Category

Tin Tức Khỏe

Category

Trong tương lai, không ít người đã vạch ra viễn cảnh con người mất việc hàng loạt vì có sự xuất hiện của robot. Một vài tính toán đã chỉ ra con người có thể sẽ phải “nhường” lại 5 triệu việc làm cho robot xuyên suốt 15 quốc gia phát triển.

Không chỉ mỗi thông tin này mà còn tất cả những thông tin về thời đại 4.0 luôn khiến cho phần lớn mọi người đều phải lo lắng, hoang mang. Ngày hôm nay, không ít người khi chứng kiến Sophia, công dân robot đầu tiên trên thế giới, giao lưu và nói chuyện tại Việt Nam đã phải ngỡ ngàng về sức mạnh của kĩ thuật khoa học ngày nay. Và viễn cảnh mà robot có thể đảm nhiệm được mọi việc của con người có lẽ chẳng còn xa và không phải là một lời nói dối…

Tuy nhiên, chẳng có thứ gì hoàn hảo trên đời này cả, đến con người còn vậy thì robot tất nhiên cũng có điểm yếu rồi. Có một vài kĩ năng mà robot không bao giờ có thể đảm nhiệm được và nếu bạn sở hữu chúng thì chẳng cần phải lo lắng nhiều đâu.

1. Kĩ năng giải quyết vấn đề phức tạp

Robot là sản phẩm của con người tạo ra nên chắc chắn nó thông minh rồi. Tuy nhiên, robot chỉ biết những gì mà con người lập trình cho nó, trừ trường hợp của Sophia, trí tuệ nhân tạo của cô robot này cập nhật liên tục kiến thức mới nhưng tốc độ vẫn còn chậm. Còn chỉ có con người mới có đủ khả năng để xử lí những vấn đề phức tạp. Điển hình là các nhân viên IT hoàn toàn có thể tự tin 100% vì chính họ mới có khả năng tạo ra và điểu khiển những con robot.

2. Kĩ năng quản lí dự án và quản lí cá nhân

Nhóm kĩ năng này chắc chắn sẽ giúp bạn ứng dụng được trong nhiều tình huống, cho dù bạn làm leader của một nhóm 20 người đi chăng nữa. Khi sở hữu kĩ năng này, chắc chắn bạn sẽ không làm mất thời gian của bản thân và của cả nhóm, hơn nữa, cấp dưới sẽ rất nể phục bạn. Không ít người có thói quen phụ thuộc vào máy móc để hoàn thành các phân đoạn của dự án, nhưng đáng tiếc, máy móc không thể xử lí được một khối lượng lớn công việc. Ngoài ra, khi quản lí dự án còn phải kể đến kĩ năng quản lí nhân sự và chăm sóc tâm lí từng thành viên, điều này chắc chắn robot không thể làm được rồi.

3. Kĩ năng lãnh đạo và sự tự tin

Nhân dịp Sophia đến Việt Nam: Đừng hoảng hốt, robot không thể có những kĩ năng này, yên tâm bạn chưa thất nghiệp ngay đâu! - Ảnh 1.

Sự tự tin chắc chắn giúp bạn tiến bộ rất nhiều trong cuộc sống, bởi một khi đã tự tin đầy mình thì bạn chắc chắn có nhiều mối quan hệ hơn, dám thể hiện kĩ năng của bản thân và đưa ra chính kiến. Còn nếu có kĩ năng lãnh đạo tốt thì tất nhiên, làm việc gì cũng dễ, làm việc gì cũng nhanh, tất cả đồng lòng hướng tới mục tiêu chung. Robot không thể bắt chước sự tự tin hoặc kĩ năng lãnh đạo của con người được bởi vì chúng chỉ là máy móc được lập trình.

4. Kĩ năng tư duy và phê bình

Mặc dù được lập trình là có tư duy, suy nghĩ phản biện nhưng những kĩ năng ấy rất hạn chế vì còn phụ thuộc vào kiến thức của người chế tạo robot. Tất nhiên, robot cũng học nhưng là người lập trình cung cấp thông tin cho nó. Ngay cả robot được cung cấp thông tin thường xuyên thì cũng không thể đưa ra quyết định nhanh chóng như con người được.

5. Kĩ năng cảm thông

Ngay cả những con robot tân tiến nhất, hiện đại nhất cũng không thể thực sự thực hành được những hành vi, hành động để thể hiện sự đồng cảm, hoặc hiểu được những gì mọi người cảm nhận. Kỹ năng này đặc biệt hữu ích nếu bạn làm việc cho các tổ chức từ thiện, hỗ trợ những nơi có người dân gặp hoàn cảnh khó khăn, hoặc hỗ trợ những người trong ngành y tế.

6. Kĩ năng lắng nghe

Nhân dịp Sophia đến Việt Nam: Đừng hoảng hốt, robot không thể có những kĩ năng này, yên tâm bạn chưa thất nghiệp ngay đâu! - Ảnh 2.

Thật khó để thành công trong cuộc sống mà không có kĩ năng lắng nghe tốt. Những người làm dịch vụ chăm sóc khách hàng luôn luôn phải bình tĩnh lắng nghe những lời tâm sự, phàn nàn của khách hàng và cố gắng an ủi họ trong tình trạng xấu nhất. Các bác sĩ tâm lí phải lắng nghe bệnh nhân để chẩn đoán các vấn đề liên quan tới thần kinh và giúp xử lí triệt để nguyên nhân gây ra bệnh. Đây là hai ví dụ về công việc đòi hỏi nhiều về kĩ năng lắng nghe tốt.  



V.D


Theo Trí Thức Trẻ

Trong đó, anh thú nhận đã từng bị mẹ tát và có những thời gian thất nghiệp, phải đi bán hàng cho mẹ vợ ở chợ Đồng Xuân.

Tôi tuy lớn tuổi, nhưng đến giờ vẫn thích ồn ào

Cách đây 5 năm, tôi đến nhà bạn tôi nhân dịp đầu năm mới. Đến nơi, tôi thấy một cặp vợ chồng rất trẻ. Bạn tôi có giới thiệu đó là những người viết thư pháp, và họ tặng tôi một chữ TĨNH.

Lúc đó, tôi có hỏi: “Tôi làm nghề này phải đi vận động suốt mà bạn tặng tôi một chữ tĩnh thì làm ăn gì”.

Bạn ấy liền giải thích một câu mà mãi sau này ngẫm lại tôi mới thấy đúng. Bạn ấy nói: “Anh có thấy lúc con quay nó quay tít nhất cũng là lúc ta nhìn thấy nó đứng im không? Đỉnh cao của động chính là tĩnh”.

 MC Lại Văn Sâm: Tôi vừa nói xong, mẹ tát tôi một cái rồi kéo xuống bếp và nói mất dạy! - Ảnh 1.

Chữ TĨNH đó, đến giờ tôi vẫn treo ở nhà, và càng ngẫm lại càng thấy đúng.

Tôi tuy lớn tuổi, nhưng đến giờ vẫn thích ồn ào. Khi chúng ta đi xem một chương trình ca nhạc, ở trên là âm thanh còn bên dưới tất cả ngồi im phăng phắc. Đến khi tiết mục đó diễn ra thành công, người diễn viên đã cháy hết mình mà khán giả cũng vẫn im lặng thì họ sẽ rất buồn.

Nếu chúng ta cứ lặng im, dùng lí trí để dồn nén cảm xúc của mình thì chẳng còn gì thú vị nữa. Nếu tôi thấy hay, tôi sẽ hưởng ứng.

Không nên triệt tiêu tiếng ồn, nếu không thì sẽ rất buồn. Trong một gia đình thì cũng có ồn ào và im lặng. Đôi khi con trẻ đùa nghịch, ồn ào một chút thì bố mẹ sẽ cảm thấy khó chịu.

 MC Lại Văn Sâm: Tôi vừa nói xong, mẹ tát tôi một cái rồi kéo xuống bếp và nói mất dạy! - Ảnh 2.

Tát xong, mẹ tôi kéo tôi xuống bếp và nói: “Mất dạy!”

Bố mẹ tôi là những người rất yêu thương nhau, hầu như không bao giờ có những chuyện cãi vã nào xảy ra hết.

Bố tôi hồi đó làm thẩm phán ở thị xã Phú Thọ. Vào một ngày, có một người bị tuyên án 18 tháng tù vì ăn cắp một thứ gì đó. Bố tôi xin giảm án cho người đó xuống còn 9 tháng.

Bà vợ người đó thấy vậy mới đem biếu nhà tôi 10 quả trứng và 10 con gà con để cảm ơn vì chồng bà ấy được giảm án. Mẹ tôi có nhận.

 MC Lại Văn Sâm: Tôi vừa nói xong, mẹ tát tôi một cái rồi kéo xuống bếp và nói mất dạy! - Ảnh 3.

Lúc đó, lần đầu tiên tôi thấy bố tôi nặng lời với mẹ tôi. Ông nói: “Bà làm như thế là dã man. Người ta đã mắc tù tội như thế rồi, mình giúp người ta một tí mà lại nhận thế này là nhận hối lộ. Như thế là không được!”.

Bố tôi nói xong thì mẹ tôi khóc. Tôi nghĩ bà bị tổn thương nhiều lắm, không chịu được mới nói: “Bố sai rồi! Mợ đâu có đòi hỏi người ta mang đến. Người ta tự nguyện mang đến, nếu không nhận thì trả lại họ, sao lại phải nói như thế”.

Tôi vừa nói xong, mẹ tôi liền tát tôi một cái. Đó là lần đầu tiên tôi bị mẹ tôi tát. Tát xong, mẹ tôi kéo tôi xuống bếp và nói: “Mất dạy!”. Đó là câu chuyện thật của tôi.

Tôi đã không sai. Sau cú tát nhớ đời ấy, tôi vẫn không mảy may giận bố giận mẹ chút nào. Đến tận bây giờ, tôi vẫn nghĩ bố tôi đúng, mẹ tôi đúng. Bố tôi nói mẹ tôi như thế là đúng, còn mẹ tôi tát tôi cũng là đúng.

Sau chừng ấy năm, gia đình tôi tuy nghèo, nhưng rất hạnh phúc.

 MC Lại Văn Sâm: Tôi vừa nói xong, mẹ tát tôi một cái rồi kéo xuống bếp và nói mất dạy! - Ảnh 4.

Thất nghiệp, tôi đành ra phụ mẹ vợ bán hàng tại chợ Đồng Xuân

Sau 12 năm học tại Liên Xô, tôi về nước với tấm bằng đỏ về nghiên cứu tiếng Hindi. Tuy vậy, bản thân tôi khá vất vả trong việc tìm kiếm một công việc thích hợp.

Thất nghiệp, tôi đành ra phụ mẹ vợ bán hàng tại chợ Đồng Xuân. Tôi cứ đứng ở đó, lúc nào có khách ngoại quốc vào, tôi phiên dịch cho bà và bà cho mình tiền đi uống cà phê, đi ăn sáng… Bà nuôi mình.

Sau đó, khi biết ban Thể thao của VTV đang cần người, tôi xin vào thử việc. Tôi được giao dịch một bản tin thể thao (dài 30 phút) từ đài Hoa Sen của Liên Xô sang tiếng Việt.

Sản phẩm đầu tiên của tôi ở Đài bị đánh giá là hơi Tây. Đây là bài học quý giá giúp tôi thay đổi cách thức đưa tin để tiếp cận với công chúng trong nước.

 MC Lại Văn Sâm: Tôi vừa nói xong, mẹ tát tôi một cái rồi kéo xuống bếp và nói mất dạy! - Ảnh 5.

Sau đó, tôi được giao biên tập và bình luận các chương trình thể thao của Liên Xô. Nhưng chỉ sau vài tháng, tôi cảm thấy chán và bỏ việc, quay trở lại giúp mẹ vợ bán hàng ở chợ Đồng Xuân.

Năm 1988, tôi quay trở lại Đài và được giao nhiệm vụ tường thuật trực tiếp các trận đấu của Olympic Seoul.

Tiếp đến, tôi nhận thêm công việc dịch kịch bản phim, thuyết minh phim. Sau đó, tôi làm chương trình VKT thuộc ban chuyên đề của Đài truyền hình Việt Nam.

Vào năm 1995, Phó tổng giám đốc của Đài VTV đưa ra lời đề nghị với tôi rằng: Một là ở lại ban chuyên đề và được cân nhắc làm lãnh đạo, hai là chuyển sang kênh mới thành lập là VTV3 nhưng chỉ được làm nghề thôi.

