Nhật Bản. Chẳng ai gặp bác sĩ tâm lý cả. Họ dường như có định kiến nặng nề về việc chia sẻ những vấn đề tâm lý, và số lượng bác sĩ tâm lý cũng rất ít. Đó là các yếu tố đầy đủ cho một “thảm họa” xã hội.

Ngưỡng mộ các điều tuyệt vời ở Nhật Bản nhưng không thể phủ nhận sự cô đơn, tuyệt vọng của những người đang vật lộn với công việc và cuộc sống nơi đây - Ảnh 3.

Định kiến xã hội đóng vai trò rất lớn trong mọi khía cạnh của cuộc sống ở Nhật và có thể đó chính là điều đẩy nhiều người tới vực thẳm.

– Tỷ lệ ly hôn ở Nhật Bản thấp. Nhưng đàn ông đã ly hôn ở Nhật có nguy cơ tự tử cao gấp đôi nước khác.

– Sự hổ thẹn với chính mình là một văn hóa phổ biến ở Nhật Bản và nó là một cách để kiểm soát xã hội. Nó bắt nguồn từ một triết lý trong Nho giáo. Chắc hẳn, chúng ta đều biết hình ảnh những võ sĩ Samurai mổ bụng tự sát khi thất bại. Nhưng thực sự nó không lành mạnh chút nào.

Khi một công ty xảy ra vấn đề nghiêm trọng, nhiều lúc những người lãnh đạo công ty, các thành viên hội đồng quan trị sẽ từ chức… hoặc tệ hơn là tự sát. Một người quản lý hãng hàng không Nhật Bản (JAL) đã tự sát sau vụ máy bay rời khiến hơn 500 người thiệt mạng bởi ông ấy không thể chịu nổi sự hổ thẹn.

Học sinh hổ thẹn khi mắc lỗi ở trường. Nó trở thành những chấn thương tâm lý suốt đời của họ.

Liệu những điều đó có đủ để nói rằng, Nhật Bản là một quốc gia “trầm cảm” không? Chúng ta khó có thể đánh gia. Những yếu tố văn hóa, chủ quan có lẽ đã tác động lên những con người đã, đang phải làm việc quá sức và kiệt quệ vì trách nhiệm với gia đình, xã hội.

Ở Mỹ, người ta có thể sẽ được giải tỏa dễ dàng hơn với các cuộc gặp với bác sĩ tâm lý hay sự chia sẻ của gia đình, bè bạn. Nhưng ở Nhật, điều đó thật khó. Hiện nay, các công ty Nhật đã bắt đầu lập ra những kế hoạch nội bộ để giải quyết vấn đề này và mạng lưới hỗ trợ họ đang ngày càng mở rộng hơn. Nhưng, họ vẫn còn một quãng đường rất dài cần vượt qua!



THEO PV


THỜI ĐẠI

Chuyện kể rằng, có một con cá sấu già đang ung dung thả mình trôi theo dòng nước, sát bờ sông thì một con cá sấu trẻ hơn bơi lại gần nó và nói: “Tôi nghe nói, ông là tay thợ săn khét tiếng nhất trong vùng. Ông có thể chỉ cho tôi cách săn mồi được không?”.

Bị tiếng của con cá sấu nhỏ đánh thức, con cá sấu già mở mắt, liếc nhìn kẻ vừa gọi nó dậy. Thế nhưng, con cá sấu già chẳng nói một lời mà chỉ im lặng rồi… ngủ tiếp. Tức giận và cảm thấy bị xem thường, con cá sấu trẻ đùng đùng bỏ đi săn, để lại làn nước sủi bọt đục ngầu sau đuôi. Nó nghĩ thầm: “Được lắm, tôi sẽ cho ông thấy”.

Vài tiếng sau, nó quay trở lại và thấy con sấu già vẫn đang say giấc. Thế là, nó bắt đầu khoe khoang về chuyến đi săn thành công của mình: “Hôm nay tôi đã bắt được 2 con cá béo nich này. Thế ông đã bắt được gì rồi? Không có gì sao? Tưởng gì, hoá ra ông cũng có đâu có khét tiếng cho lắm nhỉ?”.

Mắt nhắm mắt mở, con sấu già lần nữa nhìn kẻ đang vênh mặt lên, không nói một lời. Nó khép mắt và tiếp tục thả mình trên dòng nước, đám cá lòng tong thản nhiên đớp tảo dưới bụng nó. Giận dữ vì không nhận được bất cứ lời đáp nào, con sấu trẻ lại bơi đi săn tìm thứ khác.

Sau vài tiếng, nó quay lại, miệng đã ngậm một con cò nhỏ. Nó tiến lại gần con cá sấu già, chắc mẩm bấy nhiêu là đủ để chứng minh ai mới là tay thợ săn thực thụ. Con cá sấu già thì vẫn đang ở nguyên chỗ cũ.

Tuy nhiên, lần này thì khác. Có một con linh dương lớn đang cúi đầu uống nước rất gần chỗ của con sấu già. Nhanh như cắt, con sấu già phóng khỏi mặt nước, mở to miệng ngoạm chặt lấy cổ con linh dương, giật mạnh nó xuống làn nước đục ngầu và nhanh chóng kết liễu đời con vật xấu số.

Sững sờ, con cò ở miệng rớt xuống. Tròn mắt nhìn lão thợ săn cự phách thưởng thức bữa ăn hơn 200 kg của mình, giọng nó mới run run: “Ông… làm ơn… làm ơn chỉ cho tôi biết ông làm cách nào được như thế vậy?”.

Nuốt một miếng thịt linh dương khổng lồ, con sấu già cuối cùng cũng mở miệng đáp gọn lỏn: “Ta không làm gì cả”.

Chuyện 2 con cá sấu và bài học thấm thía cho những kẻ cứ mải lao mình vào làm việc, cho rằng bận rộn mới đem lại thành quả mà không hề biết đôi khi những người chẳng làm gì mới thành công rực rỡ - Ảnh 1.

Làm những điều thực sự cần thiết hay làm việc chăm chỉ và cật lực

Khi mới khởi nghiệp với JotForm, tôi cũng giống như con cá sấu trẻ: Tin rằng bản thân lúc nào cũng phải làm việc chăm chỉ mới có kết quả. Lúc ấy, nếu ai đó bảo rằng tôi sẽ đạt được kết quả tốt hơn nếu dành nhiều thời gian hơn để nghỉ ngơi chắc tôi sẽ trợn tròn mắt rồi lại tiếp tục với lịch làm việc 16h/ngày của mình. Đã một thời tôi cho rằng: Để thành công, bản thân phải liên tục làm việc, xây dựng và phát triển sản phẩm kế tiếp, bất chấp “sản phẩm” đó là gì đi nữa.

Dường như tất cả chúng ta đều bị ám ảnh ít nhiều với việc phải lao động cật lực, luôn tay luôn chân mới có thể chạm vào thành công. Thế nhưng, bận rộn và thành công lại là 2 khái niệm hoàn toàn khác nhau. Còn tôi nghĩ rằng, nếu chúng ta biết ưu tiên cho việc “không làm gì cả”, chúng ta hoàn toàn có thể bắt được nhiều con linh dương to lớn hơn chỉ vài con cá trê như trong câu chuyện trên.

Song, quả thực, điều này nói thì dễ hơn làm. Dù là CEO của các tập đoàn lớn hay nhân viên văn phòng bình thường đều đang hối hả trong guồng quay của sự bận rộn. Mà cũng chẳng biết kể từ khi nào, những người xung quanh chúng ta nhìn nhận giá trị của một cá nhân dựa trên sự bận rộn thay vì chất lượng công việc của họ. Bằng cách này hay cách khác, hai chữ “bận rộn” đã trở thành tính từ được gắn liền với những người thành công và có địa vị trong xã hội.

Thế nhưng, không sớm thì muộn, tất cả chúng ta đều sẽ phải tự hỏi bản thân rằng: Sứ mệnh của chúng ta là gì? Là trở thành người bận rộn nhất, hay là trở thành người mang đến nhiều đóng góp nhất cho xã hội? Và, điều thú vị hơn cả là khi quan sát những bộ óc lỗi lạc nhất trên thế giới, chúng ta dễ dàng nhận thấy ở họ một điểm chung: Tất cả đều thường xuyên dành thời gian để… không làm gì cả.

Chuyện 2 con cá sấu và bài học thấm thía cho những kẻ cứ mải lao mình vào làm việc, cho rằng bận rộn mới đem lại thành quả mà không hề biết đôi khi những người chẳng làm gì mới thành công rực rỡ - Ảnh 2.

Sức mạnh của không làm gì

Việc dành ra một khoảng thời gian để nghỉ xả hơi và không làm gì cả có thể khá khó khăn. Nhất là khi bạn liên tục bị “bỏ bom” với hàng loạt các cuộc họp, thông báo hay một danh sách công việc dài dằng dặc. Trên thực tế, nhiều nhà sáng lập của các doanh nghiệp lớn đã bắt đầu đưa thời gian nghỉ ngơi vào lịch làm việc hằng năm của mình thường xuyên hơn.

Họ gọi khoảng thời gian này là Think Week (Tuần lễ suy nghĩ). Khoảng thời gian này thường kéo dài 1 tuần, là thời gian để đọc sách, suy nghĩ, tự vấn và thoát ly khỏi cuộc sống bí bách chốn công sở

Mặc dù Steve Jobs, Mark Zuckerberg hay Tim Ferriss cũng có áp dụng bí quyết này nhưng chính tỷ phú Bill Gates mới là người khiến cho khái niệm Think Week được trở nên phổ biến. Suốt những năm điều hành Microsoft, Gates luôn dành thời gian cho Think Week 2 lần mỗi năm. Không công việc, không nghỉ mát, chỉ đơn thuần đọc sách và suy nghĩ mà thôi.

Thậm chí, ông còn quyết tâm thực hiện Think Week đến mức cả gia đình, bạn bè và nhân viên cũng không được phép can thiệp vào khoảng thời gian này. Ngày hôm nay, khi chia sẻ về những thành công của Microsoft, Gates cho biết phần lớn chúng đều đến từ những ý tưởng độc đáo loé lên trong thời gian ông không làm gì cả.

Hãy không làm gì cả

Dĩ nhiên, bạn không nhất thiết thực hiện Think Week một cách cứng nhắc như Bill Gates. Như tôi chẳng hạn: Hằng năm, tôi đều rời khỏi công ty ít nhất 1 tuần để về quê giúp bố mẹ thu hoạch ô liu.

Tất cả mọi suy nghĩ như làm cách nào để startup tăng trưởng hay tỷ lệ chuyển đổi của khách hàng là bao nhiêu đều sẽ đồng loạt tan biến khi bạn hái ô liu. Đó vừa là một phương pháp thiền, vừa là cách để tịnh tâm. Bằng một cách thần kỳ nào đó mà những ý tưởng tốt nhất của tôi cũng thường xuất hiện trong khoảng thời gian không làm gì cả này.

Còn nếu bạn không thể dành nổi một tuần trong năm cách ly khỏi công việc, bạn có thể thử phương pháp khác. Đó là: Tránh xa khỏi công nghệ. Vào thứ bảy hay chủ nhật hằng tuần, hãy cách ly bản thân khỏi mọi loại hình công nghệ. Hãy tắt điện thoại, tắt laptop và giấu nó đi. Hết sức hạn chế xem TV hay Netflix.

Hãy để cho não của bạn có không gian suy nghĩ bằng cách bước ra ngoài guồng quay bận rộn mỗi ngày. Bằng cách này, những ý tưởng mới sẽ lóe lên và bạn cũng sẽ có thêm thời gian để xử lý hay cải tiến những ý tưởng cũ. Bạn sẽ nhận ra những kết quả đến từ phương pháp này rất giống với những gì mà con cá sấu già đã thực hiện trong câu chuyện kể trên. Đôi khi, điều tốt hơn cả đơn giản là nhắm mắt lại để “ung dung thả mình trôi theo dòng nước”. Hãy kiên nhẫn chờ đợi, rồi “con linh dương” của bạn cũng sẽ xuất hiện mà thôi.



Mộc Dương


Theo Nhịp Sống Kinh Tế/Medium

Quãng đường từ nhà tới chỗ làm của CEO của Twitter Jack Dorsey chỉ dài khoảng 5 dặm (tương đương với 8 km) nhưng mỗi ngày anh vẫn mất tới hơn 1 giờ đồng hồ để đi làm. Đó là bởi vì anh đi bộ.

Trên Twitter, Jack Dorsey đã đăng tải thống kê số bước đi bộ của anh vào hôm thứ tư vừa rồi, với dòng caption: “Tôi có thói quen đi bộ để đến chỗ làm từ 2 năm nay. Quãng đường 5 dặm thường mất 1h15p”.

CEO của mạng xã hội Twitter: Tôi đi bộ hơn 8 km mỗi ngày để đến chỗ làm, đó là khoản đầu tư đáng giá nhất cho mọi thành công - Ảnh 1.

Như tác giả Tim Ferriss viết trong cuốn sách “Công cụ của những gã khổng lồ”, Dorsey tin rằng đầu tư đáng giá nhất mà anh từng làm là “dành thời gian đi bộ mỗi ngày.” Trong chuyến đi năm dặm mỗi ngày, Jack không gửi email hoặc nhắn tin. Thay vào đó, anh thường sử dụng thời gian để nghe nhạc và audio book, hoặc chỉ đơn giản là suy nghĩ và tìm cảm hứng từ các con phố của San Francisco.

Trên CNN Money, CEO của Twitter chia sẻ: “Buổi sáng là khoảng thời gian dễ chịu. Tôi có thể thoải mái suy nghĩ mà không cần bận tâm đến các kế hoạch”.