Cuối cùng, tôi chọn sang kênh VTV3 và gắn bó từ đó tới năm 2017.



Theo Long Phạm


Trí thức trẻ

Google vừa một lần nữa đứng đầu danh sách 100 công ty có môi trường làm việc tốt nhất do tạp chí Fortune bình chọn. Đây là lần thứ 6 Google lọt vào danh sách này và lần thứ 2 ở vị trí dẫn đầu.

Hầu hết mọi người đều cho rằng Google đứng đầu danh sách này nhờ có nhiều phúc lợi “khủng” cho nhân viên. Tuy nhiên, đó chỉ là một phần. Phương châm của Google là: “Không phải nhân viên rời bỏ công ty mà họ rời bỏ những người lãnh đạo không phù hợp“. Do đó, không phải chỉ tập trung thu hút những nhà quản lý giỏi giống như các công ty khác, Google còn chú trọng đến việc tạo nên những nhà lãnh đạo “đáng mơ ước” cho nhân viên.

Sau khi nghiên cứu những tố chất làm nên những nhà quản lý giỏi tại Google – những người mà tất cả nhân viên đều muốn được làm việc cùng, Google thiết kế chương trình đào tạo để tất cả nhà quản lý phát triển những tố chất này. Khi một nhà quản lý hoàn thành khóa huấn luyện, Google sẽ “đo” hành vi ứng xử của họ để đảm bảo rằng họ có tiến bộ và trở thành nhà quản lý mà mọi nhân viên Google đều muốn được cống hiến.

Nói về chiến lược đào tạo nên những nhà lãnh đạo tuyệt vời, Laszlo Bock – người phụ trách nhân sự của Google cho biết: “Những nhà quản lý giỏi nhất của chúng tôi tạo nên những đội ngũ làm việc tốt hơn, duy trì hiệu quả hoạt động đội nhóm tốt hơn và giúp các thành viên hạnh phúc hơn. Họ làm cho tất cả mọi thứ đều trở nên tốt hơn“.

Thật vậy, những nhà lãnh đạo tốt có thể khiến nhân viên của mình tốt hơn lên. Họ thấy được những khả năng tiềm ẩn trong mỗi con người và giúp nhân viên của mình tìm ra chúng. Họ có những ước mơ lớn và mở ra cho chúng ta thấy tất cả những gì tuyệt vời mà chúng ta có thể hoàn thành.

Tuy nhiên, chương trình đào tạo của Google không phải là giải pháp duy nhất để trở thành một nhà lãnh đạo tuyệt vời. Bất kỳ ai trong chúng ta cũng có thể tìm hiểu và học hỏi những bí quyết để trở thành một lãnh đạo mà bất cứ nhân viên nào cũng muốn gắn bó.

Nhà quản lý giỏi nhất tạo nên những đội ngũ giỏi nhất, vậy điều then chốt gì làm nên một nhà lãnh đạo trong mơ? - Ảnh 1.

Dưới đây là 7 điều làm nên một nhà lãnh đạo tuyệt vời

1. Có niềm đam mê

Không gì khiến nhân viên nản bằng việc sếp của họ cũng đang cảm thấy chán ngán với công việc và cuộc sống của mình. Nếu ngay cả quản lý còn không quan tâm đến những gì họ làm thì tại sao nhân viên lại phải quan tâm?

Một nhà lãnh đạo giỏi luôn đam mê với những gì họ làm. Họ tin vào những gì mình đang cố gắng và dốc sức làm việc một cách vui vẻ. Điều này sẽ truyền cảm hứng cho đội ngũ của họ.

2. Bảo vệ nhân viên

Một nhà lãnh đạo “trong mơ” sẽ quan tâm đến sự an toàn của nhân viên ngay cả trước khi nhân viên của họ gặp nguy hiểm. Đôi khi họ còn âm thầm “gỡ bỏ” những chướng ngại có thể cản bước sự phát triển của tập thể. Và trong trường hợp hiểm họa cận kề, họ sẵn sàng trở thành người đứng mũi chịu sào.

3. Luôn luôn lắng nghe, luôn luôn thấu hiểu

Hãy suy nghĩ về sự khác biệt. Chẳng hạn như trong môn checker, chức năng của tất cả các quân cờ là như nhau. Đó chính là ví dụ điển hình cho một mô hình quản lý kém hiệu quả.

Mặt khác, trong môn cờ vua, mỗi quân cờ có mỗi chức năng, nhiệm vụ và điểm hạn chế riêng. Nhà lãnh đạo giỏi cũng chính là những kỳ thủ điều quân khiển tướng tài ba. Họ nhận ra điểm “độc” của mỗi thành viên trong đội. Họ biết điểm mạnh, điểm yếu cũng như những gì nhân viên của họ thích hoặc không thích và dùng những hiểu biết này để tối ưu hóa công việc của từng cá nhân.

Nhà quản lý giỏi nhất tạo nên những đội ngũ giỏi nhất, vậy điều then chốt gì làm nên một nhà lãnh đạo trong mơ? - Ảnh 2.

4. Luôn là chính mình

Lãnh đạo giỏi không lấp liếm sai lầm và không đưa ra những lời hứa giả tạo. Nhân viên của họ cũng không cần phải cố gắng để “tìm hiểu” về động cơ cũng như “dự đoán” những hành động tiếp theo của sếp.

Thay vì ỉm thông tin và bí mật củng cố quyền lực của mình, nhà lãnh đạo giỏi luôn chia sẻ thông tin và kiến thức một cách rộng rãi.

5. Giữ bình tĩnh trong mọi tình huống

Khi có sự cố hoặc tệ hơn là một cuộc khủng hoảng xảy ra, nhà lãnh đạo giỏi sẽ không dễ rối trí, ngược lại, họ giữ bình tĩnh để tìm ra hướng giải quyết.

Đó chính là lý do vì sao đã 45 năm trôi qua kể từ vụ khủng hoảng tàu Apollo 13 trên đường lên mặt trăng, mọi người vẫn còn nhớ đến khả năng lãnh đạo và xử lý khủng hoảng tài tình của Giám đốc điều phối bay Gene Kranz.

6. Rất “con người”

Lãnh đạo giỏi là những con người bình thường và họ không sợ thể hiện điều đó. Họ biết rằng mỗi người đều có những cảm xúc riêng và họ không ngại thể hiện cảm xúc của mình. Họ tương tác với nhân viên trước hết là với tư cách con người, sau đó mới dưới vai trò là nhà lãnh đạo. Mặt khác, họ cũng là người giỏi kiềm chế và kiểm soát cảm xúc.

7. Khiêm tốn

Những nhà lãnh đạo xuất sắc đều không nghĩ rằng họ “trên phân” hơn bất kỳ ai hoặc bất kỳ điều gì. Khi phạm phải sai lầm, họ công khai thừa nhận và tìm cách giải quyết vấn đề để mọi người cùng học hỏi và rút kinh nghiệm. Sức mạnh từ sự khiêm tốn của họ khiến nhân viên càng khâm phục và tin tưởng hơn.



An Chi


Theo Trí Thức Trẻ

Theo Trung tâm kiểm soát dịch bệnh Mỹ (CDC), số người chết vì ung thư gan đã tăng lên 43% trong vòng 16 năm từ năm 2000 đến năm 2016. Theo CNN, số người tử vong tăng cũng liên quan tới số ca chuẩn đoán nhiễm ung thư gan tăng lên. Càng ngày càng nhiều người bị nhiễm ung thư gan, đây là kết quả của “việc tăng cân quá mức và lây nhiễm vi rút viêm gan C ở trẻ nhỏ”, bác sĩ Farhad Islami – nhà nghiên cứu ở Hội ung thư Mỹ cho biết.

Nam giới lại đặc biệt có nguy cơ mắc ung thư gan rất cao. Theo số liệu báo cáo, tỉ lệ tử vong vì ung thư gan ở nam cao gấp đôi so với ở nữ. Các nhà khoa học vẫn chưa xác định rõ nguyên nhân, họ suy đoán rằng đó là vì nam giới thường dễ tăng cân hơn hoặc có các thói quen sinh hoạt có thể làm lây lan vi rút viêm gan C.

Một phần lí do nữa là ung thư gan hiếm khi được phát hiện ở các giai đoạn sớm. Tỉ lệ sống được 5 năm với các bệnh nhân có lá gan chưa bị hủy hoại hết là 31%, nhưng khi bệnh đã lây lan sang hạch bạch huyết và các cơ quan nội tạng khác thì tỉ lệ sống sót này giảm xuống chỉ còn 11%.

Thật không may là nhiều người bị ung thư gan mà không hề bộc lộ ra bất cứ triệu chứng nào. Nhưng các biểu hiện được nhận biết sớm và tìm cách chữa trị kịp thời, cơ hội sống của bệnh nhân vẫn rất cao. 

Dưới đây là các triệu chứng sớm của bệnh ung thư gan mà bạn cần chú ý:

Sụt cân không rõ nguyên nhân

Người bị ung thư gan thường nhận thấy bản thân bị sụt cân đột ngột và không có lí do. Bác sĩ Otis Brawley – bác sĩ y khoa và giám đốc y tế của Hội ung thư Mỹ giải thích: “Sụt cân và ăn không ngon miệng là dấu hiệu phổ biến với những người có nhiều bệnh, bao gồm một số loại ung thư và virus”.

Còn điều nào khác cần chú ý không? Đó là rất nhanh no mặc dù ăn rất ít.

Mắt và da dần trở nên vàng

Dấu hiệu vàng da xuất hiện khi có quá nhiều sắc tố vàng trong máu, gây biến đổi màu mắt và màu da. Trong khi lá gan khỏe mạnh giúp biến đổi các sắc tố vàng da để chúng không tăng lên trong máu, lá gan bị virus, ung thư phá hoại sẽ không còn chức năng này nữa, dẫn tới bệnh vàng da hoặc mắt.

Bị phù nề hoặc đau bụng, đặc biệt là ở vùng phía trên bên phải

Khối u có thể làm tắc tuần hoàn máu từ ruột đến gan, dẫn đến tăng huyết áp và có thể ép dòng chảy từ tĩnh mạch vào vùng bụng. Dòng chảy này có thể tăng lên, gây ra đau dạ dày, sưng tấy và phù nề.

Vậy làm cách nào để giảm thiểu nguy cơ ung thư gan?

Theo Hội ung thư Mỹ, việc tốt nhất bạn có thể làm là duy trì mức cân nặng hợp lý và hạn chế uống đồ có cồn. Hơn một phần ba các ca ung thư gan là do bệnh đái đường và béo phì gây ra; một phần tư liên quan đến việc lạm dụng đồ uống có cồn. Nếu phải uống, hãy hạn chế lượng cồn vào cơ thể ở mức khoảng 680g bia, 340g rượu vang hoặc 85g rượu thường một ngày.



Theo Minh An


Trí thức trẻ

1. Chuyển đổi áp lực thành tiềm lực 

Áp lực vừa đủ sẽ trở thành cội nguồn của động lực. Nếu áp lực quá nhỏ thì không thể kích thích đủ tiềm năng, do đó căng thẳng ở một mức độ thích hợp cũng không hẳn là xấu, bởi như vậy mới có thể kích thích được tiềm năng của nhân viên.

Tuy nhiên khi áp lực vượt quá một giới hạn nhất định nào đó, lại dẫn đến tình trạng quá tải và mất bình tĩnh của nhân viên. 

2. Bạn hiểu cũng phải để sếp hiểu 

Chúng ta phải hiểu rằng, đa số các sếp tạo áp lực thích hợp cũng là vì để việc kích thích tiềm năng của bạn có hiệu quả hơn, vì vậy đối mặt áp lực với thái độ tích cực có thể kích thích được tiềm lực của bạn. Tất nhiên, nếu như bạn cho rằng cấp trên nhìn bạn không thuận mắt, chỉ sợ bạn mệt mà không gục, điều đó cũng có thể xảy ra, suy cho cùng thì không phải sếp nào cũng biết cách lãnh đạo.

Bạn là người hiểu rõ nhất áp lực và tiềm lực mà bản thân có thể chống chịu. Khi phải đối mặt với những cấp trên không quan tâm đến khả năng chống chịu áp lực của nhân viên mà gây áp lực quá mức, bạn cần một cuộc trò chuyện riêng một cách chi tiết về việc này để cấp trên hiểu rõ hơn. 

Nhân viên khôn khéo bật mí bí quyết biến áp lực thành tiềm lực, khiến sếp cũng phải nể vài phần - Ảnh 1.