Đi bộ cũng là một bài tập tốt đối với sức khỏe, là một phần quan trọng trong lối sống và thành công của Dorsey. Từ lâu nay, anh duy trì thói quen thức dậy vào lúc 5 giờ sáng, ngồi thiền trong nửa tiếng và dành 7 phút tập thể dục. Jack cho biết rằng: “Một lối sống lành mạnh sẽ giúp cho tôi sáng tạo hơn và cho phép tôi suy nghĩ nhiều hơn”.

CEO của mạng xã hội Twitter: Tôi đi bộ hơn 8 km mỗi ngày để đến chỗ làm, đó là khoản đầu tư đáng giá nhất cho mọi thành công - Ảnh 2.

Không chỉ riêng Jack Dorsey , các tỷ phú nổi tiếng khác, bao gồm Richard Branson, Mark Zuckerberg và Mark Cuban, cũng đồng ý rằng tập thể dục là chìa khóa để thành công.

CEO của mạng xã hội Twitter: Tôi đi bộ hơn 8 km mỗi ngày để đến chỗ làm, đó là khoản đầu tư đáng giá nhất cho mọi thành công - Ảnh 3.

Trên trang blog cá nhân của mình, Richard Branson từng viết: “Một cách nghiêm túc, tôi ngờ rằng mình sẽ không bao giờ đạt được thành công trong sự nghiệp (và cả hạnh phúc trong đời sống cá nhân) nếu như tôi không đề cao vai trò của sức khỏe và thể lực”. Được biết, vị tỷ phú này rất thích chơi tennis, đi xe đạp, chạy và lướt ván diều.

CEO của mạng xã hội Twitter: Tôi đi bộ hơn 8 km mỗi ngày để đến chỗ làm, đó là khoản đầu tư đáng giá nhất cho mọi thành công - Ảnh 4.

Zuckerberg cũng ưu tiên việc tập thể dục bởi vì, như anh nói trong một Q & A trên Facebook, “Làm bất cứ điều gì tốt cũng đòi hỏi năng lượng, và bạn chỉ có nhiều năng lượng hơn khi bạn chịu tập luyện chăm chỉ”.

CEO của mạng xã hội Twitter: Tôi đi bộ hơn 8 km mỗi ngày để đến chỗ làm, đó là khoản đầu tư đáng giá nhất cho mọi thành công - Ảnh 5.

Còn với Cuban, ông luôn cố gắng thu xếp một giờ tập các bài tập cardio, sáu hoặc bảy ngày một tuần. Đó là nguồn nhiên liệu mạnh cho một tinh thần làm việc tích cực. Ông coi việc tập thể dục đều đặn cũng giống như các cam kết kinh doanh: “Khi bạn cố gắng tìm cách để tập thể dục thường xuyên, điều đó phản ánh rằng bạn cũng sẽ cố gắng làm điều tương tự trong kinh doanh”.



theo Minh An


Trí thức trẻ/CNBC

Dưới đây là 5 cách bạn có thể tham khảo:

Tìm ra thời điểm mà bạn tỉnh táo nhất

    Hãy làm việc vào thời điểm mà hiệu suất làm việc của não bạn ở đỉnh cao nhất. Chẳng hạn, bạn nhận thấy rằng, bạn xử lí các bài tập nhanh hơn và chính xác hơn vào các buổi sáng muộn. Có thể, thời gian bộ não bạn tập trung nhất là khoảng 10 giờ sáng, nhưng sau đó bạn bắt đầu cảm thấy mệt mỏi trước 2 giờ chiều. Bộ não của bạn đang nói cho bạn biết khi nào nó “tỉnh táo” nhất.

    Vậy tại sao bạn không làm việc khi bộ não của bạn đang ở trạng thái tốt nhất? Và sau đó, khi bạn cảm thấy bắt đầu mất tập trung, hãy nghỉ ngơi và trở lại làm những công việc đơn giản hơn, hoặc kết thúc bằng cách chuẩn bị mọi thứ cho ngày hôm sau.

    Đảm bảo rằng bộ não của bạn đã được nghỉ ngơi đầy đủ trước khi bắt đầu công việc

       Mất tập trung, chán nản với công việc, đây là 5 cách đơn giản giúp bạn lấy lại tinh thần nhanh chóng - Ảnh 1.

      Bạn có thể khó tập trung bởi các nguyên nhân chủ quan, chẳng hạn như lo âu, kích động hay căng thẳng. Để đối phó với những vấn đề này, bạn cần một giấc ngủ ngon vào buổi tối trước khi bắt đầu ngày mới. Khi tỉnh dậy, hãy suy nghĩ tích cực. Một số người ngồi thiền hoặc tập yoga để “đón” năng lượng tích cực.

      Các chuyên gia khuyên rằng thực hiện các bài tập thở ngắn có thể tăng trường khả năng tập trung cho bạn. Những người khác thì dành 20 phút đi bộ vào buổi sáng để “dọn dẹp” đầu họ.

      Loại bỏ các phiền muộn

        Thật khó để tránh được những điều gây phiền toái. Các ứng dụng có thể được xóa đi trên điện thoại, radio hoặc TV có thể được rút phích cắm, nhưng bạn lại có con nhỏ đang chơi trong phòng khi bạn làm việc ở nhà? Và điều gì sẽ xảy ra nếu bạn có một đồng nghiệp thường xuyên đến bàn làm việc của bạn để trò chuyện?

         Mất tập trung, chán nản với công việc, đây là 5 cách đơn giản giúp bạn lấy lại tinh thần nhanh chóng - Ảnh 2.

        Một cách tốt để xử lý những phiền nhiễu này là thiết lập một số cấu trúc và giới hạn. Làm việc ở một nơi mà bạn không thể bị quấy rầy, chẳng hạn như một căn phòng yên tĩnh trong ngôi nhà của bạn với các cánh cửa khép kín. Nhẹ nhàng nói với những người xung quanh bạn – ví dụ như đồng nghiệp của bạn – bạn cần thời gian một mình trong vài giờ. Nếu bạn làm việc ở nhà và có con nhỏ, hãy giải quyết các công việc khi chúng đang ngủ trưa hoặc xem phim.

        Chia công việc lớn thành từng phần nhỏ

          Nếu bạn đang có một dự án lớn, hãy chia các nhiệm vụ thành các mục tiêu nhỏ dễ tiếp cận, giải quyết và hoàn thiện hơn. Hãy xem danh sách việc cần làm và những gì bạn đã trì hoãn. Tìm hiểu cách để chia nhỏ chúng thành các nhiệm vụ đơn giản nhưng cụ thể hơn. Và nếu bạn đang làm việc nhóm, hãy chọn ra người phù hợp với công việc bạn giao phó.

          Uống một ly cafe hoặc tách trà

            Có nhiều nghiên cứu đã chứng minh công dụng của caffein tới não bộ, nó giúp bạn tỉnh táo hơn. Tuy nhiên, cần lưu ý là một số loại đồ uống có caffein với hàm lượng đường cao thì có hại cho sức khỏe , vì vậy bạn chỉ nên uống một lượng tối thiểu trong khi làm việc. Việc uống một ly cafe hay tách trà xanh giữa giờ làm việc có thể giúp bạn tăng cường sự tập trung và năng lượng cho những giờ làm việc tiếp theo.

            Nếu không, hãy sử dụng thời gian nghỉ ngơi để thư giãn và đi dạo xung quanh. Nếu bạn làm việc gần một công viên, hãy ra ngoài và tận hưởng cây xanh. Các nghiên cứu cũng nói rằng, việc tiếp xúc với cây cối và môi trường tự nhiên xung quanh có thể làm tăng năng suất làm việc.



            Theo Minh Anh


            Trí thức trẻ

Có một câu nói mà hầu hết chúng ta đều quen thuộc: “Kẻ thù lớn nhất của mỗi người chính là bản thân họ”. Chính sự do dự, thiếu tự tin, lười biếng và không nắm bắt cơ hội đã trở thành vật cản ngăn bước tới thành công của cá nhân mỗi người. Thay vì tìm kiếm hàng loạt phương pháp làm việc, kinh doanh với mong muốn gặt hái được thành công, đôi khi, chúng ta đơn giản chỉ cần được “đánh thức” nhận thức, ý thức được sai lầm của bản thân và thay đổi chính mình.

6 điểm khác biệt căn bản giữa người thành công và kẻ thất bại: Khoảng cách xa nhất giữa giàu - nghèo hoá ra cũng chính là đây! - Ảnh 1.

Dưới đây là những thói quen, điểm khác biệt giữa người thành công và kẻ thất bại. Nếu bạn nhận thấy mình đang có những dấu hiệu tiêu cực được nêu, đừng coi đó là một sự xúc phạm mà hãy xem nó như một lời thức tỉnh kịp thời và cần thiết để thay đổi bản thân, thay đổi sự nghiệp.

1. Kiên trì hành động # Dễ dàng bỏ cuộc 

Khi thực sự muốn một điều gì đó, người thành công sẽ kiên trì tìm mọi cách để có được nó. Họ sẽ hành động thực tế thay vì buông những lời nó suông. Họ không ngại khó khăn và luôn sẵn sàng vượt qua chúng.

Ngược lại, với những người luôn chùn bước trước trở ngại, dễ dàng bỏ cuộc và bao biện cho hành động của mình bằng vô số lý do, rằng “vì thế này nên tôi không làm được”, “vì thế kia nên tôi không đi được”… thì rõ ràng, quãng đường đến thành công của họ vẫn còn là một khoảng cách rất xa.

2. Dám chịu trách nhiệm # Đổ lỗi cho người khác

Trong thực tế, những thăng trầm trong công việc và cuộc sống là điều không thể tránh khỏi đối với bất kì ai. Cách mà bạn đối mặt và xử lí chúng sẽ quyết định mức độ thành công trong công việc của bạn. Người thành công sẽ phân tích nguyên nhân thất bại, chịu trách nhiệm cho sai lầm của mình. Trong khi đó, người thất bại sẽ thường trốn tránh trách nhiệm và đổ lỗi cho người khác.

Việc phàn nàn về mọi người, phàn nàn về mọi thứ và chối bỏ những sai lầm do thiếu sót của bản thân không những sẽ khiến bạn trở nên không đáng tin cậy mà còn ngăn trở bạn rút ra bài học từ những sai lầm đó. Vì vậy, khi gặp phải sai lầm, hãy dũng cảm đối mặt và tìm ra phương pháp hiệu quả để không gặp lại nó trong lần sau sẽ là sự lựa chọn đúng đắn cho sự nghiệp của bạn.

3. Nắm bắt cơ hội # Sợ phải đổi thay

Thay đổi mang lại những cơ hội mới, cũng mang lại những thách thức mới. Cùng với sự chuyển mình và thay đổi ngày càng nhanh của thế giới, người thành công luôn kịp thời thích ứng và có những thay đổi để phù hợp với thời đại. Nếu bạn chỉ khư khư ôm mình, tìm kiếm cảm giác an toàn trong sự cũ kỹ của bản thân, từ chối yêu cầu đổi mới của thời gian, chắc chắn bạn sẽ bị bỏ lại trong cuộc đua của thời đại này.

Hãy nhớ rằng, những thay đổi, dù là không như mong muốn cũng sẽ là một cánh cửa đưa bạn khám phá và tìm kiếm những cơ hội, những viễn cảnh mà bạn chưa từng biết tới hay hình dung đến.

4. Lập kế hoạch, mục tiêu rõ ràng # Chờ đợi và hy vọng vào những điều kỳ diệu sẽ xảy đến

Tỷ phú Richard Branson vẫn luôn khẳng định về sự cần thiết của việc lập danh sách những ý tưởng và mục tiêu của bản thân. Đây cũng là lý do những người thành công thường mang theo sổ ghi chép để họ có thể ghi lại mục tiêu của mình và biến chúng thành kế hoạch cụ thể.

Trái lại, có nhiều người thường để ý tưởng của họ trôi qua một cách hời hợt và hy vọng vào “một ngày nào đó”, phép màu sẽ xảy đến và biến chúng thành sự thật. Nếu bạn cũng đang bám lấy hy vọng thay vì viết xuống mục tiêu của mình thì hẳn đã đến lúc nên dừng lại sự mơ mộng viển vông đó và nhận ra rằng, cách duy nhất để ước mơ trở thành hiện thực là bạn phải hành động với toàn bộ sự nỗ lực của bản thân.

Hãy thử bắt đầu bằng hành động đơn giản nhất – viết xuống những ý tưởng, mục tiêu và mình và lập kế hoạch cho chúng.

5. Không ngừng học hỏi # Nghĩ mình biết mọi thứ

Trong một cuốn sách nghiên cứu của mình, nhà tâm lý học nổi tiếng Carol S. Dweck đến từ Đại học Standford đã nêu ra hai loại tư duy: tư duy tăng trưởng và tư duy cố định. Những người thành công thường có tư duy tăng trưởng bởi họ có đam mê học hỏi.

Như Elon Musk, dù đã trở thành một tấm gương thiên tài với nhiều người, ông vẫn luôn để tâm quan sát và tìm tòi học hỏi mỗi lúc có thể. Ngược lại, những người không thành công lại giữ cho mình một tư duy cố định, họ cảm thấy phiền phức và từ chối việc tiếp nhận những lời khuyên hay học bất cứ thứ gì bởi cho rằng bản thân đã biết đủ. Đây chắc chắn là một sai lầm lớn, bởi trên hết, nó sẽ cản trở sự phát triển của chính bản thân bạn.