3. Học cách truyền áp lực lại cho sếp 

Khi bạn nhận ra rằng bạn đang chịu áp lực quá lớn từ sếp, bạn có thể phối hợp với các đồng nghiệp khác truyền áp lực này lại cho sếp, không đạt được kết quả mà sếp mong muốn sẽ khiến sếp lưu tâm, vài lần như vậy, sếp sẽ thay đổi chiến lược, vì vậy, học cách truyền áp lực đi cũng là một phương pháp quan trọng để hóa giải căng thẳng của bạn. 

4. Không ngừng nâng cao bản thân, hãy bình thản và tự tin 

Vẻ bình tĩnh trước áp lực đến từ sự tự tin về khả năng của chính mình và mức độ nắm vững chính xác những hạng mục công việc.

Nếu như mỗi ngày bạn thực hiện một số cải thiện nhất định cho các mục tiêu trong tương lai một cách có kế hoạch và tầm nhìn, khi căng thẳng ập đến, bạn có thể bình thản đứng trên áp lực, bởi vì khi bạn nhìn thấu sự việc, suy nghĩ thông suốt, giải quyết hợp lí, tự nhiên cũng sẽ không còn áp lực nào làm khó được bạn.



Tu An


Theo Trí Thức Trẻ

Năm xưa, bốn thầy trò Đường Tăng trải qua chín chín tám mốt khó khăn, cuối cùng cũng lấy được chân kinh.

Sau khi trở lại Đại Đường, Lý Thế Dân đã mở tiệc rượu đón tiếp Đường Tăng cùng các đồ đệ của mình.

Bấy giờ, nhà vua hỏi Đường Tăng: “Khanh có được thành công như ngày hôm nay là dựa vào điều gì?”

Đường Tăng trả lời: “Thần dựa vào niềm tin. Chỉ cần thần không chết thì nhất định sẽ thỉnh được chân kinh”.

Sau đó, Lý Thế Dân lại hỏi Tôn Ngộ Không: “Còn khanh, khanh dựa vào điều gì?”

Ngộ Không nói: “Thần dựa vào năng lực cùng mạng lưới giao thiệp của mình. Thời điểm không còn cách nào, thần sẽ mượn lực”.

Tới đây, Hoàng thượng quay sang hỏi Trư Bát Giới: “Trẫm thấy khanh chỉ có chiếc bồ cào này, khanh làm sao có thể thành công?”

Bát Giới đáp: “Thần dựa vào đội ngũ. Một đường có người giúp, có người dạy, có người mang vác, không muốn thành công e cũng khó”.

Cuối cùng, nhà vua hỏi Sa Tăng: “Còn khanh, sao có thể thành công?”

Sa Tăng trả lời: “Thần thì lại đơn giản, chỉ cần nghe lời và làm theo”. 

 Vua Đường hỏi thầy trò Đường Tăng dựa vào đâu để thành công và 4 đáp án cần phải ghi nhớ - Ảnh 1.

Phía sau câu chuyện của bốn thầy trò Đường Tăng là bài học ý nghĩa về sự thành công. (Ảnh minh họa).

Trong quãng đời của mỗi người, 20 tuổi là khoảng thời gian chúng ta dựa vào năng lực, 30 tuổi là lúc ta sống nhờ năng lực và quan hệ, còn từ 40 tuổi trở lên là khi ta phát triển nhờ quan hệ.

Thành công mà mỗi người đạt được không giống nhau, nhưng chúng ta đều có chung một thứ, đó chính là sự lựa chọn. Bạn lựa chọn sống cuộc đời như thế nào, bạn nhất định phải đi trên con đường ấy.

Vậy làm thế nào để có thể chọn ra con đường ngắn nhất dẫn tới thành công?

Lựa chọn đội ngũ chính là sự lựa chọn của thành công

Một người nếu muốn thành công thì nên sớm thành lập cho mình một đội ngũ, hoặc lựa chọn gia nhập vào một đội ngũ.

Trong cuộc sống thay đổi nhanh như chớp mắt ngày nay, dù cho bạn muốn độc bước một mình trên con đường nào, thì đường đi của bạn sẽ càng lúc càng hẹp lại.

Việc tìm cho mình một đối tác có chung chí hướng đích thị là sự lựa chọn để bước tới thành công. Nói cách khác, chúng ta dùng ước mơ để xây dựng đội ngũ và dùng đội ngũ để thực hiện ước mơ.

Con người nhờ có mơ ước mà trở nên vĩ đại, nhờ vào đội ngũ mà trở thành siêu việt, vì biết cảm ơn nên mới biết hạnh phúc, dựa vào học tập mới thu được sự thay đổi, xuất phát từ hành động mới đạt được thành công.

Một người là ai không quan trọng, điều quan trọng nằm ở chỗ, những người đứng sau bạn là ai.

Những yếu tố tạo nên thành công của một đội ngũ

 Vua Đường hỏi thầy trò Đường Tăng dựa vào đâu để thành công và 4 đáp án cần phải ghi nhớ - Ảnh 2.

Một đội ngũ muốn chạm tới thành công cần đảm bảo hội tụ đủ nhiều yếu tố từ quản lý, vận hành cho tới chỉ huy, điều phối… (Tranh minh họa)

Thứ nhất, người sáng lập bắt buộc phải có tín ngưỡng và phương hướng kiên định.

Thứ hai, người vận hành nhất định phải có quan hệ và tài nguyên mạnh mẽ, đồng thời đủ khả năng đưa ra phương án giải quyết và thi hành hiệu quả.

Thứ ba, quản lý trung tầng phải dựa vào đội ngũ, đội ngũ bắt buộc phải có người giúp, có người dạy, có người dẫn.

Thứ tư, hạ tầng chủ yếu quyết định bởi sự chấp hành, trung thành và nghe lệnh. Cho dù bạn thuộc tầng nào thì đều nên cố gắng làm tốt công việc của mình.

Những kỹ năng cần thiết của một lãnh đạo đứng đầu đội ngũ

 Vua Đường hỏi thầy trò Đường Tăng dựa vào đâu để thành công và 4 đáp án cần phải ghi nhớ - Ảnh 3.

Muốn dẫn dắt một tập thể đi tới thành công, vai trò của người lãnh đạo là hết sức quan trọng. (Ảnh minh họa).

1. Quyền uy đến từ năng lực xuất sắc

Bất kỳ một người đứng đầu nào cũng nên đặt ra câu hỏi, bạn dựa vào thứ gì để khiến nhân viên phải nghe lời và kính trọng mình?

Đáp án của câu hỏi ấy chính là tiền đề đặt ra một tiêu chuẩn bất di bất dịch – các nhà lãnh đạo phải có năng lực xuất sắc.

Vì vậy, là một người quản lý, điều đầu tiên bạn cần làm là nâng cao chuyên môn của mình, thậm chí phải không ngừng chạy đua với thời gian để tôi luyện năng lực của bản thân.

2. Quyền pháp lý không quan trọng bằng nhân quyền

Quyền pháp lý có thể coi là quyền hạn công ty trao cho bạn. Ví dụ tiêu biểu là quyền đánh giá để đưa ra mức thưởng, mức phạt đối với nhân viên cấp dưới.

Nhưng những thứ ấy vốn dĩ không quan trọng, mà điều quan trọng vốn gói gọn trong hai chữ “nhân quyền”.

Đó là yếu tố quyết định nhân phẩm và năng lực của bạn có được nhân viên tán đồng hay không. Thậm chí điều đó còn có ý nghĩa hơn cả quyền pháp lý, bởi nó sẽ quyết định bạn có thể dẫn dắt đội ngũ đi lên được hay không.

 Vua Đường hỏi thầy trò Đường Tăng dựa vào đâu để thành công và 4 đáp án cần phải ghi nhớ - Ảnh 4.

Một lãnh đạo biết quan tâm đến nhân quyền sẽ được lòng nhân viên hơn ai hết. (Ảnh minh họa).

3. Nên giữ khoảng cách nhất định với nhân viên

Dựa trên những quy tắc nhất định, người lãnh đạo cần phải giữ khoảng cách với nhân viên, không nên lẫn lộn giữa tình cảm và công việc

Nếu bạn là người công tư thiếu phân minh, bạn sẽ phát hiện ra rằng, nhân viên kính trọng bạn nhưng lại không kính sợ bạn. Và đó chắc chắn là một điều vô cùng phiền phức!

Nhưng trên thực tế, hiện nay rất nhiều tập thể đều có hiện tượng này. Thực trạng đó biến công ty trở thành một nơi văn hóa giang hồ, văn hóa huynh đệ. Đó chắc chắn là điều bất lợi đối với việc chuyên nghiệp hóa.

Là một lãnh đạo chuyên nghiệp, bạn nhất định phải giữ khoảng cách với nhân viên về mặt quy tắc, nhưng đồng thời cũng nên kéo gần khoảng cách với nhân viên về mặt tình cảm.

Là một người quản lý, bạn cần chú ý thái độ và cách cư xử tránh biến đội ngũ thành chốn văn hóa giang hồ.

4. Trầm, chắc, bình tĩnh là khí chất cần có của một nhà lãnh đạo

Nếu đã làm một người quản lý, bạn phải có lời nói và hành động sao cho ra dáng người quản lý.

Bạn cần biết kiểm soát cảm xúc, không thể hiện vui buồn quá mức trên khuôn mặt hoặc các hành động tùy ý khác, vì đó không phải là điều một người quản lý nên có.

 Vua Đường hỏi thầy trò Đường Tăng dựa vào đâu để thành công và 4 đáp án cần phải ghi nhớ - Ảnh 5.

Sự trầm ổn sẽ tạo nên uy thế và tăng độ tin cậy cho một người đang nắm giữ cương vị lãnh đạo. (Ảnh minh họa).

5. Ngôn ngữ, hành vi và cử chỉ phải phù hợp với thân phận, hoàn cảnh

Ngôn ngữ, hành vi và cử chỉ của một nhà lãnh đạo nhất định phải khớp với thân phận và hoàn cảnh của họ. Nếu không, bạn sẽ chẳng giữ được cho mình quyền uy của một người quản lý và khiến nhân viên không nể sợ.

Đối với những người lãnh đạo, giao tiếp chính là một nghệ thuật. Nghệ thuật ấy đòi hỏi chúng ta phải có sự khéo léo, phải chính trực, uy nghiêm, nhưng cũng phải biết cách khiến cho người khác yêu thích.

Nếu không có đủ những yếu tố ấy, thì lời nói của người lãnh đạo sẽ không có trọng lượng, không đủ tầm để nhân viên tuân theo.



Theo Trần Quỳnh


Trí thức trẻ

Từ độ tuổi 18-22, cuộc sống của người trẻ vẫn khá đơn giản. Chúng ta đi học, bắt đầu làm những công việc part-time, có vài mối quan hệ xã hội khác ngoài những người bạn học. Nhưng khi đã tốt nghiệp, đã ra khỏi trường và phải đối diện với tương lai của chính mình thì mọi thứ mới bắt đầu trở nên phức tạp hơn.

Bạn bè khi xưa từng tưởng rằng có thể thân thiết mãi không rời nhưng rồi ai cũng bận rộn với những mối bận tâm riêng. Tương lai cứ ngỡ đã được lên kế hoạch và không còn gì để suy nghĩ thì bỗng lại trở nên mông lung và vô định đến không ngờ. Ở khoảng thời gian này, tình yêu cũng là điều vô cùng khó nói, chẳng thể hứa hẹn trước điều gì.

Có những bài học dù muốn hay không thì bạn vẫn sẽ phải “vỡ lẽ” vào một ngày nào đó. Sự thật là càng nhìn thấu được những điều này sớm bao nhiêu thì hành trình của bạn sẽ càng trở nên dễ dàng hơn đấy.

Đến cuối cùng, kết quả mới là thứ cho thấy được rằng quyết định của bạn là đúng hay sai. Vậy nên nếu như đã lỡ đi ngược lại số đông, hãy kiên định với những gì mình đã chọn nhé!

Những bài học về cuộc sống mà ai cũng nên tự mình nhìn thấu trước tuổi 25 - Ảnh 1.

Những thứ mà người khác tô vẽ, thể hiện bên ngoài thật sự không nói lên được điều gì. Muốn đánh giá một ai đó, hãy dành thời gian để thật sự tiếp xúc và tìm hiểu họ.

Những bài học về cuộc sống mà ai cũng nên tự mình nhìn thấu trước tuổi 25 - Ảnh 2.

Khi còn 18, 20, ai cũng thích những nơi sôi động. Nhưng hoá ra khi đã bước sang ngưỡng cửa ấy, đôi khi thứ ta cần lại là sự im lặng để soi rọi chính mình.

Những bài học về cuộc sống mà ai cũng nên tự mình nhìn thấu trước tuổi 25 - Ảnh 3.

Mối quan hệ dù có thân thiết đến mấy thì sớm muộn rồi cũng có ngày chia xa. Cơ bản vì ngay từ khi sinh ra, chúng ta đã là những cá thể độc lập.

Những bài học về cuộc sống mà ai cũng nên tự mình nhìn thấu trước tuổi 25 - Ảnh 4.

Nếu buồn, hãy khóc. Nếu yếu đuối, cứ thể hiện. Dù gì đó cũng là những cảm xúc rất bình thường của một con người, đừng cố gắng nuốt trọn tâm tư vào sâu trong lòng nhé.

Những bài học về cuộc sống mà ai cũng nên tự mình nhìn thấu trước tuổi 25 - Ảnh 5.

Một trong những khoảnh khắc đơn độc nhất của tuổi trẻ đó là khi bạn phải đưa ra một quyết định gì đó. Tự mình định đoạt, tự mình chịu trách nhiệm.

Những bài học về cuộc sống mà ai cũng nên tự mình nhìn thấu trước tuổi 25 - Ảnh 6.

Bước qua những lời nói không hay, bỏ ngoài tai những lời đàm tiếu cũng là một kĩ năng mà người trẻ nên học.

Những bài học về cuộc sống mà ai cũng nên tự mình nhìn thấu trước tuổi 25 - Ảnh 7.

Nếu bạn chưa thành công, đơn giản là vì bạn chưa cố gắng đủ. Thay vì tìm cách đổ lỗi cho cuộc đời, hãy kiên nhẫn và chăm chỉ làm việc để có được thứ mình muốn.

Những bài học về cuộc sống mà ai cũng nên tự mình nhìn thấu trước tuổi 25 - Ảnh 8.

Dẹp bỏ cái tôi sang một bên để bước vào đôi giày của người khác – chỉ một hành động nhỏ thôi nhưng thế giới đã trở nên nhẹ nhàng hơn biết bao.

Những bài học về cuộc sống mà ai cũng nên tự mình nhìn thấu trước tuổi 25 - Ảnh 9.



Theo V – TOM


HELINO

Nỗi trăn trở lớn nhất của người tổ chức tiệc nằm ở sự lựa chọn thực đơn và hình thức thiết đãi thực khách, để không những ngon miệng đậm vị, mà còn phải đẹp mắt và sang trọng. Thay vì chọn phong cách truyền thống như tiệc buffet hay bộ thực đơn tiêu chuẩn, ẩm thực tiệc cho doanh nghiệp chuyển sang một cung bậc mới khi hòa vào nền văn hóa phương Tây đương đại với các phong cách tiệc tinh tế và thanh lịch. Chính xu hướng mới mẻ này đang dần viết nên một bản nhạc kết nối người thưởng thức món ăn! Tại đó, 5 phong cách ẩm thực cao cấp đang được ưa chuộng trong tiệc công ty là nốt thăng sang trọng và độc đáo để lôi cuốn thực khách. Tin rằng bất cứ nhà kinh doanh nào cũng muốn chứng tỏ sự chuyên nghiệp của thương hiệu thông qua gu thẩm mỹ về ẩm thực và phong thái thưởng thức tiệc, các hình thức tiệc sau đây trở thành sự lựa chọn vàng cho sự kiện trọng điểm của thương hiệu.

1. Tea-break

Tiệc trà bánh thường diễn ra trong giờ nghỉ giữa giờ của sự kiện và hội nghị quan trọng. Hình thức này được biết đến như một nét điểm xuyến ngọt ngào để xoa dịu và làm lắng bầu không khí căng thẳng trong các sự kiện hội họp của công ty. Tiệc tea-break thường bao gồm nhiều loại bánh ngọt, bánh mặn, trái cây, trà và cà phê được bày trí nhỏ gọn, bắt mắt, thuận tiện cho người dùng. Vì các đặc điểm này nên các thực khách có thể vừa thưởng thức tea-break, vừa giao lưu với đối tác mà vẫn giữ được phong thái sang trọng, lịch sự.

5 nốt thăng sang trọng của văn hóa ẩm thực tiệc công ty - Ảnh 1.

Bàn tiệc tea-break theo phong cách sang trọng

2. Finger Food

Hình thức Finger Food hơi giống tea-break ở cách bày trí gọn gàng, décor lạ mắt trong các vật dụng nhỏ như ly, muỗng và đĩa nhỏ. Tuy nhiên, Finger Food lại thiên về các món mặn với vị đậm đà. Món ăn này cũng thường được phục vụ đầu giờ đón khách hoặc giữa giờ của sự kiện để không những khởi động năng lượng cho khách tham dự mà còn thể hiện tinh thần hiếu khách và chu đáo của ban tổ chức.

5 nốt thăng sang trọng của văn hóa ẩm thực tiệc công ty - Ảnh 2.

Finger Food nhỏ gọn, bày trí bắt mắt

3. Canapé

Nếu như tea-break và Finger Food được bày trí sẵn trên bàn dài để thực khách tự phục vụ lấy món, thì tại tiệc Canapé, thực khách được thiết đãi như tầng lớp quý tộc. Các phần món ăn nhỏ được décor thời thường đặt trên các khay bạc thường dùng kèm với thức uống có cồn như rượu vang, cocktails, champange, và luôn có người phục vụ mời đến tận tay thực khách. Hình ảnh các doanh nhân tay cầm rượu vang, vừa đứng trò chuyện giao lưu vừa được mời thưởng thức ẩm thực trở thành nét đặc trưng quen thuộc của tiệc Canapé.

4. Fine Dining

Tiệc tối Fine Dining thường được ví von như dạ tiệc của giác quan. Thay vì dùng bàn tiệc tròn truyền thống, Fine Dining sử dụng bàn dài sang trọng được trang trí cầu kì với hoa, nến theo nhiều phong cách khác nhau. Đến với Fine Dining, thực khách không chỉ trải nghiệm mỹ vị thuần Âu mà còn mãn nhãn với dĩa món ăn được bày biện khéo léo rất nghệ thuật. Cộng thêm một chút nhạc nhẹ du dương, buổi tiệc chiêu đãi chắc chắn để lại dấu ấn đỉnh cao trong lòng khách quan tham dự. Vì tính mỹ quan sang trọng trong décor bàn tiệc và món ăn cùng với menu chuẩn vị ẩm thực Châu Âu cao cấp , hình thức tiệc này thường được dùng để thiết đãi các vị khách VIP.

5 nốt thăng sang trọng của văn hóa ẩm thực tiệc công ty - Ảnh 3.

Bàn tiệc Fine Dining tại trung tâm hội nghị tiệc cưới cao cấp Capella Gallery Hall Quận 10

5. Outsite Catering (Tiệc ngoài )

Outsite Catering là hình thức tiệc linh hoạt cho các sự kiện ngoài trời. Các trung tâm tổ chức sự kiện thường xuyên cung cấp dịch vụ Outsite Catering để đem đến các sản phẩm tiệc cao cấp nhưng tại địa điểm riêng của khách hàng. Vì thế, các công ty hoàn toàn có thể thưởng thức tea-break, finger food, hay ngay cả fine dining tại sân thượng của tòa nhà doanh nghiệp hoặc trong khuôn viên hội trường. Chỉ cần ấn định địa điểm và chọn thực đơn, đội ngũ tổ chức sự kiện của các trung tâm hội nghị hiện đại sẽ chuẩn bị tất cả khâu điều hành tiệc hoàn chỉnh nhất.

5 nốt thăng sang trọng của văn hóa ẩm thực tiệc công ty - Ảnh 4.

Capella Gallery Hall phục vụ tiệc Fine Dining trên Rooftop

Văn hóa ẩm thực tiệc công ty đang được xây dựng, đầu tư theo phong cách sang trọng , đẳng cấp và trở thành sản phẩm, dịch vụ chuyên nghiệp trong ngành Hội nghị tiệc cưới.

Tọa lạc ngay tâm điểm kết nối các quận trung tâm sầm uất của thành phố, trung tâm hội nghị tiệc cưới Capella Gallery Hall đem tới không gian đa chức năng phù hợp với nhiều loại hình hội nghị, sự kiện, yến tiệc trọng đại và tiệc cưới sang trọng. 6 sảnh tiệc trong nhà và ngoài trời với công suất sảnh lớn nhất phục vụ 500 khách trở thành địa điểm vàng cho các sự kiện trọng điểm của công ty.

Nhận tư vấn và đặt tiệc công ty tại Capella Gallery Hall, số 24, đường 3/2, Quận 10 qua hotline: 0971 04 77 88.

Email: contact@capellagallery.com



Ánh Dương


Theo Nhịp Sống Kinh Tế

Chốn công sở từ trước tới giờ luôn là một nơi rất tàn khốc, vì ở đó họ không nhìn vào sự vất vả của bạn mà chỉ nhìn vào thành quả mà bạn tạo ra.

Có một câu chuyện xảy ra như sau:

Một thực tập sinh mới đến bị ông chủ la, tức giận quá, cậu thanh niên đó “bật lại”, đòi dạy ông chủ cách làm người. Ông chủ chê thiết kế của cậu ta quá quê, màu sắc không được bắt mắt, muốn cậu ta thiết kế lại.

Cậu thanh niên tức giận:

“Sao ông nói chuyện khó nghe, nói chuyện thẳng thắn như vậy? Ông nói như vậy ảnh hưởng rất lớn đến tâm trạng của tôi. Rõ rằng ông có thể nói là cậu làm rất tốt ở điểm này, điểm này tuy nhiên có vài chỗ vẫn cần phải thay đổi. Nếu ông nói như vậy tôi lập tức sẽ đi sửa ngay…”

Ông chủ cũng tức giận:

“Tôi là người phát lương cho cậu, không cần cậu phải dạy tôi nên nói năng như thế nào. Làm được thì làm, không làm được thì đi!”

 “Đi thì đi”, thực tập sinh đó nói. Sau đó đi luôn.

Thực ra, ở nơi làm việc thì bị mắng là chuyện bình thường, nói chuyện thẳng thắn cũng là chuyện thường thấy. Ở chốn công sở thì quan trọng nhất chính là hiệu suất.

Nơi làm việc trước giờ không phải một đại gia đình ấm áp tràn đầy tình yêu thương. Mọi người làm việc cùng nhau không phải là để dành thời gian ra dỗ dành, hay là nuôi dưỡng sở thích gì gì đó mà là để tạo ra giá trị, để kiếm về lợi nhuận cho công ty. Đừng hi vọng rằng công ty sẽ đem đến cho bạn sự ấm áp.

Vì vậy, lúc bị mắng, làm ơn hãy thu cái trái tim mong manh dễ vỡ của của bạn lại.

Thân làm việc trong môi trường công sở, đừng để cảm xúc chi phối bạn nhiều quá, mà hãy đi nghĩ xem người ta chỉ ra vấn đề gì ở bạn, từ đó nỗ lực đi khắc phục.

Những người mới đến, việc quan trọng nhất chính là học hỏi, rèn luyện bản lĩnh nơi công sở, có như vậy thì bạn mới có thể trở thành người không thể thay thế.

Còn có một số người mới đến xem nơi làm việc là trường học, luôn đợi có người đến dạy bạn, đợi người đến bảo bạn bây giờ nên làm gì. Anh trai à, công ty phát lương cho bạn, còn trường học thì thu tiền của bạn, vì vậy nên làm ơn hãy loại bỏ ngay cái tư tưởng vẫn đang ngồi trên ghế đó ra khỏi đầu, ở nơi làm việc, sẽ chẳng có ai thương xót những giọt nước mắt của bạn đâu.

Vậy ở trong môi trường làm việc khốc liệt như vậy, chúng ta nên làm sao để tự chủ?

Hãy nhớ, không bao giờ được để nước mắt rơi nơi làm việc: Hoặc là nổi bật, hoặc là chấp nhận bị knock-out! - Ảnh 1.

1. Kết quả dẫn đường

Ở nơi làm việc, quá trình không quan trọng, quan trọng nhất là kết quả

Đối với ông chủ mà nói, họ không hề quan tâm đến quá trình xảy ra sự việc, họ chỉ quan tâm là liệu bạn có thành công hay không. Đối với lãnh đạo, việc không thành công tức là chẳng có cái gì cả, không cần biết là chỉ thiếu một chút thôi hay còn thiếu sót rất nhiều, một khi đã không thành công thì tất cả đều như nhau.