6. Thói quen đọc sách # Thói quen xem tivi

Lời khuyên đọc sách hẳn đã quá quen thuộc với nhiều người, nhưng rõ ràng không nhiều người làm được. Theo Business Insider, nhiều nghiên cứu đã cho thấy việc đọc sách sẽ làm giảm căng thẳng, tăng sự đồng cảm và trí thông minh. Trong khi đó, việc xem tivi hay điện thoại di động liên tục sẽ có những tác động xấu tới não bộ, ảnh hưởng cả trí tuệ và thể chất của bạn. Đây cũng là lý do vì sao những người thành công thường tranh thủ dành thời gian cho việc đọc bất cứ khi nào họ có thể.

Rõ ràng, việc thay đổi tư tưởng và thói quen không phải là chuyện dễ dàng và nhanh chóng đạt được. Hãy khách quan đánh giá lại bản thân, sửa chữa những sai lầm, bù đắp những thiếu sót, học hỏi không ngừng. Đừng nóng vội, hãy từ từ từng bước một, tiến về phía trước một cách vững vàng, thành công sẽ đến với bạn.



Theo Nguyễn Nguyễn


Nhịp sống kinh tế

Là một trong các vị tổng tài quyền lực cầm trịch chương trình “Shark Tank Thương vụ bạc tỷ” đặc biệt thu hút khán giả, ông Phạm Thanh Hưng là một người dày dạn kinh nghiệm thương trường, từng làm thuê cho Ford, Toyota, rồi làm việc cho Bộ Khoa học và Công nghệ. Sau nữa là công ty tư nhân, rồi lập doanh nghiệp riêng, và trở thành Phó chủ tịch Tập đoàn CEN Group, Shark Hưng là gương mặt không xa lạ trong giới bất động sản.

Vị Shark sinh năm 1972 này được rất nhiều khán giả mến mộ không chỉ bởi kinh nghiệm dày dặn, cách nói chuyện chia sẻ hài hước nhưng vô cùng tế nhị. Mới đây, khán giả được “phen” cười rất thỏa đáng từ câu trả lời khoái chí của Shark Hưng trong một chương trình tư vấn mua nhà. 

Cụ thể, cô gái này có mức lương khoảng 5 triệu/tháng nhưng mong muốn mua nhà 3 tỷ nên đã hỏi làm thế nào để có thể biến ước mơ thành hiện thực. Shark Hưng đã trả lời rằng cô gái này nên ăn sáng, đi cafe ở khu vực mua nhà cô mơ ước, xuất hiện ở đấy càng nhiều càng tốt, mua một thẻ gym, thẻ bơi lội và không quên sắm vài bộ đồ bơi đẹp đẹp. Từ đó, sẽ có thể làm quen và kết bạn với những người đàn ông có nhà sẵn ở đó mà chưa có vợ. Thế là có nhà ở!

Dí dỏm, hài hước là thế, nhưng những lời chia sẻ thật lòng dưới đây của Sahrk Hưng về câu chuyện mua nhà sẽ khiến mỗi người có một nhìn nhận khác về câu chuyện “phải mua nhà, mua xe mới bằng nhà người ta”, đặc biệt là ở những người trẻ còn đang ở độ tuổi phấn đấu vì một tương lai độc lập, thoải mái.

“Tôi muốn nói với các bạn trẻ rằng, việc mua và sở hữu nhà ở độ tuổi rất trẻ là một điều không thông minh, thực sự không thông minh. 

Các bạn nên ở nhà thuê, dùng tiền đó để đầu tư cho những việc khác của mình để gia tăng tài sản, để tích lũy kiến thức, để có những cơ hội kiếm thật nhiều tiền. 

Khi bạn có nhiều tiền, bạn muốn cái nhà nào cũng được. Bởi vì mua một cái nhà khi các bạn chưa đủ tiềm lực tài chính là một gánh nặng rất lớn cho tuổi trẻ, phải trả lãi, mất hết tất cả các cơ hội, lúc nào cũng chỉ căm cắm vào việc kiếm tiền để trả lãi, chứ chưa nói gì chuyện trả tiền gốc. 

Và nó sẽ tiêu diệt của các bạn rất nhiều cơ hội phát triển bản thân, về đầu tư, về học hành, về tích lũy nhiều thứ khác. Vấn đề chính là các bạn đang cần chỗ ở chứ các bạn chưa cần nhà. 

Các bạn nên mua nhà ở độ tuổi cao hơn một chút, ví dụ 30-35 tuổi, khi bắt đầu có gia đình thì nên nghĩ đến ngôi nhà đầu tiên của mình. 

Chứ ở độ tuổi 23 mà thu nhập chưa nhiều, nhất là còn đang có nhà của bố mẹ cho ở nữa, chưa phải trả tiền thì tội gì không ở cùng bố mẹ, tách ra làm gì cho đau đầu.”



V.D


Theo Trí Thức Trẻ

Thành công của mỗi người không chỉ dựa vào năng lực bản thân mà còn phải dựa vào nhiều yếu tố khách quan khác. Một công việc tốt, đúng chuyên môn, sở trường cũng sẽ không thể khiến chúng ta thành công nếu như gặp phải một người lãnh đạo tồi.

William Raduchel – đạo diễn, nhà đầu tư và chuyên gia tư vấn chiến lược đã từng khuyên “Đừng chỉ chọn công việc. Hãy chọn sếp. Người sếp đầu tiên sẽ là nhân tố có ảnh hưởng lớn tới thành công sự nghiệp của bạn. Sếp không tin tưởng vào bạn sẽ không cho bạn cho cơ hội phát triển.” Đây sẽ là lời khuyên rất hữu dụng cho những ai đang muốn tìm con đường đi cho sự nghiệp của mình.

Tuy nhiên điều này không dễ thực hiện bởi quy trình tuyển dụng lại diễn ra theo hướng ngược lại: sếp chọn bạn chứ không phải bạn chọn sếp. Thông báo tuyển dụng không hề đưa ra thông tin như “mức độ khó chịu của sếp” hay bất cứ yếu tố nào liên quan. Thường thì bạn chỉ có thể khai thác phần nào những yêu tố đó thông qua buổi phỏng vấn xin việc và quãng thời gian ít ỏi này dường như cũng không đủ để giúp bạn phán đoán chính xác về con người sếp. 

Thế nhưng thay vì tập trung vào những tiêu chí đánh giá thông thường khác (như địa điểm làm việc, mức lương, trách nhiệm công việc, cơ hội thăng tiến…) con đường theo đuổi sự nghiệp của bạn sẽ thay đổi khi tìm được đúng người kéo cả đoàn tàu để mình cống hiến. 

Không chỉ công việc mà lựa chọn sếp cũng có tầm quan trọng nhiều hơn bạn nghĩ, nhất định bạn phải ghi nhớ 3 điều:

– Một vị sếp tốt trong một công ty bình thường có thể bảo vệ và hỗ trợ bạn.

– Một vị sếp tồi trong một công ty tốt sẽ khiến bạn phát điên và còn hủy hoại bạn.

– Một vị sếp tốt trong một công ty tốt sẽ mở khóa mọi tiềm năng mà bạn có.

Muốn thành công, bạn phải chọn đúng nghề, đúng việc và đặc biệt Hãy chọn sếp đúng - Ảnh 1.

Vậy làm thế nào để tìm được lãnh đạo tốt? 

Đầu tiên và quan trọng nhất, hãy hiểu chính mình. Bạn đã lập kế hoạch cho mình chưa? Nếu có, tham vọng của mình là gì (những gì bạn cần đạt được trong 3 – 5 năm tới)? Bằng cách xác định một lộ trình rõ ràng cho những gì bạn muốn đạt được, bạn có thể tiến hành phân tích những kỹ năng bạn có khi đó bạn sẽ xác định được cần tìm Sếp thế nào để huấn luyện và cố vấn cho mục tiêu của bạn.

Thứ hai, lựa chọn được 1 vị sếp tốt cũng đòi hỏi phải có mạng lưới quan hệ rộng lớn. Qua bạn bè, qua việc chia sẻ bạn sẽ biết được trong ngành của mình vị lãnh đạo nào bạn có thể gửi gắm. Việc này sẽ mất thời gian nhưng cũng rất đáng để đánh đổi bởi có được một vị sếp tốt đồng nghĩa với việc bạn có được tài sản quý nhất cho sự nghệp lâu dài của mình.  Nếu đã nghĩ tới một hay hai công ty thì hãy thử tìm hiểu xem có vị sếp nào thuộc chức năng công việc của bạn hay không.

Cuối cùng, hãy tìm cơ hội để có thể ngồi với những người mà có thể trong tương lai sẽ là sếp của bạn. Bạn có thể cùng họ đi ăn trưa, đi cà phê để tìm hiểu thêm về con người cũng như cuộc sống của họ. Ngoài ra bạn cũng thể tìm hiểu cách người đó có thể hỗ trợ bạn để đạt được mục tiêu công việc cũng như cuộc sống của bạn.

Một vị sếp tốt có thể nhận ra tài năng của bạn và phát triển chúng nhưng một vị sếp tồi sẽ chẳng bao giờ nhận ra những gì bạn có thể làm hay trao cơ hội để bạn tự phát triển mình.

Khi nói nghĩ về sự nghiệp của mình, cho dù tiềm năng phát triển của bạn đến đâu, bạn có hạnh phúc hay không và mức thưởng của bạn là bao nhiêu thì yếu tố quyết định chính là ông chủ của bạn tại thời điểm đó. Như Jim Rohn đã từng nói, “Bạn là tổng hòa của năm người bạn dành nhiều thời gian nhất.” Hãy tìm kiếm công việc với mục tiêu rõ ràng và ưu tiên chọn sếp trước khi chọn chức vụ hay tên công ty. Sự nghiệp hay giấc mơ của bạn sẽ bắt đầu từ đó.



An Chi


Theo Trí Thức Trẻ

Ikemen – soái ca tinh tế, tốt bụng, cool ngầu

Thuật ngữ “Ikemen” được sử dụng thường xuyên tại Nhật Bản kể từ năm 2000. Nó bắt nguồn từ hai từ tiếng Nhật Ià “ikeru” hoặc “iketeru” và “menzu”. “Ikeru” hoặc “iketeru” là viết tắt của “ngầu”, “tốt bụng” hoặc “thú vị”; trong khi “menzu” là viết tắt của “người đàn ông”. Có thể dễ dàng cắt nghĩa rằng “ikemen” dùng để chỉ những người đàn ông Nhật Bản lịch thiệp, tốt bụng và tinh tế.

Do đó, “ikemen” đề cập đến những người đàn ông Nhật Bản tốt bụng, “cool” hoặc đẹp trai. Thuật ngữ này rất phổ biến trong văn hóa pop Nhật Bản, do đó bạn có thể đã thấy nó được sử dụng trong các anime, manga hoặc các bài hát Nhật Bản.

Ikemen và ikedan - Hai tiêu chuẩn vàng của đàn ông Nhật Bản được chị em phụ nữ nước này yêu thích - Ảnh 1.

Thuật ngữ “Ikemen” được sử dụng thường xuyên tại Nhật Bản kể từ năm 2000, rất phổ biến trong văn hóa pop Nhật Bản, anime, manga hoặc các bài hát Nhật Bản.

Hình mẫu chung của ikemen là một người đàn ông ăn mặc lịch sự với đôi mắt xếch lên cùng vẻ ngoài tinh tế. Mắt tròn được coi là dễ thương, trong khi mắt một mí hơi xếch khiến một người đàn ông trông trưởng thành và thông minh hơn.

Ikemen có cổ tay và những ngón tay mảnh khảnh đi kèm với một giọng trầm ấm. Họ sở hữu làn da hơi nhợt nhạt một tí, đi kèm vào đó là một phong điềm tĩnh nhưng không kém phần bí ẩn. Sự sạch sẽ và chỉn chu cũng là điểm nhấn chính của ikemen.

Ikemen và ikedan - Hai tiêu chuẩn vàng của đàn ông Nhật Bản được chị em phụ nữ nước này yêu thích - Ảnh 2.

Hình mẫu chung của ikemen là một người đàn ông ăn mặc lịch sự với đôi mắt xếch và vẻ ngoài tinh tế.

Tuy nhiên, không nên nhầm lẫn ikemen với bishounen. “Bishounen” chỉ những người đàn ông đẹp, trong khi người được coi là ikemen sẽ trông nam tính và đẹp trai hơn (mặc dù họ vẫn có thể bị coi là nữ tính ở phương Tây).

Ikemen và ikedan - Hai tiêu chuẩn vàng của đàn ông Nhật Bản được chị em phụ nữ nước này yêu thích - Ảnh 3.

Takeru Satoh là diễn viên được nhiều người công nhận như một ikemen.

Ikedan – Mẫu đàn ông đảm đang chịu khó

Khi bạn đã hiểu “ikemen” là gì, bạn sẽ dễ dàng cắt nghĩa được “ikedan”. Sự kết hợp của các từ “ikeru” hoặc “iketeru” và “danna” có nghĩa là “chồng”, “ikedan” đề cập đến một người chồng nóng bỏng hoặc đẹp trai.

Ikemen và ikedan - Hai tiêu chuẩn vàng của đàn ông Nhật Bản được chị em phụ nữ nước này yêu thích - Ảnh 4.

Ikedan vừa là người chồng nóng bỏng vừa là người đàn ông biết giúp đỡ những công việc nhà.

Chừng đó chưa phải là tất cả với ikedan. Không chỉ là một người chồng nóng bỏng, ikedan còn là một người đàn ông tháo vát biết giúp đỡ những công việc nhà. Ví dụ, họ có thể đảm đương các công việc gia đình bao gồm dọn dẹp, nấu ăn, chơi đùa cùng con cái. Ikedan là một người chồng lấy gia đình làm gốc.