Vậy rốt cuộc là bạn nên làm sao?

Khi làm việc, hãy hỏi mình những câu hỏi sau:

“Tôi cần thời gian bao lâu để đạt được kết quả?”

“Với tình hình trước mắt, liệu tôi có thể thành công hay không?”

“Nếu không thể thì làm sao mới có thể?”

“Nếu tôi không biết làm sao mới có thể thành công thì ai có thể sẽ biết?”

2. Không ngừng phủ định bản thân, chấp hành nhưng đồng thời cũng phải có suy nghĩ, chính kiến của riêng mình

Sự khác biệt giữa người ưu tú và người bình thường là ở chỗ: người ưu tú lúc nào cũng giữ bản thân tỉnh táo, có lập trường của riêng mình.

Chúng ta lúc nào cũng phải khiêm tốn, không ngừng phủ định bản thân, không ngừng hoài nghi, có như vậy mới có thể tìm ra được phương án tốt hơn. Trên thế giới này, không có tốt nhất, chỉ có tốt hơn.

Trong khi thực hiện một nhiệm vụ nào đó, bạn có thể tự đối thoại với mình theo trình tự sau:

“Phương án của tôi chắc chắn không phải là phương án tốt nhất.”

“Tôi suy nghĩ như vậy đã đúng đắn chưa, cần bổ sung thêm cái gì không?”

“Tôi có thể làm như chưa từng nhận nhiệm vụ này, đứng từ một góc độ khác đi nhìn nhận nó được không?”

“Trong các phương án của tôi, có phải công đoạn nào cũng nên thực hiện không? Liệu có thể tối ưu hóa nó hơn không?”

“Giả sử phương án này là do người khác làm, tôi là người ra lệnh thực hiện phương án này, vậy nhìn phương án này, tôi thấy nó có được không?”

Cuối cùng, tìm hoặc tổng hợp lại phương án tối ưu nhất rồi sau đó đi thực hiện nó không thừa không thiếu một bước nào.

Hãy nhớ, không bao giờ được để nước mắt rơi nơi làm việc: Hoặc là nổi bật, hoặc là chấp nhận bị knock-out! - Ảnh 2.

3. Bất kể lúc nào cũng phải xác định mục tiêu rõ ràng

Trong quá trình làm việc, bạn sẽ thường xuyên phải tiếp nhận nhiều sự thay đổi, hay những quan điểm, lập trường ý kiến khác nhau. Tất cả những thông tin này có thể đến từ chính bạn, từ ông chủ, từ khách hàng, đồng nghiệp, thậm chí từ những người qua đường.

Trong những trường hợp như vậy, phần lớn mọi người đều sẽ đưa ra quyết định vội vàng, sẽ thêm hoặc bớt trong kế hoạch mà mình đã đề ra trước đó, chưa kể trong quá trình thực hiện, bạn sẽ còn gặp phải những cạnh tranh không ngừng. những lúc như vậy, bạn phải làm sao?

Xuất hiện những trường hợp như này là bởi khi đó mọi người phần lớn đều đang chỉ nhìn trước mắt chứ chưa có cái nhìn và mục tiêu dài hạn, dù sao thì cúi đầu đi đường rất dễ đi sai, ngẩng đầu lên mà đi sẽ tốt hơn rất nhiều.

Làm sao để có thể duy trì mục tiêu rõ ràng?

Lúc đối sách gặp khó khăn, bạn có thể hỏi mình những câu hỏi sau:

“Mục tiêu của cả phương án này là gì?”

“Tính đến thời điểm này thì nguyên nhân của việc sửa đổi là gì?”

“Nguyên nhân này có phù hợp với mục tiêu hay không?”

“Phù hợp thì giữ, không phù hợp hãy dứt khoát từ bỏ.”

4. Biết rõ cái nào cần được ưu tiên

Trong cùng một khoảng thời gian thì chỉ có một chuyện là quan trọng nhất.

Chỉ có bản thân mình mới biết rằng chuyện nào nên cần được ưu tiên, có như vậy khi nhiệm vụ mới đến bạn mới không bị hoang mang, mới có thể kịp thời giải quyết được từng chuyện một. Tất nhiên đừng quá kì vọng vào lãnh đạo của bạn, lúc họ đưa việc cho bạn thì bản thân họ đôi khi cũng không rõ việc nào nên được làm trước, hoàn toàn phụ thuộc vào bạn thôi.

“Làm sao để xác định được cái nào cần được ưu tiên?”

“Lãnh đạo có từng nói qua việc nào nên được làm trước?”

“Trong tất cả các việc đang chờ thì deadline của việc nào gần nhất?”

“Việc nào mình có thể làm xong trước một cách nhanh chóng hơn?”

“Có việc nào mà deadline còn khá xa nhưng phải cần nhiều thời gian để hoàn thành nó không?”

Sau khi trả lời xong tất cả các câu hỏi đó thì hãy tiến hành làm việc A trước, rồi đến việc B, việc C. Cứ làm từng việc từng việc một, còn những việc còn lại cứ để nó thuận theo tự nhiên thôi.

Hãy nhớ, không bao giờ được để nước mắt rơi nơi làm việc: Hoặc là nổi bật, hoặc là chấp nhận bị knock-out! - Ảnh 3.

5. Tạm biệt chủ nghĩa anh hùng cá nhân

Không có một cá nhân hoàn hảo, chỉ có một nhóm hoàn hảo.

Đầu tiên, khi bạn cảm thấy bản thân mình rất mạnh, bạn sẽ vô thức thể hiện thái độ có phần khinh thường và ức hiếp những người yếu hơn, bởi vì bạn thông minh.

Tiếp theo, khi bạn hi vọng một mình mình có thể hoàn thành một chuyện gì đó, thì kết quả lại cho thấy thành quả của bạn luôn không bằng thành quả của một nhóm người chuyên nghiệp hơn.

Lại nói, ở nơi làm việc thì làm việc nhóm là một việc vô cùng quan trọng. Làm việc nhóm sẽ gúp bạn đạt được những thành quả mà có thể trước giờ bạn chưa tưởng tượng ra.

Không tồn tại sự công bằng tuyệt đối ở nơi làm việc, bất kể là bạn có than phiền ra sao, có không vui như thế nào, cảm thấy vẫn còn đang muốn ăn tiếp, vẫn còn muốn ngủ tiếp thì công việc cũng vẫn cứ phải làm. 

Những lúc như vậy hãy bình tĩnh lại, tích cực nâng cao giá trị bản thân, dùng hành động thực tế để chứng minh bản lĩnh của mình, chứng minh mình không thể thay thế, khiến người khác phải nhìn bạn bằng con mắt khác. Bởi lẽ, không có nước mắt ở nơi làm việc, hoặc là bạn nổi bật, hoặc là bị knock-out.



Như Quỳnh


Theo Trí Thức Trẻ

Kylie Jenner, tuy là em út của gia đình nổi tiếng nhưng đầy thị phi Kardashian – Jenner nhưng lại là người có tài sản ròng lớn nhất.

Theo tính toán của Forbes, giá trị tài sản hiện nay của cô gái 20 tuổi này đang chạm ngưỡng 900 triệu USD và cô trở thành người phụ nữ giàu thứ 27 thế giới ở Mỹ.

Một trong những lí do khiến cô góp mặt trong danh sách những người giàu nhất nước Mỹ đó là nhờ sự thành công của hãng mỹ phẩm mang tên tuổi của cô Kylie Cosmetics. Forbes định giá thương hiệu của cô là 800 triệu USD, với doanh thu ước tính 330 triệu USD năm 2017. Jenner vừa là đai diện thương hiệu cũng là chủ sở hữu duy nhất của Kylie Cosmetics. 

Năm 2017, Kylie Jenner được tạp chí lừng danh Forbes liệt kê trong danh sách 30 Under 30 – gồm 600 nhân vật dưới 30 tuổi có sức ảnh hưởng lớn nhất thế giới, ở 20 hạng mục khác nhau, mỗi hạng mục gồm 30 người. Kylie Jenner được đưa vào hạng mục “Doanh nhân bán lẻ và thương mại điện tử”, cô cũng là nhân vật tuổi teen duy nhất trong đây.

Hot girl 20 tuổi Kylie Jenner được Forbes dự đoán sẽ sớm soán danh hiệu tỷ phú tự thân trẻ nhất của Mark Zuckerberg - Ảnh 1.

Chuyên gia Natalie Robehmed của Forbes đã chỉ ra cách thương hiệu mỹ phẩm này thành công chủ yếu dựa vào phương tiện truyền thông gắn liền với tên tuổi của hot girl và gia đình Kardashian – Jenner nổi lên từ trước, sau đó cắt giảm chi phí bằng cách thuê lao động ngoài. Chỉ có duy nhất 5 nhân viên làm toàn thời gian, và cả mẹ của Jenner đảm nhiệm xử lí tài chính và PR sản phẩm để đổi lấy một khoản cắt giảm 10% chi phí quản lí.

Tuy nhiên, doanh thu Kylie Cosmetics hiện đang có dấu hiệu chững lại. Forbes báo cáo rằng trong năm 2017, doanh thu chỉ tăng 7%, vì giá của son môi ước tính bị giảm 35%. Nhưng viễn cảnh Jenner trở thành tỷ phú với doanh thu kỉ lục sẽ không còn xa trong tương lai.

Cũng theo Robehmed, Jenner đang được hưởng rất nhiều lợi thế và có thể soán danh hiệu tỷ phú tự thân trẻ nhất trên thế giới của Mark Zuckerberg kiếm được lúc 23 tuổi.



V.D


Theo Trí Thức Trẻ/Business Insider

Tư Mã Ý là nhà chính trị, nhà quân sự phục vụ nước Tào Ngụy thời kỳ Tam Quốc trong lịch sử Trung Quốc. Ông cũng là người đặt nền móng cho nhà Tây Tấn thay thế nhà Nguỵ.

Dưới đây là 5 câu nói nổi tiếng của ông đủ để cho chúng ta sử dụng một đời.

1. Người không được hèn, nhưng cũng không thể không biết kính sợ, phải biết kính sợ đối thủ của mình

Sau khi Tào Duệ chết, Tào Sảng ngày càng hoành hành, độc đoán chuyên quyền, một tay thao túng, thăng chức cho Tư Mã Ý làm Thái Phó, kỳ thực là muốn khống chế quyền lực của ông trong triều đình.

5 câu nói kinh điển của Tư Mã Ý, nếu biết tận dụng sẽ có lợi cả đời - Ảnh 1.

Đối mặt với hàng loạt các sự việc ép bức người, học trò của Tư Mã Thứ là Trọng Hội đã khuyên ông như sau, “thưa thầy, thầy chịu ngồi cái vị trí Thái Phó mà bàn luận đạo lý hay sao?”

Lời khuyên của Trọng Hội phản ánh nội tâm vọng động của bản thân, muốn Tư Mã Ý làm điều gì đó để đối trọi với Tào Sảng, tranh giành lại địa vị trong triều đình.

Nhưng, Tư Mã Thứ lại không làm gì cả, ông đem sự việc của Dương Tu ra cảnh tỉnh Trọng Hội, “con người ta, không được hèn nhát, nhưng cũng không thể không biết kính sợ, phải biết kính sợ đối thủ của mình”

Một câu nó đã thể hiện sự bản lĩnh của Tư Mã Ý, chẳng phải ông hèn nhát mà ông đang kính sợ kẻ địch.

2. Chớ có đem đá chọi đá, phải biết cách cúi đầu trước đứa ngu

Tào Sảng không thèm để ý tới Tư Mã Ý, ép Quách Thái Hậu rời cung, từ đó khống chế Hoàng đế nhỏ tuổi. Tư Mã Chiêu nóng giận nói với cha rằng, Tào Sảng thật quá đáng, đây chính là sỉ nhục nhà Tư Mã chúng ta, khi không thể nhẫn nhịn được nữa thì không nhẫn nữa.

5 câu nói kinh điển của Tư Mã Ý, nếu biết tận dụng sẽ có lợi cả đời - Ảnh 2.

Tư Mã Ý nghe vậy bình tĩnh đáp: “Tào Sảng đem so với Gia Cát Lượng thì thế nào?”

Tư Mã Chiêu đáp: “Như con kiến”

Tư Mã Ý bèn nói: “Đem đá trọi đá với đứa ngu thì đầu chỉ có chảy máu, chả phải quá ngu sao? Con người sống trên đời khó tránh được việc ngồi chung chiếu với kẻ ngu, mình phải học cách cúi đầu trước chúng”.