Chắc chắn đây là những đặc điểm mà phụ nữ thấy rất hấp dẫn và gợi cảm ở nam giới! Một người đàn ông có trách nhiệm, biết chăm sóc, lại còn đẹp trai. Những yếu tố trên tạo nên một người chồng lý tưởng, ikedan!

Ikemen và ikedan - Hai tiêu chuẩn vàng của đàn ông Nhật Bản được chị em phụ nữ nước này yêu thích - Ảnh 5.

Mặc dù ikedan được coi là người đàn ông lý tưởng nhưng cũng có những lời chỉ trích vô lý nói rằng một ikedan giống như một nô lệ không có cuộc sống bên ngoài mà chỉ biết làm việc nhà và làm vì thu nhập.

Thuật ngữ “ikedan” ban đầu được giới thiệu bởi tạp chí “VERY” của phụ nữ Nhật Bản – một tạp chí được xuất bản bởi Kobunsha. Thậm chí còn có một Hiệp hội Ikedan Nhật Bản!

Mặc dù ikedan được coi là người đàn ông lý tưởng nhưng nhận không ít những lời chỉ trích cho rằng một ikedan giống như nô lệ không có cuộc sống bên ngoài mà chỉ biết làm việc nhà và làm việc vì thu nhập.

Còn bạn thì sao? Bạn có bị thu hút bởi ikemen và ikedan không? Hãy cho chúng tôi biết một số ví dụ về những người đàn ông lý tưởng này nhé!

Nguồn jpninfo.com



Theo THÚY HẰNG SPIDERUM


Trí thức trẻ

Trong tiếng Anh, có khá nhiều thứ bắt đầu bằng chữ “French” như: French fries (khoai tây chiên), French bulldog (chó bull Pháp), French toast (bánh mì nướng kiểu Pháp)…

Đúng là những món trên đều có “duyên nợ” với nước Pháp. Nhưng nói rằng chúng xuất xứ từ quốc gia này 100% ư? Không đâu, bởi vì…

1. French fries: khoai tây chiên là của người Pháp, hay người Bỉ?

“French fries” nếu dịch từng chữ thì nghĩa là “món chiên của người Pháp”. Còn thông thường, nó được hiểu là khoai tây chiên. Nhưng nguồn gốc món này còn nhiều tranh cãi.

Cả người Pháp lẫn láng giềng của họ – người Bỉ, đều cho rằng nước mình mới là cái nôi của khoai tây chiên.

Tất cả ta đều bị lừa: Nụ hôn kiểu Pháp KHÔNG bắt nguồn từ... nước Pháp! Và 5 món đồ “Pháp” này cũng thế - Ảnh 1.

Người Bỉ cho rằng khoai tây chiên phải có tên là “Belgian fries”

Theo truyện kể Bỉ, vào thế kỉ 18, những người nông dân ở Thung lũng Meuse thường ăn món cá chiên, được đánh bắt dưới sông. Nhưng mùa đông, sông đóng băng hết, buộc họ phải đi tìm nguyên liệu khác.

Và khoai tây chính là ứng viên sáng giá nhất vì nó… quá rẻ. Từ đó, khoai được cắt nhỏ và chiên y hệt như món cá kia.

Vào Thế chiến thứ nhất, lính Anh, Mỹ đóng ở Bỉ đã biết được món khoai tây chiên và góp phần lan truyền nó. Tuy nhiên, vì khi ấy quân đội Bỉ nói tiếng Pháp, nên món ăn được gọi là “French fries”. Người Bỉ cho rằng đây là 1 sự nhầm lẫn không đáng có.

Về phía người Pháp, họ lại cho rằng khoai tây chiên bắt nguồn ở ven sông Seine, cũng từ thế kỉ 18. Đây là nơi chuyên bán hàng rong với các món hạt dẻ nóng, đồ chiên,…

Sau đó, vào thế kỉ 19, khoai tây chiên – French fries theo chân các đầu bếp người Pháp rong ruổi đến nhiều thành phố của nước Mỹ và trở nên vô cùng phổ biến.

Tóm lại, French fries bắt nguồn từ châu Âu vào khoảng thế kỉ 18. Nhưng cụ thể từ nước nào thì không ai chắc 100%.

2. French kissing: nụ hôn kiểu Pháp nhưng học hỏi… người Ý?

Pháp là đất nước của sự lãng mạn, điều đó ai cũng công nhận. Thế nhưng, “French kissing” – nụ hôn rất sâu kiểu Pháp – không hẳn là… đến từ nước Pháp.

Tất cả ta đều bị lừa: Nụ hôn kiểu Pháp KHÔNG bắt nguồn từ... nước Pháp! Và 5 món đồ “Pháp” này cũng thế - Ảnh 2.

Thực ra, từ xa xưa, người Pháp đã dùng từ “baiser Florentin” hay “Florentine kiss” để nói về nụ hôn này, nhấn mạnh nguồn gốc của nó là thành phố Florence của nước Ý – một địa danh khác cũng không kém phần đẹp và lãng mạn.

Sau đó, vào thời điểm kết thúc Thế chiến thứ nhất, lính Anh, Mỹ đã nhìn thấy các cặp đôi người Pháp gặp lại nhau sau chiến tranh, trao nhau những nụ hôn đắm say nhất. Trong một phút ngỡ ngàng, họ bèn gọi nụ hôn ấy là “French kissing” và lan truyền nó khắp thế giới.

Tất cả ta đều bị lừa: Nụ hôn kiểu Pháp KHÔNG bắt nguồn từ... nước Pháp! Và 5 món đồ “Pháp” này cũng thế - Ảnh 3.

Còn ở Pháp, dù những nụ hôn đã có từ mấy ngàn năm với “muôn hình vạn trạng”, nhưng mãi đến tháng 5/2013, động từ “se galocher” chỉ việc hôn sâu, dùng lưỡi mới chính thức đi vào từ điển Pháp.

3. French bulldog: chó bull nhỏ, là hậu duệ của bull Anh

Nói rằng chó bull Pháp (chó bò Pháp) đến từ nước Pháp cũng không hề sai. Nhưng nguồn gốc nguyên thủy của nó thì phải từ Anh Quốc nhé.

Tất cả ta đều bị lừa: Nụ hôn kiểu Pháp KHÔNG bắt nguồn từ... nước Pháp! Và 5 món đồ “Pháp” này cũng thế - Ảnh 4.

Tôi là ai? Tới từ đâu?

Vào khoảng nửa sau thế kỉ 19, nền công nghiệp dệt may từ Anh lan rộng đến Pháp, nhiều thợ may Anh cũng đến Pháp. Và một trong những thứ họ nhất định phải mang theo là… mấy “em” chó bull nhỏ, đặt lên đùi để sưởi ấm khi may vá.

Sau đó, chó bull được lai tạo với chó sục (giống có kích thước trung bình hoặc nhỏ, chuyên đào đất sục chuột). Kết quả ra 1 giống chó bull siêu đáng yêu, ngoại hình nhỏ nhắn.

Khi ấy, nó vẫn được gọi là bull thôi. Nhưng người Anh lại không đồng ý, vì chó bull có nguồn gốc từ Anh và là 1 trong những biểu tượng văn hóa của nước này.

Vậy nên giống chó mới được gọi là bull Pháp. Từ đó đến đây, qua nhiều lần lai tạo, chú bull Pháp đã thay đổi nhiều nhưng vẫn còn giữ lấy cái tên ngày xưa.

4. French toast: bánh mì nướng kiểu Pháp, rất ngon và bắt nguồn từ… Đế chế La Mã

“French toast” được hiểu là những lát bánh mì nướng thơm ngon, ăn kèm với trứng chiên hay mứt, trái cây. Trước khi đến Pháp, món ăn này đã khởi nguồn ở Đế chế La Mã vào thế kỉ thứ 5. Tên gốc của nó là Pan Dulcis.

Tất cả ta đều bị lừa: Nụ hôn kiểu Pháp KHÔNG bắt nguồn từ... nước Pháp! Và 5 món đồ “Pháp” này cũng thế - Ảnh 5.

Theo sách cổ, người La Mã đã cắt nhỏ bánh mì, nhúng qua hỗn hợp trứng và sữa, rồi mới nướng với dầu ăn hay bơ.

Người Pháp vẫn áp dụng cách làm tương tự. Và vì bánh mì khuất dạng, ngụp lặn trong tô sữa với trứng nên nó được gọi là “pain perdu” hay “lost bread” (miếng bánh mì bị mất)!

Tất cả ta đều bị lừa: Nụ hôn kiểu Pháp KHÔNG bắt nguồn từ... nước Pháp! Và 5 món đồ “Pháp” này cũng thế - Ảnh 6.
Tất cả ta đều bị lừa: Nụ hôn kiểu Pháp KHÔNG bắt nguồn từ... nước Pháp! Và 5 món đồ “Pháp” này cũng thế - Ảnh 7.

Ngày nay, người Pháp dùng cái tên “pain perdu” cổ xưa ấy. Chỉ có người Mỹ mới dùng tên “French toast” mà thôi!

5. French dressing: nước chấm salad của Pháp, do… Mỹ cải biên

Khi đến Mỹ và gọi món salad với French dressing, bạn sẽ được phục vụ món nước chấm chua ngọt, màu vàng đỏ bắt mắt. Điều tương tự sẽ không xảy ra ở Pháp đâu.

Tất cả ta đều bị lừa: Nụ hôn kiểu Pháp KHÔNG bắt nguồn từ... nước Pháp! Và 5 món đồ “Pháp” này cũng thế - Ảnh 8.

Nước chấm salad của người Pháp có tên đơn giản “la vinaigrette”, nghĩa là nước xốt dầu giấm. Nó làm từ dầu, giấm và mù tạt.

Tuy nhiên, khi đến Mỹ vào thập niên 1950 và được sản xuất dạng đóng chai, người Mỹ đã thêm vào ớt cựa gà cùng với cà chua – giúp tạo ra màu cam đỏ đẹp mắt.

Đồng thời, để sản phẩm bán chạy hơn, người Mỹ đặt luôn cái tên rất kiêu “French dressing”, mặc dù loại nước chấm này chỉ có một nửa “dòng máu” Pháp thôi.

6. Và cuối cùng, giới thiệu French manicure – bộ móng tay kiểu Pháp đến từ… Hollywood!

Đặc trưng French manicure là sơn móng bằng màu hồng sáng hoặc màu nude, nhưng sơn phía ngoài là màu trắng.

Tất cả ta đều bị lừa: Nụ hôn kiểu Pháp KHÔNG bắt nguồn từ... nước Pháp! Và 5 món đồ “Pháp” này cũng thế - Ảnh 9.

Kiểu sơn móng tay này do nghệ sĩ make-up Jeff Pink sáng tạo khi ông làm việc ở Hollywood. Tuy nhiên, những khách hàng đầu tiên “chết mê chết mệt” với kiểu móng mới lại là những người mẫu và quý cô ở Paris.

Vì vậy, ông Jeff Pink đã đặt tên “French manicure” – móng tay kiểu Pháp để tri ân những khách hàng đầu tiên!

Quả thật, nhiều món tưởng là “Pháp 100%” nhưng thật ra là sai rồi. Cái tên chẳng nói lên tất cả đúng không nào?

Dù sao, cũng cảm ơn nước Pháp đã lan truyền những nét văn hóa thật thú vị. Và hãy nhớ… ủng hộ đội Pháp tại chung kết World Cup nếu bạn là fan của “gà trống” nhé.

Nguồn: Reader’s digest



Theo Đạt Lê


HELINO

Tôi chọn ở một mình, bởi chẳng có gì cô đơn hơn việc chung sống với nhầm người! - Ảnh 1.

Tiểu Trang là một nhà văn tự do người Trung Quốc. Năm nay Trang vừa tròn 38 tuổi, và cô đã sống một mình được 14 năm. Một khoảng thời gian thực sự dài để cô cảm thấy cuộc sống hiện tại hoàn toàn phù hợp với mình và không hề có ý định thay đổi hay tìm một người bạn đời để chung sống. Điều duy nhất khiến Tiểu Trang gợn chút lo lắng là vấn đề sức khỏe. Bởi sống một mình mà ốm đau thì thực sự sẽ rất khổ sở. Chính vì thế, Tiểu Trang luôn duy trì một lối sống lành mạnh, ăn ngủ đầy đủ, đúng giờ, tập thể dục thường xuyên. Theo một cách nào đó, sống một mình đã khiến Tiểu Trang trở thành một phiên bản mới của chính mình – sống tích cực hơn và lành mạnh hơn.

Tôi chọn ở một mình, bởi chẳng có gì cô đơn hơn việc chung sống với nhầm người! - Ảnh 2.
Tôi chọn ở một mình, bởi chẳng có gì cô đơn hơn việc chung sống với nhầm người! - Ảnh 3.
Tôi chọn ở một mình, bởi chẳng có gì cô đơn hơn việc chung sống với nhầm người! - Ảnh 4.

Những người thích ở một mình trước nay thường bị thiên hạ coi là những kẻ sống nội tâm (introvert) và chỉ thích lủi thủi trong ổ hamster riêng của mình. Nhưng xu hướng thực tế đang chứng minh điều ngược lại. Không chỉ có những người hướng nội, mà cả những người hướng ngoại cũng thích thú với phong cách sống mới này.

Tôi chọn ở một mình, bởi chẳng có gì cô đơn hơn việc chung sống với nhầm người! - Ảnh 5.

Bạn hoàn toàn có thể tách biệt mình ra khỏi thế giới, để kết nối lại với chính mình thêm một lần nữa. Hải Anh (35 tuổi) từng có hai đời chồng và cả hai cuộc hôn nhân đều kết thúc không hạnh phúc, bởi cô không thể có con. Sau hai lần đổ vỡ, Hải Anh quyết định sống một mình và chẳng buồn tìm kiếm người yêu nữa. Thì may mắn thay, cô lại tìm thấy chính mình. Sống một mình đã cho Hải Anh những niềm vui mới, cũng như cô có thể quan tâm nhiều hơn đến bố mẹ, bạn bè, đến sự nghiệp riêng của bản thân. Dần dần, cô cũng không tự trách mình vì không-thể-đẻ. Cuộc sống nhẹ nhõm và an nhiên hơn hẳn khi Hải Anh học được cách tha thứ cho chính mình.

Sống một mình cũng có thể cho chúng ta khả năng sáng tạo tốt nhất. Những người làm trong lĩnh vực nghệ thuật, sáng tác hay lập trình thừa nhận rằng khả năng làm việc và sáng tạo của họ tăng gấp nhiều lần khi họ ở một mình mà không bị những tác động bên ngoài.

Bạn cũng sẽ cảm thấy trân trọng những mối quan hệ thực sự đáng giá đối với mình. Những người sống một mình có xu hướng sẽ thu nhỏ vòng tròn tình bạn lại, ít rắc rối, ít thị phi và sẽ chỉ còn lại những người yêu thương bạn một cách chân thành.

Một cuộc sống độc lập, tự do không vướng bận sẽ giúp chúng ta cảm thấy dễ thở hơn, thoải mái hơn khi không phải trói mình vào những gánh nặng và trách nhiệm. Nghe có vẻ ích kỉ, nhưng thôi nào, chẳng phải chúng ta vẫn đang hô hào phải sống vì bản thân và yêu mình trước nhất hay sao?

Tôi chọn ở một mình, bởi chẳng có gì cô đơn hơn việc chung sống với nhầm người! - Ảnh 6.

Phụ nữ chọn sống một mình, bởi các nàng càng ngày kiếm tiền càng giỏi. Với thu nhập vài chục triệu một tháng thì việc thuê một căn hộ tầm trung để sống một mình hoàn toàn là điều trong tầm tay. Phụ nữ nói chung và những người thích sống độc thân nói riêng đã có thể ngồi ở nhà, một mình, và vẫn kết nối được với cả thế giới nhờ sự giúp đỡ của những trang thiết bị hiện đại.

Giấc mơ được tự tay xây dựng nên một tổ ấm chỉ-của-riêng-em chưa bao giờ thành hiện thực dễ đến thế. Nhưng không phải cuộc sống một mình nào cũng để lại những ánh hào quang lấp lánh. Đôi khi nó không hề ngọt ngào như tưởng tượng.

Tôi chọn ở một mình, bởi chẳng có gì cô đơn hơn việc chung sống với nhầm người! - Ảnh 7.

Rất nhiều phụ nữ sau khi sống một mình một thời gian đã phải chống chọi với căn bệnh mất cân bằng ăn uống. Theo nghiên cứu khoa học, khi bạn sống một mình, bạn sẽ có thói quen cần những âm thanh, hình ảnh xung quanh để làm mình “xao nhãng khỏi sự cô đơn”. Vậy là tivi được bật suốt ngày đêm và bạn sẽ ăn trong tình trạng không thể kiểm soát bởi vừa ăn vừa xem phim, vừa ăn vừa làm việc, thậm chí vừa ăn vừa nằm ườn trong bồn tắm… Kết quả là lành mạnh đâu không thấy, chị em lại hốt hoảng phi thân đến đăng kí ở những trung tâm gym hòng lấy lại sự mảnh mai trước khi chọn dọn ra sống một mình.

Một nỗi ám ảnh nữa hoàn toàn có thể chạm tay vào được, ấy chính là sự cô đơn. Không phải ai cũng miễn nhiễm với không khí chỉ-có-riêng-mình hằng ngày, và liên tục. Phụ nữ, giống loài một ngày nói trung bình tới 37.000 từ đương nhiên sẽ thấy việc ở một mình và không có ai để buôn dưa bán dứa tâm sự sẽ là một cơn ác mộng thực sự.

Ở một mình đồng nghĩa với việc bạn sẽ phải học cách thay cái bóng đèn bị cháy, sửa ổ điện chập chờn, cho thú cưng uống thuốc, ăn cháo đúng cách nếu chẳng may nó bị ốm (cứ như thể bản thân mình chưa đủ mệt ấy), học cách mở những lọ cà muối, dưa chuột muối đúng kiểu hay thậm chí là phải biết cách thụt rửa bồn cầu nếu chẳng may nó bị tắc. Chị em nào luyện được đủ những “ngón nghề” ấy, chắc chắn sẽ hóa nữ cường nhân! Nhưng thường phụ nữ sẽ thất bại ngay từ lần thử đầu tiên, sẽ ngồi khóc hu hu hoặc giận dữ với chính bản thân mình.

Tôi chọn ở một mình, bởi chẳng có gì cô đơn hơn việc chung sống với nhầm người! - Ảnh 8.

Để sống một mình mà không cảm thấy cô đơn, bạn hãy lên kế hoạch thật chi tiết và tỉ mỉ cho cuộc sống ấy, bằng cách:

Đừng đánh mất những mối quan hệ bạn bè hay đời sống xã hội. Sống một mình không có nghĩa là bạn cắt đứt mọi mối quan hệ với thế giới bên ngoài, chui vào hang và quay lại thời kì đồ đá. Hãy cứ giữ những sợi dây kết nối ấy bằng nhiều cách, như những tin nhắn hỏi thăm, những cuộc điện thoại hay facetime để cả bạn lẫn những người yêu thương bạn đều yên tâm rằng bạn vẫn ổn.

Có thể nuôi một (vài) con thú cưng như chó mèo để cảm thấy vui vẻ và phấn chấn hơn. Thú cưng luôn là những “bác sĩ tâm lí” trị liệu tinh thần cực kỳ tốt. Sau một ngày dài mệt mỏi và đầy áp lực, bạn hoàn toàn có thể quay về với chốn riêng ấm cúng, biết rằng có một (vài) người bạn nhỏ đang háo hức ngóng đợi từng bước chân của mình. Trái tim khi ấy, chắc chắn sẽ thấy ấm áp hơn rất nhiều.

Tôi chọn ở một mình, bởi chẳng có gì cô đơn hơn việc chung sống với nhầm người! - Ảnh 9.

Trang trí nhà cửa bằng những gam màu ấm áp, để thật nhiều ánh sáng tự nhiên lọt vào trong nhà cũng là cách để tâm hồn cảm thấy bớt cô đơn và hiu quạnh. Không cần quá cầu kì hay đầu tư vào những món đồ đắt tiền, chỉ cần một bức tranh có gam màu rực rỡ hay những chiếc đèn có ánh sáng ấm là đủ để căn phòng của bạn sáng bừng lên rồi.

Đối diện với những gì khiến bạn cảm thấy thực sự cô đơn, và đi qua nó. Bạn sợ những tối cuối tuần không có ai bầu bạn? Hãy lên lịch đi chơi cùng hội bà tám của mình. Bạn sợ những khi ốm đau bệnh tật chỉ có một mình và chú chó nhỏ chẳng thể lấy giúp bạn cốc nước ấm để uống thuốc? Vậy thì hãy chuẩn bị sẵn thật nhiều thuốc men trong nhà đề phòng, đừng quên xây dựng cho mình lối sống lành mạnh, tập thể dục thường xuyên, ăn uống đủ chất đúng bữa để duy trì sức khỏe.

Luôn nhắc bản thân nhớ đến những điểm cộng của việc sống một mình. Bạn sẽ được làm mọi điều tùy thích, được ăn pizza vào bữa sáng và nằm ườn trên giường cả ngày cũng chẳng ai ý kiến. Bạn sẽ được tự do sáng tạo, làm việc và kết nối lại với bản thân theo đúng cách mà bạn muốn.

Tôi chọn ở một mình, bởi chẳng có gì cô đơn hơn việc chung sống với nhầm người! - Ảnh 10.

Luôn thử những cái mới. Như mỗi ngày cắm một lọ hoa, học cách tự nấu ăn theo chế độ riêng, sơn lại màu cửa sổ hay dán lại tường phòng ngủ… Tất cả những thay đổi đều mang lại cảm giác mới lạ tích cực cho bạn. Khi sự nhàm chán không còn xuất hiện, chắc chắn bạn sẽ không còn thấy sợ cô đơn.

Tôi chọn ở một mình, bởi chẳng có gì cô đơn hơn việc chung sống với nhầm người! - Ảnh 11.

Sống một mình không đáng sợ, đáng sợ nhất là bạn cảm thấy cô đơn ngay cả khi sống chung với nhiều người. Đó mới chính là sự cô đơn khiến trái tim chúng ta rỉ máu. Đáng tiếc là những trách nhiệm, lựa chọn, những rào cản lại đang bắt chúng ta sống chung với nhầm người.

Đa phần sẽ chọn cách tặc lưỡi và sống tiếp. Tự AQ rằng “Ông bà mình sống với nhau cả đời đâu phải chỉ vì tình yêu. Sống còn vì tình nghĩa, vì trách nhiệm, vì quan tâm nhau nữa mà!”. Nhưng một số ít trong đó sẽ không chọn cam kết như vậy. Sống với nhầm người là cách tự giết chết mình nhanh nhất, với họ là vậy. Chính vì thế, mà họ chọn cách tách mình ra, chọn cách “ngắt kết nối” với thế giới bên ngoài. Không cần người yêu, thậm chí còn cảm thấy khó chịu khi người yêu muốn qua đêm lại nhà mình. Đừng nghĩ họ khó gần, họ tiêu cực, ích kỉ hay chỉ biết đến chính mình. Bởi đôi khi chúng ta luôn cần tách mình ra khỏi thế giới bên ngoài để có thể học cách yêu thương và hiểu được bản thân.

Không ai có quyền phán xét, đừng quên điều đó, bởi cuộc sống này là của bạn, lựa chọn nằm trong tay bạn. Hãy cứ sống một mình nếu thích và nghĩ rằng điều đó là cần thiết để chữa trị những tâm bệnh của bản thân. Chỉ cần nhớ rằng, đừng sống một mình quá lâu, bởi từ thẳm sâu, con người ai cũng cần có tình yêu hết cả!

Tôi chọn ở một mình, bởi chẳng có gì cô đơn hơn việc chung sống với nhầm người! - Ảnh 12.

Ngày bạn rời khỏi quê hương, rời khỏi mái nhà thân thuộc, rời khỏi vòng tay bố mẹ để đến lập nghiệp ở một thành phố khác chính là bước ngoặt trong cuộc đời của mỗi người. Đây là thời khắc bạn không có cách nào khác ngoài việc phải mạnh mẽ và độc lập bước đi. Thành phố lớn rộng, bạn thì nhỏ bé đơn độc. Không ai muốn rời xa nơi chốn thân quen, ấm áp để phải tự mình cố gắng bước đi. Nhưng mà, để theo đuổi ước mơ và đam mê, để đổi thay và hạnh phúc, không còn cách nào khác phải cố gắng và nỗ lực.

Xa quê, một mình ở thành phố chính là cảm giác buồn và tủi lắm!

Dù mệt mỏi, ấm ức, buồn chán đến mức nào thì vẫn luôn muốn bố mẹ yên tâm. Con ở xa, bố mẹ nào cũng lo lắng những biết làm gì đây khi khoảnh cách địa lý quá lớn!

Xa quê lên thành phố lập nghiệp: Đôi khi buồn tủi, ấm ức lắm nhưng ngoài bản thân ra thì không thể dựa vào ai! - Ảnh 1.

Chỉ một chút thân thuộc bé nhỏ cũng làm ta cảm thấy mình không hề đơn độc giữa thành phố xa lạ này

Xa quê lên thành phố lập nghiệp: Đôi khi buồn tủi, ấm ức lắm nhưng ngoài bản thân ra thì không thể dựa vào ai! - Ảnh 2.

Những con người đơn độc xích lại gần nhau đôi khi là nhờ giọng nói quen thân và ấm áp ấy

Xa quê lên thành phố lập nghiệp: Đôi khi buồn tủi, ấm ức lắm nhưng ngoài bản thân ra thì không thể dựa vào ai! - Ảnh 3.

Đôi khi chỉ muốn về quê, hít căng lồng ngực cái bầu không khí trong trẻo và yên lành để lòng lắng lại trước tất thảy những ưu tư, bề bộn

Xa quê lên thành phố lập nghiệp: Đôi khi buồn tủi, ấm ức lắm nhưng ngoài bản thân ra thì không thể dựa vào ai! - Ảnh 4.

“An tâm”, “Bình thản”, “Nhẹ nhõm” từ bao giờ đã là một thứ cảm xúc xa xỉ. Lúc nào cũng lắng lắng lo lo về cuộc sống hiện tại và tương lai

Xa quê lên thành phố lập nghiệp: Đôi khi buồn tủi, ấm ức lắm nhưng ngoài bản thân ra thì không thể dựa vào ai! - Ảnh 5.

Thành phố thứ gì cũng có, chỉ là không có cơm mẹ nấu!

Xa quê lên thành phố lập nghiệp: Đôi khi buồn tủi, ấm ức lắm nhưng ngoài bản thân ra thì không thể dựa vào ai! - Ảnh 6.

Tất cả đều vì một tương lai đổi thay và tươi sáng hơn

Xa quê lên thành phố lập nghiệp: Đôi khi buồn tủi, ấm ức lắm nhưng ngoài bản thân ra thì không thể dựa vào ai! - Ảnh 7.

Cả năm vất vả rồi, chỉ mong được về nhà thôi!

Xa quê lên thành phố lập nghiệp: Đôi khi buồn tủi, ấm ức lắm nhưng ngoài bản thân ra thì không thể dựa vào ai! - Ảnh 8.