3. Tôi chỉ muốn trọn đời trọn kiếp tai tôi nằm trong tay phu nhân

Trong phim có thể thấy Tư Mã Ý là người đàn ông “sợ vợ nhất”. Thậm chí ông còn phát huy tình cảm đó tới mức muốn suốt đời bị vợ véo tai.

Mỗi lần véo tai, đều khiến người ta hồi tưởng lại những thời khắc ân ái mặn nồng, khiến người ta phải cảm động.

Khi Tư Mã Ý phò giúp Tào Phi, khi mọi người thiết yến trong phủ Tào Phi để uống rượu vui thú, Tư Mã Ý lại xuống bếp nấu cơm với Trương Xuân Hoa.

Khi thấy Trương Xuân Hoa làm nũng, ông an ủi nói rằng “tiệc bên ngoài có lớn đến mấy suy cho cùng thì cơm ăn vẫn không ngon, chung quy cơm nhà vẫn là ngon nhất”. Một lời cũng đủ khiến Trương Xuân Hoa cảm thấy ấm áp.

5 câu nói kinh điển của Tư Mã Ý, nếu biết tận dụng sẽ có lợi cả đời - Ảnh 3.

4. Thần trước giờ không có kẻ địch, chỉ nhìn thấy bạn bè và những người thầy

Trong cuộc đời của Tư Mã Ý có 2 đối thủ lớn nhất.

Khi còn phò giúp cho Tào Phi thì đối thủ lớn nhất là Dương Tu, khi Dương Tu bị Tào Tháo xử tử, Tư Mã Ý chủ động xin Tào Tháo cho phép gặp Dương Tu.

Tào Tháo hỏi nguyên nhân, Tư Mã Ý bèn nói rằng: “Thần trước giờ không có kẻ địch, chỉ nhìn thấy bạn bè và những người thầy”. Câu nói của ông đã làm động lòng Tào Tháo.

Đây là quy tắc xử thế và làm việc của Tư Mã Ý, ông luôn có lòng kính trọng những đối thủ của mình như Gia Cát Lượng, Dương Tu, thậm chí còn không để tâm những người đã từng hại mình, cả một cuộc đời sống trong chữ “Hòa”.

Sau khi Gia Cát Lượng chết, Tư Mã Ý lấy nước thay rượu tế Khổng Minh, nước mắt tuôn trào, nếu như không có con trai nhắc rằng quân nước Ngụy đang đứng phía sau thì ông sẽ quỳ xuống mà tế lạy.

Ông tế Khổng Minh rằng: “Ông một đời thanh bạch, giống như bát nước vậy, tuy tôi với ông là địch thù với nhau, nhưng tôi luôn coi ông là tri ân, Khổng Minh, để tôi kính ông một lời, Tiên Sinh!”.

5 câu nói kinh điển của Tư Mã Ý, nếu biết tận dụng sẽ có lợi cả đời - Ảnh 4.

Ảnh minh họa.

5. Thua mà không đau, thua mà không nhục, cái cần học trước tiên là giỏi thua

Sau khi thất bại trước trận đánh với Khổng Minh, hai người con của Tư Mã Ý đứng ngồi không yên, nôn nóng muốn báo thù rửa hận.

Ông bèn nói rằng: “Các người là đến đánh trận hay là đến đọ khí thế với người, những kẻ một lòng muốn thắng liệu có thắng cuối cùng hay không? Đánh trận, cái đầu tiên phải học là giỏi thua, thua mà không nhục, thua mà không đau, mới là kẻ cười sau cùng”.



Theo Viết Minh


Thời đại

khi nhung ke li lom mong mo tin suc khoe

ăm 2018, đánh dấu một bước tiến mới của làng phim Việt: Thế hệ trẻ. Nếu như trước đây, những dự án phim được chú ý và gây tiếng vang thường đến từ những nhà sản xuất, đạo diễn danh tiếng, thì bắt đầu từ “Nhắm mắt thấy mùa hè”, người yêu phim Việt Nam đã dành thêm sự quan tâm tới những người trẻ đam mê điện ảnh, đang dấn thân vào một con đường vất vả và đầy những khó khăn.

Tất nhiên những Nguyễn Quang Dũng, Vũ Ngọc Đãng, Charlie Nguyễn hay Victor Vũ vẫn là những cái tên đảm bảo cho sự thành công của bất cứ người xem nào, thế nhưng đòi hỏi việc họ sản xuất mỗi năm một phim để đảm bảo cho thị trường là một điều bất khả. Ngay kể cả điều đó là khả thi, lượng phim được sản xuất cũng chẳng thể đáp ứng được nhu cầu khổng lồ của người xem hiện tại. Dù vậy, thị trường – gồm cả khán giả và những nhà đầu tư – lại quá đỗi khắt khe với những cái tên lạ. Và đó là khe cửa hẹp nhất mà những nhà làm phim trẻ phải vượt qua. 

Thế hệ người trẻ làm phim Việt: Khi những kẻ lì lợm mộng mơ - Ảnh 2.

“Nhắm Mắt Thấy Mùa Hè” như một phát súng để tất cả chúng ta nhận ra rằng hoá ra, vẫn có rất nhiều người trẻ đã, đang và sẽ còn nỗ lực mỗi ngày cho niềm say mê điện ảnh. Họ là những người có tài, sẵn sàng dấn thân đến cùng để theo đuổi con đường làm phim còn quá đỗi khó khăn và nhiều hoài nghi. Họ sẵn sàng mạo hiểm và cũng sẵn sàng đánh đổi để một lần thử biến giấc mơ và những ý tưởng ấp ủ trở thành hiện thực – dù nó có điên rồ, kỳ quặc hay quá đỗi khác biệt, đi ngược lại thị hiếu số đông. 

Có thể bạn không biết Cao Thúy Nhi, Phạm Thanh Tân, Trần Tuấn, Trịnh Đình Lê Minh, Duy Joseph, Nguyễn Hữu Hoàng… là ai nhưng thực tế họ đã sống trong “lòng chảo” của điện ảnh Việt đủ lâu, kinh qua đủ mọi công việc, mọi vị trí, mọi dự án – và cũng đủ kiên quyết để tìm cách bứt phá, tạo ra những dấu ấn mạnh mẽ cho riêng mình. 

Khi gặp tất cả những nhà làm phim trẻ tuổi mà đầy hoài bão này, tôi đã giật mình khi cảm nhận được ngọn lửa mãnh liệt luôn bập bùng trong họ, ở cách họ nói chuyện, cách họ chia sẻ về đam mê và những dự định của mình, về tình yêu điện ảnh, những thước phim. Họ là những người trẻ khôn ngoan, hiểu được cuộc chơi mà mình đang đặt chân vào. Và ngay cả khi đã nhận hàng chục lời từ chối, những cái lắc đầu – họ vẫn bám vào một niềm tin và say mê chân chính với điện ảnh – để tiếp tục theo đuổi con đường mà mình đã chọn. 

Thế hệ người trẻ làm phim Việt: Khi những kẻ lì lợm mộng mơ - Ảnh 3.
1533286064 12 khi nhung ke li lom mong mo tin suc khoe

ao Thuý Nhi – Sinh năm 1989, tốt nghiệp trường ĐH Sân khấu – Điện ảnh, cô nàng là đạo diễn của bộ phim Việt đình đám nhất đầu mùa hè năm nay – Nhắm Mắt Thấy Mùa Hè. Cô gái bé nhỏ, mỉm cười khẳng định rằng có những lúc bạn nên liều lĩnh một chút thì mới tìm thấy được thế giới của mình. Giống như cách mà Nhi từ Đà Lạt lên Sài Gòn để thi Đại Học và cô nhận ra mình thuộc về nơi nào. 

Ngày ấy, Nhi đã thi đỗ trường Đại học Ngân hàng. Bằng sự dũng cảm và một lòng tin nho nhỏ, Nhi cố tình hoãn ngày nhập học ở Đại học Ngân hàng để chờ kết quả của trường Sân khấu Điện ảnh. Nhưng tất nhiên, con đường đến một sản phẩm được công chúng “gọi là” đón nhận lại không hề đơn giản. Công việc trước khi ngồi vào ghế đạo diễn của Nhi trải dài từ dựng phim đến tổ chức sản xuất, cả những dự án mà tính chất công việc tương tự như đang… giải quyết hậu quả cho những người đi trước. Với Nhi, đó không phải là sự vất vả, đó chính là cách để cô được tiếp cận toàn diện nhất với công việc mình làm, hiểu được nó sâu rộng ra sao và quan trọng nhất, đó là biết được mình thật sự đam mê nó đến đâu để tiếp tục. 

Hay như Duy Joseph – sinh năm 1991 – đạo diễn của phim điện ảnh Trường Học Bá Vương sắp ra mắt, Duy cho biết mình đến với điện ảnh bằng những sự tình cờ. Gia đình có truyền thống làm bác sĩ, thế nên từ nhỏ Duy đã được cha mẹ hướng theo nghề Y. Nhưng những lần đi chơi với anh rể, được tiếp xúc thử với công việc dựng phim đã khiến cho Duy nhận ra trái tim của mình nằm ở đâu. Duy đã xin cha mẹ được rẽ lối để đeo đuổi con đường điện ảnh. 

Để chạm được cột mốc có bộ phim đầu tay vào năm 27 tuổi, con đường mưu sinh của Duy trước đó chẳng hề dễ dàng. Duy làm mọi việc có thể để tiếp cận với phim ảnh, được thở và được sống trong bầu không khí của một ekip làm phim. Từ cuốn dây đèn, phục vụ hiện trường đến trợ lý đạo diễn, dựng phim, Duy đều đã được kinh qua. Là “được” chứ không phải “bị” vì đó là những kinh nghiệm quý giá mà không phải ai cũng có – Duy tâm niệm như vậy. 

Thế hệ người trẻ làm phim Việt: Khi những kẻ lì lợm mộng mơ - Ảnh 5.

Đạo diễn trẻ Trịnh Đình Lê Minh, đạo diễn phim “Thưa mẹ con đi” và “Mùi hương nước mắm”.

Cả Nhi và Duy chưa hẳn là đã thành công, nhưng họ đã chạm vào giấc mơ của mình và thật sự ghi một dấu ấn nhỏ để dần được nhớ đến. Họ đã lựa chọn trái tim và niềm đam mê, nhưng theo đuổi nó với một sự tỉnh táo và lòng quyết tâm vô hạn. Chính sự nghiêm túc và trách nhiệm ấy đã giúp họ kiên trì vượt qua những cái lắc đầu, những thất bại, những vất vả từ công việc nhỏ bé nhất. Và cũng chính sự nghiêm túc đấy cũng là kim chỉ nam cho họ để từ chối thoả hiệp với những lời đề nghị hạ thấp giá trị và chất xám của mình. 

Thế hệ người trẻ làm phim Việt: Khi những kẻ lì lợm mộng mơ - Ảnh 6.
1533286065 412 khi nhung ke li lom mong mo tin suc khoe

ôi từng được chào làm đạo diễn clip với giá một triệu, hoặc miễn phí vì lý do nếu cộng tác với người đó thì sẽ có cơ hội về sau này” – nhà sản xuất Phạm Thanh Tân chua chát nói. Tân sinh năm 1990, và là nhà sản xuất cho bộ phim đình đám “Nhắm mắt thấy mùa hè”. 

Theo Tân, tiền ít hay tiền nhiều không quan trọng bằng việc mình học được gì qua dự án đó, mình có hết lòng với nó không. Nhưng Tân kiên quyết nói không với những công việc không trả lương, vì đó là một hình thức thoả hiệp không đáng với bản thân và sản phẩm của mình. 

Vấn đề không chỉ là một khoản thù lao, mà còn là cách nhiều người nhìn nhận công sức của các bạn trẻ một cách không thoả đáng. Duy Joseph kể lại trải nghiệm với một bộ phim đình đám: “Khi tôi tham gia nhóm dựng và được trả 20 triệu, con số chỉ bằng một phần năm bình thường, nhưng tôi vẫn nhận lời vì muốn có thêm trải nghiệm. Tuy nhiên, đến khi phim chiếu xong, tôi liên hệ để nhận tiền thì vì lý do trục trặc bên bộ phận kế toán mà họ không thanh toán cho tôi. Dù sau này mọi chuyện đã được giải quyết bằng cách tôi nhận… 10 triệu để an ủi, nhưng câu nói khiến tôi cảm thấy mình phải cố gắng với công việc này hơn nữa vào lúc đó chính là câu: Chị không biết em là ai.” 