Còn trẻ, là phải đi, phải lập nghiệp để có ngày trở về phụng dưỡng, chăm lo cho cha mẹ!

Xa quê lên thành phố lập nghiệp: Đôi khi buồn tủi, ấm ức lắm nhưng ngoài bản thân ra thì không thể dựa vào ai! - Ảnh 9.



Theo Nấm X Tom


HELINO

Sau công việc luật sư thành công, Charlie Munger đã tham gia công ty đầu tư Berkshire Hathaway với tư cách phó chủ tịch trong suốt 40 năm. Hiện nắm giữ trong tay giá trị tài sản tương đương 1,64 tỷ đô la Mỹ (theo tờ Forbes), người đàn ông 94 tuổi này đã chia sẻ kinh nghiệm của mình trong một bài phát biểu tại Lễ khai giảng năm 2007 tại trường Luật USC.

Munger nói rằng quan điểm cốt lõi theo ông suốt cả cuộc đời là chân lý “con đường an toàn nhất để đạt được những điều bạn muốn là cố gắng và nhận lại những gì bản thân xứng đáng”.

Nói cách khác là hãy đối xử với người khác như cách bạn đối xử với bản thân mình. Theo tâm lý học xã hội, nó thường được biết đến với cái tên “Luật nhân quả ” và châm ngôn này có thể thấy ở rất nhiều bối cảnh văn hóa và tôn giáo.

Các câu tục ngữ tương tự là “gieo nhân nào gặt quả nấy” và “hãy cho đi”. Nghĩa là khi bạn cho đi trước, bạn sẽ được nhận lại.

Munger đã nói với các sinh viên luật rằng: “Thông thường những người có tính cách này đều thành công trong cuộc sống, và họ không chỉ giàu về vật chất mà còn cả danh tiếng và thù lao. Họ có được sự kính trọng và niềm tin của những người mà họ làm việc cùng, và từ đó có được sự hài lòng trong cuộc sống.”

Nguyên tắc sống giúp cánh tay phải của Buffett giành cả tiền tài và danh tiếng: Sống để cho đi, sự nhân từ sẽ được đáp trả gấp 10 lần - Ảnh 1.

Charlie Munger không chỉ là “cánh tay phải” mà còn là một người bạn thân của Warren Buffett.

Các nhà tâm lý học xã hội thấy rằng nhân quả đóng vai trò quan trọng trong việc quyết định hành vi của con người, vì mọi người thường có nhu cầu tâm lý “đáp trả” với người khác một cách sâu sắc. Nếu một người cư xử đẹp, chúng ta sẽ cảm thấy mình buộc phải đáp trả lại thật đẹp và ngược lại cũng vậy.

Trong khi luật lệ không nên dùng để bắt ép – thực tế thì luật này được sử dụng tốt nhất khi chúng ta không hi vọng được đáp trả – nó có thể có lợi cho người làm kinh doanh. Ví dụ như việc bạn giúp đỡ một đồng nghiệp có thể khiến họ giúp đỡ lại bạn trong dự án tiếp theo, và ở lại văn phòng làm việc muộn hơn sẽ làm sếp có khả năng cao thăng chức cho bạn.

Thêm nữa, nghiên cứu cho thấy rằng những gì bạn nhận lại đều lớn hơn những gì bạn cho đi.

Trong một nghiên cứu, nhà khoa học về hành vi David Stromehtz nhận thấy rằng bữa tối có thêm bạc hà sẽ khiến thực khách có thể hảo phóng tăng tiền tip lên tới 21%.

Trong một nghiên cứu khác, giáo sư xã hội học Phil Kunz đã gửi 578 chiếc thiệp giáng sinh cho những người lạ ngẫu nhiên và nhận lại 117 thiệp. Một số thiệp tặng lại còn là thiệp viết tay, những bức thư dài và ảnh gia đình cùng thú cưng và đám trẻ nhỏ, và chỉ có 6 người nói rằng họ không thể nhớ Kunz là ai.

Luật nhân quả của Munger thể hiện một câu nói ẩn ý nổi tiếng của Adam Smith, người tiên phong trong ngành triết học kinh tế phương Tây. Trong cuốn sách gây ảnh hưởng “Lý thuyết về cảm tính đạo đức”, Smith đã viết: “Không có người nhân từ nào là không nhận được sự nhân từ đáp trả. Nếu anh ta luôn luôn không nhận được sự đáp trả từ người mà anh ta nên nhận được, có lẽ là anh ta đã thất bại khi đón nhận từ người khác và với mức độ nhiều hơn gấp 10 lần. Sự tử tế cũng chính là cha của sự tử tế”.

Sống theo quy luật vàng này có thể tạo ra ảnh hưởng tới công việc hoặc nỗ lực kinh doanh của bạn, Munger nhấn mạnh rằng nó nên trở thành cách sống của bạn. Ông nhắc sinh viên rằng hãy cho đi những điều tốt đẹp nhiều hơn là thu về của cải.

Trong buổi lễ khai giảng đó, tỷ phú còn trích dẫn một giai thoại về một người giàu có đã mất. Trong đám tang của ông ta, mục sư yêu cầu mọi người tiến lên trước và nói những lời cầu nguyện tốt đẹp cho ông ta, nhưng không ai làm. Cuối cùng, một người đàn ông đã bước lên và nói “Ồ, em trai của ông ta còn tệ hơn nữa”.

Munger nói và cười: “Đó chắc chắn là con đường không ai muốn bước đi đâu. Khi trao đi sự tốt đẹp, không có một chuẩn mực nào cả, bất kỳ ai cũng có quan điểm của riêng mình”.



Theo Hà Lê


Nhịp sống kinh tế/CNBC

 Khám phá cuộc sống xa xỉ trên hòn đảo nhân tạo ở Florida - Ảnh 1.

Tòa tháp đôi 16 tầng của Privé có 160 căn hộ cao cấp có diện tích khoảng 800 đến 2.700 m2.

 Khám phá cuộc sống xa xỉ trên hòn đảo nhân tạo ở Florida - Ảnh 2.

Giá mỗi căn hộ lên tới 2,35 – 8,5 triệu USD.

 Khám phá cuộc sống xa xỉ trên hòn đảo nhân tạo ở Florida - Ảnh 3.

Privé nằm trên một hòn đảo nhân tạo có hệ thống đường, cầu và cổng riêng biệt.

 Khám phá cuộc sống xa xỉ trên hòn đảo nhân tạo ở Florida - Ảnh 4.

Các căn hộ được thiết kế theo phong cách châu Âu.

 Khám phá cuộc sống xa xỉ trên hòn đảo nhân tạo ở Florida - Ảnh 5.

Dịch vụ thang máy riêng từng căn hộ.

 Khám phá cuộc sống xa xỉ trên hòn đảo nhân tạo ở Florida - Ảnh 6.

Cửa sổ kính trong suốt từ trần đến sàn dài 10m. Ban công sâu 3m và dài tới 36,5m, giúp tổ chức các bữa tiệc nhỏ mùa hè ngoài trời.

 Khám phá cuộc sống xa xỉ trên hòn đảo nhân tạo ở Florida - Ảnh 7.

Các căn hộ áp mái có giá lên tới 8,3 triệu USD và có hồ bơi riêng.

 Khám phá cuộc sống xa xỉ trên hòn đảo nhân tạo ở Florida - Ảnh 8.

Ngoài sự sang trọng trong các căn hộ, trên cả hai tòa tháp, có trên 20.000 m2 tiện nghi trong nhà.

 Khám phá cuộc sống xa xỉ trên hòn đảo nhân tạo ở Florida - Ảnh 9.

Mỗi tòa tháp có một phòng tập thể dục rộng 3.000 m2, dịch vụ spa với phòng xông hơi khô và xông hơi, phòng trị liệu mát-xa, phòng tập tạ và phòng tập thể dục.

 Khám phá cuộc sống xa xỉ trên hòn đảo nhân tạo ở Florida - Ảnh 10.

Dịch vụ giải trí với bida, trò chơi trên bàn và truyền hình nơi cư dân có thể thư giãn.

 Khám phá cuộc sống xa xỉ trên hòn đảo nhân tạo ở Florida - Ảnh 11.

Phòng uống rượu và xì gà, nơi có kho chứa rượu riêng.

 Khám phá cuộc sống xa xỉ trên hòn đảo nhân tạo ở Florida - Ảnh 12.

Tòa nhà còn có nhà hàng và nhà bếp phục vụ riêng, nơi có thể vừa thưởng thức bữa ăn vừa ngắm cảnh toàn thành phố.

 Khám phá cuộc sống xa xỉ trên hòn đảo nhân tạo ở Florida - Ảnh 13.

Bãi biển riêng, câu lạc bộ bãi biển, bồn tạo sóng ngoài trời, bể bơi phân làn, hồ bơi bãi biển, và quán cà phê bên hồ bơi, không thiếu nơi để người dân tận hưởng ánh nắng mặt trời của Florida.

 Khám phá cuộc sống xa xỉ trên hòn đảo nhân tạo ở Florida - Ảnh 14.

Ngoài ra còn có một sân tennis, đường mòn chạy bộ, khu vực chăm sóc vật nuôi, trạm sạc xe hơi điện và trạm rửa xe, cũng như bến du thuyền riêng cho du thuyền./.



Theo Thanh Giang


VOV/Business Insider

Ông Ivan Karadzic, một trong những thợ lặn tình nguyện tham gia cuộc nỗ lực đưa 4 cầu thủ nhí đầu tiên của đội bóng “Lợn hoang” ra ngoài hôm 8-7, đã bày tỏ sự ngưỡng mộ trước sự mạnh mẽ và điềm tĩnh của các em nhỏ trong 1 cuộc phỏng vấn ngắn với đài BBC.

Thợ lặn Đan Mạch khen ngợi sự bình tĩnh đến không thể tin được của các cậu bé đội bóng Thái - Ảnh 1.

Ivan Karadzic, thợ lặn người Đan Mạch

“Bọn trẻ buộc phải làm những điều mà chưa trẻ em nào từng làm trước đó. Đây là điều không hề bình thường trên mọi phương diện khi phải lặn trong hang ở độ tuổi 11, nhất là khi môi trường đó cực kỳ gian khổ với tầm nhìn bằng 0, thứ ánh sáng duy nhất có thể dựa vào là chiếc đèn pha chúng tôi mang theo… Điều chúng tôi lo lắng nhất là bọn trẻ sẽ hoảng sợ. Đủ mọi tình huống và kế hoạch dự phòng được đưa ra để đề phòng bất trắc. Tôi không thể hiểu được tại sao chúng lại bình tĩnh như vậy dù đã bị kẹt trong hang đến hơn 2 tuần, chẳng được gặp bố mẹ người thân. Thật là những đứa trẻ mạnh mẽ đến không thể tin được” – ông Karadzic cho biết.

Thợ lặn Đan Mạch khen ngợi sự bình tĩnh đến không thể tin được của các cậu bé đội bóng Thái - Ảnh 2.

Lặn trong hang Tham Luang là điều khó khăn ngay cả với những thợ lặn chuyên nghiệp

Thợ lặn Đan Mạch khen ngợi sự bình tĩnh đến không thể tin được của các cậu bé đội bóng Thái - Ảnh 3.

Các em nhỏ rất lạc quan và bình tĩnh dù đang trong hiểm cảnh

Ivan Karadzic tới từ Đan Mạch là người đang điều hành một doanh nghiệp về dịch vụ lặn tại Thái Lan. Ông đã tới đăng ký làm tình nguyện viên tham gia cứu hộ ngay khi nghe được tin tức về vụ mất tích của đội Lợn Hoang. Ở đợt cứu hộ đầu tiên, vai trò của ông là giúp cung cấp bình dưỡng khí thay thế cho những thợ lặn trong quá trình mang các em ra ngoài.

Khi được hỏi về cảm nghĩ khi nhìn thấy đứa trẻ đầu tiên được đưa lên, ông thừa nhận là mình rất sợ vì ở khoảng cách tầm 50m với tầm nhìn hạn chế, ông không chắc liệu đứa trẻ có gặp bất trắc gì hay không. Chỉ tới khi tận mắt nhìn thấy cậu bé còn thở và ổn định, ông mới dám thở phào nhẹ nhõm. 

Rất nhiều người cho rằng các em có thể bình tĩnh đến vậy một phần là nhờ công lao của huấn luyện viên 25 tuổi Ekkapol Chanthawong. Được biết anh đã dạy bọn trẻ ngồi thiền để ổn định tâm trạng trong thời gian chưa được mọi người tìm thấy. Người ta cũng hết lòng ca ngợi anh khi đã nhường toàn bộ thức ăn cho các em nhỏ ở những ngày đầu bị mắc kẹt. Khi mới được phát hiện, anh Ekkapol là người suy kiệt và yếu nhất trong cả đội bóng do nhịn đói quá lâu.

Thợ lặn Đan Mạch khen ngợi sự bình tĩnh đến không thể tin được của các cậu bé đội bóng Thái - Ảnh 4.

Huấn luyện viên Ekkapol Chanthawong

(Theo BBC)



Theo Mây


Helino

Sau trận mưa lớn vào giờ tan tầm khiến Hà Nội phố cũng như sông chiều 31/7, rất nhiều người rơi vào tình cảnh khốn khổ, mất hàng giờ đồng hồ để có thể trở về nhà. Có những người tan làm từ 17h nhưng tới mất tới 5 tiếng sau để về nhà vì ở quá xa công ty. Khi mọi thứ dồn lên “đỉnh điểm”, chưa bao giờ dân công sở lại ước nhà mình gần công ty đến như thế.

Kinh nghiệm cho thấy: Hãy chọn nhà gần công ty, nếu không làm được điều đó, hãy chọn ngược lại. Bởi sẽ chẳng có điều gì tuyệt vời hơn nếu như nhà bạn gần nơi làm việc. Dùng một cụm từ để nói chính xác hoàn cảnh lúc đó sẽ là “tiện đủ bề”. Chính vì điều này, rất nhiều sinh viên ở các tỉnh thành mới ra trường, sau khi tìm được việc làm như ý, việc đầu tiên là thuê nhà gần công ty. Số khác lại ưu tiên các công việc gần nhà. Thực tế, bạn dành từ 8 đến 10, thậm chí có những người là 12 tiếng ở chốn công sở.

Chia sẻ quan điểm về vấn đề này, người dùng mạng xã hội Mai Hoa (25 tuổi) bộc bạch: “Ngay từ khi tìm công ty để đi thực tập, tôi đã “nhắm tới” những môi trường gần nhà. Dù số khác điều kiện và tiếng tăm có phần nhỉnh hơn, nhưng sau khi cân nhắc, tôi quyết định chọn công ty gần nhà. Thứ nhất là tiện cho việc đi lại, nhất là những khi nắng mưa. Thứ hai là tiết kiệm được thời gian, sức khỏe. Khi bạn ở gần, việc đi làm đúng giờ chưa bao giờ dễ dàng đến thế và bạn sẽ có nhiều sức lực hơn để cống hiến cho công việc, sự nghiệp từ đó cũng có nhiều cơ hội để thăng tiến hơn”.

Bạn Nam Hoàng (30 tuổi) cũng tiết lộ, từng từ chối thay đổi việc làm vì công ty mới cách nhà tới 25km cả đi về: “Vợ tôi mới sinh cháu nhỏ nên tôi muốn làm công ty gần nhà để tiện đi lại, còn dành thời gian cùng vợ chăm con. Chuyển sang công ty mới, lương có cao hơn nhưng tính toán ra thì tiền xăng xe, công sức đi lại cũng thế. Thời gian di chuyển tôi để dành cày thêm việc để tăng thu nhập có khi còn tốt hơn, nghĩ thế nên tôi chẳng đổi việc nữa”.

 Nhà xa công ty, đi làm như đi phượt: Sáng ”thức dậy ở một nơi xa”, chiều chẳng khác gì “đi thật xa để trở về” - Ảnh 1.

Ảnh minh họa. Nguồn: Internet.

Thế nhưng đời vốn không như là mơ. Dù là nhà gần công ty hay công ty gần nhà thì đều là giấc mơ xa vời. Việc lựa chọn những khu xa trung tâm với giá cả phải chăng hơn là sự lựa chọn của phần đông. Và với những người nhà xa, đi làm không chỉ đơn giản là tà tà chạy xe lên công ty. Đó là một hành trình đầy thử thách và vô cùng khốc liệt. Không tin ư, bạn cứ thử sống ở một nơi cách xa chỗ làm việc trên 10km, bạn sẽ hiểu, thực sự thấm và hiểu.

Nơi ở cách xa chỗ làm tới 12 km, cả đi và về là 25 km, người dùng mạng xã hội Thanh Nhàn than thở: “Chiều 31/7, tôi được tan làm từ 17h30, thế nhưng phải tới 22h mới bước chân vào tới cửa nhà. Không những mưa trắng xóa trời khiến việc di chuyển khó khăn, sau khi ngớt cơn mưa, giao thông tắc nghẽn và ì trệ. Mỗi lúc như vậy, chỉ biết thở dài. Ngày thường đi làm đã đủ vất vả rồi, người ta 9h vào làm, 8h40 đi vẫn sớm, mình thì phải lục tục từ 7h30, chưa kể đưa đón con cái đi học. Trời nắng thì như mực phơi khô trên đường, trời mưa thì như siêu nhân phóng xe tìm lối về”.

Cùng nỗi lòng với chị Thanh Nhàn, bạn Minh Đỗ cũng chia sẻ: “Làm việc ở trung tâm thành phố nhưng nhà tôi lại cách xa công ty tới 12 km. Không chỉ chuyện đi lại vất vả, tốn thời gian mà nhiều khi muốn tham gia các hoạt động sau giờ làm việc của công ty, dự tiệc sinh nhật đồng nghiệp hay đàn đúm cùng bạn bè cũng rất khó khăn. Nhiều người nói tôi hay “trốn” về sớm, đang vui thì về nhưng họ đâu có hiểu cái cảnh đêm tối chạy 1 mình trên đường. Nhiều lúc nghĩ cũng nản nhưng mà ở thuê trọ còn khổ hơn, nên lại thôi”.

Đúng là không gì khổ bằng đi làm xa nhà, nhiều lúc chỉ muốn “quăng xe” rồi nằm vật giữa đường, hôm nào gặp “combo” mưa lớn + ngập lụt + tắc đường + trời tối thì cảm giác tủi hờn đến phát khóc. Những tâm trạng này, âu là chỉ có những người nhà xa công ty mới hiểu. Bởi thế mới nói, đi làm chẳng khác gì đi phượt, sáng thức giấc ở một nơi xa, chiều “đi thật xa để trở về nhà”. Nhưng rồi cũng đành phải chấp nhận và khắc phục khó khăn, vì cuộc đời là thế mà.



Theo Nguyễn Nguyễn


Nhịp sống kinh tế

Get rich slowly (Tạm dịch: Làm giàu thận trọng) là chương trình hỗ trợ cho những cá nhân hướng đến tự do tài chính sáng lập bởi J.D. Roth. Chúng tôi xin giới thiệu đến độc giả series bài khám phá các nguyên lý cốt lõi của phương pháp này.

Khả năng vực dậy khi vấp ngã là một yếu tố quan trọng dẫn đến thành khi học cách quản lý tiền bạc của bạn. Không có ai hoàn hảo. Chúng ta đều phạm sai lầm trong chuyện tiền bạc mỗi ngày. Tôi đã phạm hàng đống sai lầm trong quá khứ và vẫn đang tiếp tục. Dưới đây chỉ là một vài ví dụ:

– Tôi từng có khoản nợ tiêu dùng hơn 35,000 USD

– Tôi thử trả nợ và thất bại nhiều lần, tôi liên tục đổ tiền vào những cổ phiếu thua lỗ.

– Khi tôi mua chiếc Mini Cooper cũ, tôi đã để cảm xúc lấn át lý trí, để rồi phải trả mức giá cao hơn cho chiếc xe.

Tuy nhiên, mỗi lần tôi nhận ra mình đã phạm sai lầm tài chính, tôi cố gắng học hỏi từ nó để không lặp lại trong tương lai. Đôi lúc tôi vẫn tái phạm, nhưng tôi cố để không làm như vậy. Thay vào đó, tôi cố gắng để luôn mắc lỗi mới.

Trong quyển Failing Forward, John C. Maxwell viết rằng có 7 kỹ năng then chốt cho phép những người thành công vượt qua các thất bại thay vì bị ám ảnh bởi nó:

1. Không chối bỏ. Người thành công không đổ lỗi cho bản thân khi họ thất bại. Họ nhận trách nhiệm cho mỗi lần vấp ngã, nhưng họ không xem thất bại đó là do cá nhân mình.

2. Xem thất bại là tạm thời. Những người cá nhân hóa các thất bại nhìn những vấn đề như một cái hố mà họ mãi kẹt ở đó. Nhưng những người thành công xem đó chỉ là một tình trạng tạm thời.

3. Xem mỗi thất bại như một tai nạn độc lập. Người thành công không định nghĩa bản thân bằng những thất bại cá nhân. Họ hiểu rằng mỗi sự thụt lùi chỉ là một phần nhỏ của toàn bộ quá trình.

4. Kỳ vọng một cách thực tế. Điều này cực kỳ quan trọng. Quá nhiều người bắt đầu những kế hoạch lớn với kỳ vọng thiếu thực tế rằng họ sẽ thấy được kết quả ngay lập tức. Thành công cần có thời gian. Khi bạn theo đuổi bất kỳ điều gì đáng giá, chặng đường sẽ chẳng hề bằng phẳng. Và hãy nhớ: Sự hoàn hảo là kẻ thù của thành công.

5. Tập trung vào những điểm mạnh. Hãy tập trung vào việc củng cố và nâng cao những thế mạnh của bạn, vốn là những thứ cho phép bạn đạt được các kết quả tốt hơn. Hãy sửa chữa bất kỳ điểm yếu nào có thể ngăn cản bạn trong quá trình đạt được mục tiêu. Sự hoàn hảo không phải là con đường dẫn đến thành công; việc tìm cách củng cố những thế mạnh của bạn mới là con đường đúng đắn.”

6. Nhìn nhận vấn đề từ đa chiều. Những người thành công có thể tiếp cận các vấn đề của họ một cách đa chiều. Điều đó quan trọng đối với mọi thứ trong cuộc sống chứ không chỉ trong công việc. Để thất bại một cách tích cực, bạn phải làm những điều có quả với bản thân chứ không cần phải hiệu quả với người khác.

7. Đứng dậy. Cuối cùng, người thành công không để lỗi lầm khiến mình nhụt chí. Họ học từ các sai lầm và tiếp tục bước đi.

Get rich slowly #7: Điều kỳ diệu của tương lai là nó có thể được xây dựng trên thất bại của quá khứ, nếu không bất chấp để thử, bạn cũng chẳng thể thành công - Ảnh 3.

Bảy điều này tạo nên một nền tảng vững chắc trong việc đương đầu với thất bại trong mọi khía cạnh của cuộc sống, bao gồm tài chính cá nhân. Khi bạn cố gắng trả nợ, khi bạn học cách đầu tư, khi bạn cắt giảm chi tiêu, hãy hiểu rằng một vài thất bại là không thể tránh khỏi. Nhưng bạn không phải là thất bại. Hãy tạo ra chúng, học từ chúng và bước tiếp.

Không bao giờ là quá muộn để thay đổi, và bắt đầu có những lựa chọn thông minh. Nếu bạn đang 40 tuổi và không có tài khoản tiết kiệm nghỉ hưu, bạn có thể bắt đầu tiết kiệm vào ngày mai. Nếu bạn 30 tuổi và đang chật vật với khoản nợ từ thẻ tín dụng, bạn có thể cắt giảm chi tiêu trong thẻ và dốc lòng thay đổi. Điều kỳ diệu của tương lai là nó có thể được xây dựng trên tàn dư của quá khứ.

Thất bại không sao cả

Mỗi ngày khi tôi viết trang blog này, tôi sợ rằng mình sẽ thất bại. Mỗi khi tôi thực hiện chương trình phát sóng hàng tuần của mình, tôi sợ rằng mình sẽ thất bại. Khi tôi viết quyển sách của mình trong suốt 9 tuần vừa qua, tôi đã lo sợ thất bại suốt mỗi ngày. Nhưng dù thế nào đi nữa, tôi vẫn làm. Tôi biết rằng nếu tôi không thử làm những việc mình lo sợ, tôi sẽ không bao giờ thành công.

Nếu bạn đã có những lựa chọn tài chính sai lầm, đừng để chúng khiến bạn thất vọng. Đừng để chúng khiến bạn sợ hãi tiếp tục cố gắng. Hãy thất bại 7 lần, và bắt đầu lại lần thứ 8.



Nhật Minh


Theo Nhịp Sống Kinh Tế/GRS

Ngôi làng rắn nhiều gấp 1.000 lần số dân, đem về thu nhập hàng nghìn USD mỗi tháng - Ảnh 1.

Ngôi làng Zisiqiao, tỉnh Chiết Giang (Trung Quốc) vốn được mệnh danh là “vùng đất” của rắn, khi tại đây số rắn nhiều gấp 1.000 lần số dân.

Ngôi làng rắn nhiều gấp 1.000 lần số dân, đem về thu nhập hàng nghìn USD mỗi tháng - Ảnh 2.

Trong suốt hơn 40 năm qua, 80% dân làng sinh sống bằng nghề nuôi rắn.

Ngôi làng rắn nhiều gấp 1.000 lần số dân, đem về thu nhập hàng nghìn USD mỗi tháng - Ảnh 3.

Trước khi được biết đến là vùng đất của rắn, ngôi làng chỉ biết biết trông cậy vào trồng trọt và đánh bắt cá.

Ngôi làng rắn nhiều gấp 1.000 lần số dân, đem về thu nhập hàng nghìn USD mỗi tháng - Ảnh 4.

Ước tính, tại đây có khoảng hơn 100 trang trại nuôi rắn, cung cấp khoảng 3 triệu con mỗi năm.

Ngôi làng rắn nhiều gấp 1.000 lần số dân, đem về thu nhập hàng nghìn USD mỗi tháng - Ảnh 5.

Ngoài việc sử dụng làm nguyên liệu trong các bài thuốc y học cổ truyền, các con rắn còn được nuôi để lấy thịt bán cho các nhà hàng.

Ngôi làng rắn nhiều gấp 1.000 lần số dân, đem về thu nhập hàng nghìn USD mỗi tháng - Ảnh 6.

Ngôi làng này cũng trở nên rất nổi tiếng vì là nơi nuôi nhiều loại rắn từ rắn hổ lục, rắn hổ mang, hay rắn “5 bước” cực độc, khiến nạn nhân “vật vã” qua 5 giai đoạn trước khi chết.

Ngôi làng rắn nhiều gấp 1.000 lần số dân, đem về thu nhập hàng nghìn USD mỗi tháng - Ảnh 7.

Người “dẫn” rắn về làng cho biết, khi còn trẻ, ông đã tự bắt rắn hoang để chữa căn bệnh viêm khớp nặng và cảm thấy rất hiệu quả. Sau đó, ông quyết định mở trang trại nuôi rắn.