“Tôi hiểu được ngoài việc mình lăn xả với nghề, học nhiều thứ bằng trải nghiệm thì mình còn phải có mục tiêu để phấn đấu. Tôi sẽ khiến mọi người biết đến mình qua chính sản phẩm của mình, đến chừng nào thành công thì thôi”.

Thế hệ người trẻ làm phim Việt: Khi những kẻ lì lợm mộng mơ - Ảnh 8.

Nhưng, cũng sẽ có lúc bạn chấp nhận bán sức cho một công việc mà bạn biết chắc không thể thu lại tiền của. Việt Sử Kiêu Hùng là một ví dụ. 

Nếu có biết qua dự án Việt Sử Kiêu Hùng, bạn sẽ càng thấy sự thần kì của kết quả được đúc kết từ trách nhiệm và sự dấn thân của các bạn trẻ. Trần Tuấn – sinh năm 1988, người khởi xướng dự án này từ đầu là một người không đam mê điện ảnh, nhưng những cuộc gặp gỡ tình cờ đã đưa đẩy Tuấn đến với những người chung chí hướng, muốn thực hiện những dự án cho cộng đồng. Và Việt Sử Kiêu Hùng ra đời. Một series diễn hoạ lịch sử cực kì công phu và hoành tráng nhưng lại được thực hiện với mục đích phi lợi nhuận, từ những con người chẳng hề dư dả tài chính mà chắc chắn khi xem qua bạn sẽ giật mình.

“Lúc đầu dự án chỉ có 3 người là mình, đạo diễn Kỳ Thế Vinh và thầy lồng tiếng Đạt Phi. Tụi mình lấy tập Võ Tánh mà thầy đã lồng tiếng trong series Hùng Ca Sử Việt để diễn hoạ. Sau khi làm được tập đầu tiên đó thì tụi mình kêu gọi được nhiều người hơn tham gia, video cũng được đầu tư kỹ lưỡng hơn. Rồi được cộng đồng ủng hộ, dự án cứ bắt đầu lớn dần lớn dần… Tụi mình cũng đã từng trình bày với vài đơn vị lớn, nhưng khó khăn chung vẫn là kế hoạch tài chính. Mình và các anh chị cũng từng ngồi lại với nhau nhiều lần để thử lên bảng tính, để tính toán lợi ích trên chi phí bỏ ra. Hầu hết các trường hợp đều là “lỗ chắc”, hoặc không thì cũng quá mơ hồ. Nên đến hiện tại cũng không khả quan về mặt kinh phí hay phát hành phim ở đâu đó để có thể thu được tiền.  

 Mình rất hiểu nhà đầu tư bỏ tiền ra thì dĩ nhiên mình phải mang lại cho họ một cái gì đó tương xứng. Họ không phải là một cá nhân mà là một tổ chức, một doanh nghiệp, nên không thể chỉ thấy thích, thấy hay là ủng hộ được. Vậy nên tình trạng hiện tại vẫn là lực bất tòng tâm. Lý do phần lớn là do phía mình chưa đủ chuyên nghiệp, thị trường chưa đủ lớn, rủi ro về mặt phát hành quá cao,… nên vẫn chưa tìm được nhà đầu tư. Hy vọng tương lai bộ phim sẽ có chuyển biến mới tích cực hơn.

Thế hệ người trẻ làm phim Việt: Khi những kẻ lì lợm mộng mơ - Ảnh 9.

Trước khi đến với “Việt sử kiêu hùng”, Trần Tuấn theo học khoa Điện – Điện tử, trường ĐH Bách Khoa.

 Còn tương lai của tụi mình thì… vẫn rất bất định. Ngay lúc này mình không biết sẽ thế nào, đi về đâu, có thể làm tiếp hay không. Tất nhiên các bạn trong team cũng không thể “làm không công” mãi được. Mọi người còn rất nhiều thứ để lo nghĩ, cơm áo gạo tiền, tương lai sự nghiệp,… Nhưng ít nhất, tụi mình cũng sẽ làm xong phần “Tử chiến thành Đa Bang” rồi mới tính toán tương lai thế nào.” – Trần Tuấn chia sẻ.

Câu chuyện về nhà đầu tư luôn là bài toán khó mà các dự án phim ảnh non trẻ gặp phải. Không chỉ ở các bạn làm phim độc lập như Nhắm Mắt Thấy Mùa Hè hay Việt Sử Kiêu Hùng mà cả những bộ phim đã gây được tiếng vang lớn như Em Chưa 18 cũng đã từng lâm vào hoàn cảnh tương tự. “Kịch bản không mới lạ, nội dung học đường không có tiềm năng, đạo diễn lẫn nam nữ chính đều không phải ngôi sao, làm sao dám đầu tư?” chính là câu trả lời mà nhà sản xuất Em Chưa 18 nhận được khi đi chào tài trợ. 

Cũng tương tự như câu chuyện ekip “Nhắm Mắt Thấy Mùa Hè” đã gõ cửa 30 công ty sản xuất lớn nhỏ ở Việt Nam và nhận lại những cái lắc đầu, thậm chí là những cú điện thoại dập máy giữa chừng. Nhưng nếu ngày ấy, cả ekip của “Em chưa 18” hay “Nhắm mắt thấy mùa hè” đều chấp nhận sự từ chối ấy, thì có lẽ bây giờ chúng ta chưa biết đến một bộ phim đã trở thành phim Việt có doanh thu cao nhất lịch sử, và cũng vẫn chưa có bộ phim độc lập nào gây ấn tượng nhiều đến thế cho khán giả về chất lượng, và cả về nỗ lực khôn cùng của đoàn làm phim trong việc biến những trang kịch bản tuyệt đẹp ấy trở thành hiện thực.

Thế hệ người trẻ làm phim Việt: Khi những kẻ lì lợm mộng mơ - Ảnh 10.
1533286065 761 khi nhung ke li lom mong mo tin suc khoe

ức mạnh nào đã khiến những người trẻ kia quyết tâm hoàn thành dự án của họ, kể cả khi họ không có tiền, thậm chí là thuyết phục được bố mẹ để mượn… giấy tờ nhà đi thế chấp? 

Ngoại trừ cái trách nhiệm với đam mê, họ còn có sự tin tưởng. Họ tin vào đồng đội, tin vào giấc mơ chung, tin vào lý tưởng mà tất cả cùng theo đuổi. Chính người này sẽ là động lực, là trách nhiệm, là sự cam kết với người kia. Một niềm tin chung sẽ hun đúc cho bước chân tiếp tục tiến về phía trước thay vì quay đầu bỏ cuộc. Không phải bạn trẻ mê điện ảnh nào cũng có thể tạo ra một Nhắm Mắt Thấy Mùa Hè hay Việt Sử Kiêu Hùng thứ hai, ngay cả chính những người đã làm ra nó. 

Thế hệ người trẻ làm phim Việt: Khi những kẻ lì lợm mộng mơ - Ảnh 12.

Vậy, nếu bạn vẫn chưa tìm được đồng đội? Vẫn sẽ có cách để bạn tìm được đầu ra cho sản phẩm, chính là sự lì lợm. Duy Joseph kể rằng cậu đã ấp ủ một kịch bản về trường học mà ở đó thầy cô giáo và các học sinh sẽ là… sát thủ, một dự án tâm huyết phản ánh đúng cá tính của bản thân. Nhưng khi Duy mang dự án trình bày với nhà đầu tư, kể cả khi anh đã có được sự tín nhiệm sau một thời gian dài cộng tác với nhiều đơn vị, thì vẫn chỉ nhận được câu từ chối. Sự rủi ro trong gout thưởng thức của đại chúng, vì vấn đề kiểm duyệt gắt gao. Nhưng anh chàng không dừng lại ở đó. Duy viết ra một kịch bản khác, như một option 2 thay vì chỉnh sửa trên option 1, để rồi lại đem đi trình bày và tiếp tục nhận câu từ chối. Cứ như thế, Trường Học Bá Vương chính là kết quả của sự dung hoà từ rất nhiều option mà anh chàng đã nghĩ ra để bảo vệ “đứa con” của mình.

Khi được hỏi liệu rằng sự gật đầu của nhà đầu tư cho Trường Học Bá Vương có làm bộ phim mất đi cái chất cá nhân trước đó, Duy vẫn rất tự tin về những gì mình làm được. Anh nói rằng chắc chắn nó không thể vẹn nguyên như những gì mình nghĩ ra từ đầu, nhưng cũng không phải là sản phẩm từ sự thao túng của người khác. “Khi không được làm cái này, Duy sẽ nghĩ ra cái khác, cho đến khi nào làm được thì thôi. Chỉnh sửa là chuyện chắc chắn phải có vì mình đang dùng tiền của những người khác. Đặc biệt là với vấn đề kiểm duyệt, nếu mình không thể đùng một phát bắt số đông chấp nhận những thứ quá nặng nề thì hãy đi từng bước, rồi sẽ đến lúc sự thay đổi xuất hiện” – Duy Joseph chia sẻ về sự lì lợm rất… thông minh của mình. 

Hay như dự án Thưa Mẹ Con Đi của Trịnh Đình Lê Minh, hiện Minh đang là Chủ nhiệm chương trình Quản trị Công nghệ Truyền thông và giảng viên môn sản xuất phim truyện của Đại học Hoa Sen và sắp sửa bấm máy phim điện ảnh Thưa Mẹ Con Đi trong thời gian tới. Với Minh, sự từ chối không phải là cái khổ sở hay nỗi đau sẽ giết chết đam mê của mình. 

“Việc làm phim là con đường rất chông chênh, cần nhiều người đồng sáng tạo với mình và cần có kinh phí. Thưa Mẹ Con Đi là dự án của một nhà sản xuất và một biên kịch khiến tôi thấy hứng thú và quyết định tham gia cùng họ với vai trò đạo diễn. Nhưng để tìm được nhà đầu tư như hiện tại cũng cần có nhiều yếu tố, mà theo tôi quan trọng trong đó là giải thưởng Phim truyện giải trí xuất sắc nhất mà bọn tôi đã làm được ở chương trình Gặp Gỡ Mùa Thu, nó như một sự bảo chứng cho mình với những người bỏ tiền vào dự án”.

Thế hệ người trẻ làm phim Việt: Khi những kẻ lì lợm mộng mơ - Ảnh 14.
1533286065 118 khi nhung ke li lom mong mo tin suc khoe

hật ra thì đường vẫn luôn nằm đấy. Quan trọng là ta tiến vào đó bằng cách nào. Trịnh Quang Minh – sinh năm 1989, một người trẻ đang tìm kiếm cơ hội làm phim khẳng định những bạn trẻ Việt Nam đang ở trong giai đoạn thuận lợi hơn bao giờ hết về mặt công nghệ. Internet không chỉ giúp chúng ta tra cứu, đọc, mà còn có thể đối thoại trực tiếp với những người trong nghề để trao đổi kinh nghiệm. Quan trọng nhất của một người làm điện ảnh vẫn là sự quyết tâm để hành động, phải tự đi tìm cơ hội vì nó sẽ không tự xuất hiện, và cũng chẳng có ai tự dưng đến đặt vào tay bạn một bộ phim. 

Điện ảnh là một ngành nghề rất đa chiều, không nhất thiết ta muốn làm đạo diễn thì sẽ chỉ tìm kiếm cơ hội làm đạo diễn. Việc tiếp xúc và hoạt động trong nhiều vị trí khác nhau của điện ảnh sẽ càng giúp ta có nhiều kinh nghiệm hơn với nghề. Như tôi đã từng đi học đạo diễn ở Malaysia, nhưng khi về Việt Nam tôi đã từng làm qua mảng marketing trong một hãng phim lớn của Việt Nam, sau đó là làm chủ mục điện ảnh. Mỗi một giai đoạn tôi đều có cho mình những kinh nghiệm tích luỹ mà chắc chắn nó sẽ hữu ích khi tôi bắt đầu thực hiện một bộ phim của bản thân.” – anh Quang Minh chia sẻ.

Thế hệ người trẻ làm phim Việt: Khi những kẻ lì lợm mộng mơ - Ảnh 16.

Trịnh Quang Minh, đạo diễn trẻ với phim ngắn đầu tay “Đoạn tuyệt”.