Ngôi làng rắn nhiều gấp 1.000 lần số dân, đem về thu nhập hàng nghìn USD mỗi tháng - Ảnh 8.

Lợi nhuận từ việc nuôi rắn ngày càng tăng. Người dân trong làng từ đó cũng học tập ông, theo nghiệp nuôi rắn.

Ngôi làng rắn nhiều gấp 1.000 lần số dân, đem về thu nhập hàng nghìn USD mỗi tháng - Ảnh 9.

Không chỉ trong nước, những con rắn tại ngôi làng này còn được xuất khẩu ra nhiều quốc gia khác như Nhật Bản, Hàn Quốc, Đức và Mỹ.

Ngôi làng rắn nhiều gấp 1.000 lần số dân, đem về thu nhập hàng nghìn USD mỗi tháng - Ảnh 10.

Trên thực tế đã từng có người bỏ mạng vì nghề nghiệp nguy hiểm này.

Ngôi làng rắn nhiều gấp 1.000 lần số dân, đem về thu nhập hàng nghìn USD mỗi tháng - Ảnh 11.

Tuy nhiên, do nhu cầu tiêu thụ lớn, lợi nhuận tăng, nên dân làng vẫn bất chấp nguy hiểm, “sống chết” với nghề.

Ngôi làng rắn nhiều gấp 1.000 lần số dân, đem về thu nhập hàng nghìn USD mỗi tháng - Ảnh 12.

Một người dân trong làng khẳng định anh từng phải nằm liệt giường suốt 3 năm liền, tuy nhiên sau khi sử dụng các sản phẩm chế biến từ rắn, hiện nay anh đã có thể đi lại bình thường.

Ngôi làng rắn nhiều gấp 1.000 lần số dân, đem về thu nhập hàng nghìn USD mỗi tháng - Ảnh 13.

Cuộc sống của người dân tại Zisiqiao hiện nay rất ổn định. Thậm chí, nhiều hộ gia đình có thu nhập lên tới hàng nghìn USD mỗi tháng.



theo Ngọc Bích


Saostar

1. Nếu không biết phát triển khả năng cũng như thu thập tri thức chuyên môn, bạn mãi chỉ là một lao động giản đơn. Bạn không thể trở nên giỏi giang và chưa xứng đáng đảm nhận một trách nhiệm quan trọng. Nếu ỷ lại vào người chủ để họ rèn luyện bạn trở thành giỏi giang, bạn cũng phải tốn tiền và như thế bạn phải nhận giúp việc cho họ với một mức lương rất thấp. Bất luận người nào muốn hưởng lương cao cũng phải biết phát triển tài năng và tri thức của mình.

2. Bạn phải biết thu thập, tích trữ những “giá trị” bản thân. Đó là mục đích của một cuộc sống lao động hiệu quả. Những “giá trị” đó là tài năng, là những tri thức có thể dùng, có thể đem bán. Giữa người này với người kia thường tồn tại một sự cách biệt to lớn. Bởi chỉ có một vài người biết thu thập những “giá trị” vô giá, còn rất nhiều người khác lại không đáng giá một xu. 

Đồng lương chúng ta nhận sẽ tuỳ thuộc yếu tố quan trọng này, đó là công việc mà chúng ta đang làm có nhiều người khác làm được không? Bạn sẽ được trả giá cao hơn nếu công việc đang tiến hành ít người có thể làm được. Đó là lý lẽ thực tiễn để chúng ta thấy cần phải phát triển tài nghệ và tri thức. Bạn phải trở nên có “giá trị”.

3. Cần phải nhắc bạn một điều là có nhiều lương tri và đạo đức thì vẫn chưa đủ. Nó phải là một nền tảng, trên đó người ta có thể phát triển và thành đạt. Dù khả năng đến bậc nào, nếu thiếu lương tri bạn có thể làm hỏng cuộc đời. Tuy thế, trong môi trường doanh nghiệp, trong địa hạt khoa học hay mỹ thuật cũng thế, chỉ có lương tri thôi chưa đủ. Lương tri không thể thay thế những tri thức chuyên môn. 

Nó chỉ là một cớ rất tiện lợi để cho những người không làm nên trò trống viện dẫn, tự bào chữa cho sự bất lực của họ. Bạn cần có lương tri nhưng cũng cần có nhiều tri thức và tài năng.

4. Có một quy tắc mà những người dưới ba mươi tuổi nên áp dụng là dành nửa thời giờ của mình để học và một nửa để giải trí. Ai cũng cần học, nhưng ai cũng cần giải trí. Giải trí cần thiết nhưng học cũng cần không kém. Trong kinh doanh, doanh nghiệp nào cũng có sách vở và những lớp học. Bạn nên đi học, nên đọc sách, nên tìm hiểu, nên trưởng thành, vừa học vừa chơi.

Muốn thành công, kiếm được nhiều tiền đã đến lúc người trẻ bớt lười, bớt lướt Facebook và ghi nhớ 7 điều sau - Ảnh 1.

5. Công việc bạn làm không quan trọng bằng cách bạn làm. Dù làm một công việc gì bạn cũng phải nghiên cứu trước. Bạn phải làm cho đàng hoàng và làm đến cùng. Một công việc dù đơn giản đến mấy cũng có thể làm khéo léo hay vụng về, làm theo cách khôn ngoan hay ngờ nghệch. 

Bất cứ công việc nào cũng đòi hỏi ít nhiều sự khéo léo. Luôn luôn có một cách hay hơn nữa để làm một công việc. Chỗ kinh doanh hiện giờ sẽ trở nên thành công hơn nếu bạn biết cách làm việc và làm hiệu quả. Nó là bàn đạp để bạn tiến lên một công việc, một chức vụ lớn lao hơn. Hiện giờ, người ta thử bạn, coi có xứng đáng tiến lên cấp trên chăng. Người chủ luôn cho cơ hội để bạn chứng tỏ rằng mình là một người tài giỏi.

6. Bạn chưa nghiên cứu kỹ công việc mình làm tức là chưa học được kỹ thuật và công nghệ của nó. Lúc đó, bạn chỉ được coi như một “tay mơ” hoặc một người máy. Làm việc một cách “tài tử” trong nghề bao giờ cũng hỏng việc, còn người máy chỉ biết làm việc như cái máy, không chút suy nghĩ. 

Bạn phải nỗ lực để trở nên một người chuyên nghiệp, một tay nhà nghề, sành sỏi. Bạn có thể giữ chỗ làm hiện giờ với đôi chút cố gắng song bạn phải cố gắng làm công việc ấy theo cách hay hơn những người khác đã làm. Đó là cách khôn ngoan để bước chân vào nghề. Đó cũng là cách nâng từ bậc nghiệp dư lên thành người chuyên nghiệp.

7. Bạn nên nhớ kỹ điều này, bất luận trong công việc gì dù nhỏ hay lớn cũng có phần kỹ thuật của nó. Trong mỗi công việc ít ra có ba mươi sáu cách làm vụng về và chỉ có một cách làm hay và khôn ngoan. Trong mỗi bài toán thường chỉ có một lời giải đúng. Chỉ có một cách đánh bản nhạc cho đúng, chỉ có một lối gói hàng cho khéo cũng như chỉ có một lối phục vụ khách hàng hiệu quả.

 Muốn tìm ra cách đó, bạn phải nghiên cứu công việc mình làm và lắng nghe lời chỉ bảo của những nhà chuyên môn. Bấy luận công việc bạn làm hiện giờ là công việc gì, nó cũng đòi hỏi sự khéo léo. Chỉ khéo vừa vừa chưa phải là khéo. Muốn làm việc hiệu quả, trước hết bạn phải tìm cách làm việc để đạt được nhiều kết quả mà ít hao tốn công sức và thời gian.



Thảo Nguyên


Theo Trí Thức Trẻ

– Ám ảnh “đỗ Đại học”- 

Có một thực tế phải thừa nhận rằng dù đã thay đổi tư duy khá nhiều, xã hội vẫn xem đỗ Đại học là một điều gì đó to tát và quan trọng.

Không chỉ là bàn đạp cho cuộc đời sau này, Đại học còn được xã hội xem như một thứ điểm trang, thậm chí nhiều nơi vẫn coi đỗ Đại học là chỉ dấu cho sự hiếu học và danh giá của một gia đình hay một dòng họ.

Thế nên áp lực đỗ Đại học đè lên vai học sinh nặng nề không kém sức nặng của bầu trời trên vai thần Atlas.

“Phải đỗ Đại học”, đó vừa là mục tiêu, vừa là nghĩa vụ, vừa là mệnh lệnh phải chấp hành.

Tôi rất kinh hãi quãng thời gian ôn thi Đại học: những buổi lên lớp triền miên, những đêm ôn thi đến thâm quầng cả mắt, thần kinh căng thẳng, nơm nớp lo sợ. Trong đầu thậm chí còn vẽ ra đủ thứ kịch bản tồi tệ nếu không đỗ Đại học…

Cho đến bây giờ, khi đã tốt nghiệp Đại học được 3 năm, tôi vẫn không hiểu vì sao mình có thể vượt qua được giai đoạn đó.

Vì thế, tôi rất bức xúc khi có ai đó nói “thời học sinh là thời vô lo vô ưu…”. Vô lo vô ưu cái gì cơ chứ? Lo học, lo thi như một cuộc chiến cam go thực sự. Ắt hẳn tâm lý sĩ tử nào cũng đau đáu một nỗi: “Thi trượt Đại họct thì xác định cuộc đời tăm tối”. Có ai chưa đọc những tin tức về học sinh tự tử vì trượt Đại học không? Năm nào cũng có đấy!

Có một sự thật nghiệt ngã là: Áp lực phải đỗ đại học không đáng sợ bằng combo hậu đại học: Nghèo + Thất nghiệp + Thất tình - Ảnh 1.

– Nhưng “hậu Đại học” còn kinh sợ hơn… – 

Áp lực vào được Đại học là đã kinh khủng nhưng áp lực sau khi tốt nghiệp Đại học còn kinh khủng hơn.

4 năm ăn học, kinh phí đã có cha mẹ chu cấp, dù ít dù nhiều, nhưng sau ngày nhận tấm bằng cử nhân, nguồn “viện trợ” này lập tức bị cắt. Với những sinh viên chỉ quen “ăn và học”, mất nguồn viện trợ từ cha mẹ đồng nghĩa với khó khăn bủa vây.

“Đói thì đầu gối phải bò”, hậu Đại học là những chuỗi ngày lang thang rải CV tìm việc. Không ít người dành hàng tháng trời đi rải hàng chục CV mà vẫn không được nơi nào gọi đến phỏng vấn.

Hết tiền sinh hoạt nhưng không dám về quê “ăn bám” cha mẹ thêm nữa, người ta đành phải làm nghề tay trái để kiếm sống. Có người làm bồi bàn, có người chạy xe ôm, có người xin vào làm công nhân trong khu công nghiệp, hàng tháng nhận “đồng lương chết đói”, nhưng không làm thì không được.

Buồn bã, chán nản, ủ rũ, tuyệt vọng… những cảm xúc này ai rồi cũng sẽ nếm đủ. Nhất là khi nhìn sang những bạn bè xưa được cha mẹ xin cho một chỗ làm trong cơ quan nhà nước. Ờ, rõ ràng chúng học kém hơn mình, vì sao lại có cuộc sống tốt hơn mình đến vậy?

Bấy giờ người ta mới hiểu thế nào là đời, là thế, là lực, là bất công, là nghịch lý. Bấy giờ, bao ước mơ, dự định, bao tương lai vẽ vời… mới chính thức sụp đổ tan tành mây khói.

Tấm bằng Đại học để im trong rương gỗ – niềm tự hào ngày nào – phút chốc hóa thành lời mỉa mai đầy cay đắng.

Nhưng chưa hết… 

Người ta yêu một thuở trên giảng đường, “một ngày đẹp trời” bỗng nói lời chia tay đầy cương quyết. Người nói không thể đợi đến ngày ta thành sự nghiệp. Dù không muốn nhưng có thể không chấp nhận không? Tình yêu, vốn dĩ không phải chỉ yêu là đủ được.

Vậy là combo “nghèo + thất nghiệp + thất tình” đều đủ cả. Nếu nói như Trịnh Công Sơn “hãy đi đến cùng của tuyệt vọng để thấy tuyệt vọng cũng đẹp như một bông hoa” thì hỏi mấy ai có thể bình tâm để chiêm ngưỡng vẻ đẹp này?

Có một sự thật nghiệt ngã là: Áp lực phải đỗ đại học không đáng sợ bằng combo hậu đại học: Nghèo + Thất nghiệp + Thất tình - Ảnh 2.

Cô đơn là một “đặc sản” của thời hậu Đại học. Là khi đi làm về, không muốn tự tay nấu một bữa cơm, đành nuốt tạm bát bún ngoài quán cho qua bữa. Là khi buồn chán, muốn tụ tập bạn bè uống một trận say đã đời nhưng chợt nhận ra bạn bè thân thiết nhất đều đã mỗi người một phương. Là khi lúc tuyệt vọng, mở điện thoại ra, lướt một lượt danh bạ nhưng không biết gọi cho ai và nói gì…

Hà Nội có những đêm không ngủ, lấy xe máy lượn khắp phố phường, đốt thuốc một mình, giấu kín tâm sự để cho mọi người thấy rằng mình đang ổn.

Hậu Đại học chính là như vậy, là chênh vênh, là day dứt, là những tháng ngày vật lộn mưu sinh. Nếu so sánh với những áp lực phải đỗ Đại học năm xưa thì lo lắng ấy quả thực không đáng nhắc đến nữa.

(Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả)



Đại Hiệp


Theo Trí Thức Trẻ