Nguyễn Mỹ Trang, một biên kịch trẻ nhưng cũng thuộc hàng “chinh chiến” trong làng phim Việt cũng tán thành việc lăn xả và học hỏi. Tốt nghiệp Đại học Ngoại ngữ nhưng sau đó Trang bắt đầu nghề biên kịch từ thời đại học với đam mê điện ảnh, trở thành học viên của khó Biên kịch quỹ Ford, sau đó bỏ công việc hành chính và suốt nhiều năm vừa làm công việc báo chí vừa tham gia biên kịch cho nhiều dự án điện ảnh – truyền hình trong nước như 12 Chòm Sao: Vẽ Đường Cho Yêu Chạy, Cưới Ngay Kẻo Lỡ, Lời Thú Nhận Của Eva…. 

Tất cả những trải nghiệm này đã khiến Trang đúc kết được nhiều bài học đắt giá lẫn đau thương, nhưng vẫn giữ được tình yêu với phim ảnh. Càng làm nhiều, ta sẽ càng thấy nhiều khó khăn. Nhưng đã chọn lựa niềm đam mê, thì ta hãy đi đến cùng và đối mặt với những khó khăn đó, bởi không có cách này thì cũng sẽ có cách khác để ta chạm được vào giấc mơ của mình – chỉ cần ta nhẫn nại. 

Nền điện ảnh non trẻ nhưng sung sức của Việt Nam cần những cá thể như vậy, những người trẻ có đủ tình yêu, đủ niềm say mê, pha trộn lẫn sự quyết tâm, tài năng và cả chút lì lợm của tuổi trẻ. Họ hiểu được giá trị của mình, biết rõ tình yêu với con đường mình chọn đến đâu, và sẽ không dừng lại khi thất bại. 

Điện ảnh Việt đang lật giở sang những trang mới và chính những người trẻ này sẽ là thế hệ viết tiếp những thành công mới. Tin chắc rằng, trong tương lai, họ sẽ không chỉ mang đến những sản phẩm mới, những ý tưởng và những bộ phim chỉn chu với góc nhìn sống động hơn, mà còn truyền được phần nào cảm hứng cho những ai đang muốn dấn thân vào cuộc chơi khắc nghiệt nhưng đầy những thử thách đẹp đẽ và mê hoặc: Điện ảnh. 

Theo thống kê, mọi người thường thức dậy vào khoảng 6 giờ đến 7 giờ 30 mỗi sáng.

Tôi không phải là một người như vậy. Tôi thường thức dậy lúc 7 giờ 45 phút, đi làm lúc 8 giờ, uống một cốc cà phê vội vã trên đường và đến văn phòng lúc 9 giờ sáng. Sau mỗi buổi tan sở, tôi đã kiệt sức đến mức chỉ muốn nằm xuống và không làm gì cả.

Một ngày, tôi quyết định thay đổi hoàn toàn lịch trình cuộc sống của mình, bắt đầu bằng việc thức dậy lúc 5 giờ 30 mỗi sáng. Đó quả thực là một quyết định khiến cuộc đời tôi thay đổi. Nhờ nó, tôi đã hiểu vì sao thức dậy sớm là một thói quen thành công

1. Tôi làm việc hiệu quả hơn

Những người thành công dậy sớm. Tôi nghe thấy điều đó ở khắp mọi nơi. Steve Jobs từng thức dậy lúc 5 giờ 30 mỗi sáng và đã dành đủ thời gian để bắt đầu với Apple. Rất nhiều người nổi tiếng khác cũng có thói quen tương tự.

Tôi từng nghĩ mình là một con cú đêm và sẽ chẳng bao giờ dậy sớm nổ. Nhưng khi bắt đầu thử nghiệm, tôi nhận ra, buổi sáng là thời điểm hoàn hảo nhất để làm việc hiệu quả đối với tôi. Bây giờ, tôi thức dậy với một tâm trí tỉnh táo, một cơ thể được nghỉ ngơi đầy đủ và có thể tập trung vào các nhiệm vụ quan trọng, đặt mục tiêu cho ngày mới ngay lập tức. Tôi đã bắt đầu một ngày mới tuyệt vời khi mà phần lớn mọi người xung quanh vẫn đang ngủ say. Và hoàn thành mọi thứ khi trở về nhà sau giờ tan sở. Vì thế, tôi có nhiều thời gian buổi tối hơn cho gia đình.

Bắt đầu thói quen thức dậy lúc 5:30 đã thay đổi cuộc sống của tôi, giờ đây tôi đã hiểu vì sao người giàu lại luôn dậy sớm - Ảnh 1.

2. Làm chủ thời gian của mình

Tôi từng thức dậy, nhảy ra khỏi giường khi nhận ra mình đã gần như muộn làm. Cuống cuồng chuẩn bị mọi thứ nhưng rồi vẫn đến công ty muộn. Ngồi vào bàn làm việc một cách lúng túng và gắt gỏng, tôi hầu như vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn để bắt đầu công việc. Đó chắc chắn không phải là một cách tuyệt vời để bắt đầu ngày mới.

Bắt đầu thực hiên thói quen dậy sớm, tôi có hơn 2 giờ trước khi đi làm để chuẩn bị mọi thứ. Trong khoảng thời gian này tôi không chỉ sắp xếp mọi thứ hoàn hảo mà đôi khi còn có thể thưởng thức một tách cà phê hay đọc một vài trang từ cuốn sách yêu thích. Những người dậy sớm không cần phải vội vã. Họ có thể khởi động ngày mới bình tĩnh và tự tin.

3. Phát triển thêm các thói quen mới

Rèn luyện thêm các thói quen mới rất quan trọng để cải thiện, phát triển bản thân và buổi sáng là một thời điểm hoàn hảo cho điều đó. Tận dụng buổi sáng của riêng bạn, hãy lập kế hoạch một danh sách những việc bạn sẽ là trong mỗi sáng, điều đó sẽ giúp bạn hình thành những thói quen tốt mà không cần ép buộc bản thân bất cứ điều gì.

Ví dụ, một ngày mới của tôi sẽ bắt đầu với việc vệ sinh cá nhân, chuẩn bị đồ tập thể dục sau đó uống một ly nước ấm, vận động một chút sau đó đọc sách… Các nhiệm vụ tương tự phải được thực hiện giống như mọi ngày, kể cả cuối tuần.

4. Có cơ thể cân đối hơn

Khi bạn dậy sớm, bạn có thời gian linh động để luyện tập thể dục trước khi bộ não của bạn bị vắt kiệt sức sau một ngày làm việc. Bạn có thể đến phòng tập gym vào sáng sớm hoặc đơn giản chỉ là đi bộ quanh khu vực bạn sống.

Dĩ nhiên, bạn có thể luyện tập vào nhiều thời điểm trong ngày nhưng tôi cảm thấy kế hoạch luyện tập sau giờ làm việc có thể dễ dàng bị hủy bỏ bởi rất nhiều cám dỗ khác. Trong khi đó, lịch trình luyện tập vào sáng sớm của bạn sẽ không bao giờ bị người khác can thiệp.

Nhờ dậy sớm, tôi có 30 phút để đi bộ hoặc tập thể dục mỗi sáng và giảm được gần 3kg trong vòng 1 tháng. Tất nhiên, tôi sẽ không dừng lại ở đó.

5. Tận hưởng không gian yên tĩnh

Điều tôi yêu thích nhất khi thức dậy sớm là sự yên tĩnh của buổi sáng: không có tiếng trẻ con kêu khóc, không có tiếng ồn của tivi, của xe cộ. Buổi sáng sớm của tôi thật sự yên bình. Không điều gì khiến tôi mất tập trung với những nhiệm vụ quan trọng, tôi có thể suy nghĩ tập trung, lên kế hoạch hiệu quả.

Jeremy Korst, cựu Tổng giám đốc của Microsoft có thói quen thức dậy vào khoảng 3 giờ 30 đến 4 giờ sáng bởi 2 lí do: đầu óc minh mẫn và không gian yên tĩnh. Trong suốt 2 giờ của buổi sáng, ông thường làm hết các công việc quan trọng, đòi hỏi sự tập trung cao độ.

Một nhà tâm lý học từng nói: “Nguyên nhân duy nhất dẫn đến sự bất hạnh của ai đó là anh ta không biết cách giữ yên lặng khi ở trong căn phòng của chính mình”. Bây giờ, tôi tin chắc rằng bạn có thể tìm thấy sự yên bình và hạnh phúc khi thức dậy sớm.

6. Tiết kiệm năng lượng và thời gian đi lại

Không ai thích giờ cao điểm với xe cộ đông đúc và tắc đường, khởi hành sớm có thể cải thiện được phần khó chịu này trong cuộc sống của bạn. Nếu như dậy sớm, bạn có thể thong thả bắt xe bus hay tự lái xe đi làm và tránh được cảnh tắc đường, muộn làm rồi bị sếp mắng. Nếu muốn vận động nhiều hơn một chút, bạn cũng có thể đi xe đạp như tôi đã làm.

Bắt đầu thói quen thức dậy lúc 5:30 đã thay đổi cuộc sống của tôi, giờ đây tôi đã hiểu vì sao người giàu lại luôn dậy sớm - Ảnh 2.

7. Ăn bữa sáng lành mạnh

Khoa học đã khẳng định, bữa sáng là bữa ăn quan trọng nhất trong ngày. Theo các nghiên cứu mới nhất, chúng ta nên nạp 15 – 25% năng lượng dành cho cả ngày trong bữa sáng. Nếu bỏ qua bữa sáng, chúng ta thường cảm thấy đói cồn cào trước bữa trưa và có thể không kiểm soát được lượng đồ ăn cũng như tính chất lành mạnh của thực phẩm nạp vào.

Trước đây, tôi luôn dậy sát giờ đi làm vì thế tôi luôn bỏ bữa sáng. Nhưng bây giờ, khi thức dậy vào 5 giờ 30 mỗi ngày, tôi có đủ thời gian không chỉ để chuẩn bị bữa sáng mà còn có thể thong thả thưởng thức nó. Tôi có thể đảm bảo với bạn, việc đó tốt hơn nhiều so với việc vừa đi vừa ăn hay ăn sáng tại bàn làm việc.

8. Có những giấc ngủ yên bình hơn

Những người có thói quen “cú đêm” thường đi ngủ và thức giấc vào những thời điểm ngẫu nhiên, trong khi những người dậy sớm thường đã thiết lập lịch trình giấc ngủ cho cơ thể. Thói quen ngủ không lành mạnh có thể dẫn đến hậu quả xấu cho sức khỏe của bạn như mức độ cholesterol trong máu cao, nguy cơ béo phì…

Khi bắt đầu thói quen dậy sớm, tôi nhận ra rằng cơ thể và đầu óc luôn tỉnh táo, khoan khoái mà không cần phải ngủ liên tục trong 10 – 12 giờ như trước. Thức dậy lúc 5 giờ 30 khiến tôi cảm thấy được nghỉ ngơi đầy đủ, năng lượng tràn đầy để bắt đầu ngày mới. Một lịch trình ngủ lành mạnh sẽ cải thiện chất lượng giấc ngủ và cho bạn một sức khỏe tốt hơn.



Theo Hoài Thu


Thời đại

Lã Bất Vi (292-235 TCN), từng giữ chức Thừa tướng, trọng phụ nước Tần. Xuất thân từ một thương gia nước Triệu, ông đã phất lên nhanh chóng nhờ thành công áp dụng đầu óc kinh doanh khôn khéo của mình để bước lên vũ đài chính trị.

Có giai thoại truyền lại rằng, Tần Thủy Hoàng thực chất là con trai ruột của Lã Bất Vi. Nếu điều này quả đúng là sự thật, thì thương vụ mua bán quyền lực và ngôi báu của Tần quốc đích thị là cuộc làm ăn thành công nhất trong cuộc đời của ông.

Để thương vụ ấy diễn ra thuận lợi, thương nhân họ Lã đã không tiếc tiền của, công sức, dồn hết mọi tâm tư, trí lực để biến các nhân vật trong hoàng gia nhà Tần trở thành “hàng hóa” kinh doanh của mình.

Hành trình khởi nghiệp của Lã Bất Vi: Công cuộc săn tìm “nguồn hàng” vừa rẻ vừa tốt

Buôn ngai vàng bán quyền lực và bài học kinh doanh táo bạo từ thương nhân Lã Bất Vi - Ảnh 1.

Hình tượng nhân vật mưu trí Lã Bất Vi đã trở thành nguồn cảm hứng cho nhiều tác phẩm nghệ thuật. (Ảnh minh họa).

Thương vụ buôn ngai vàng, bán quyền lực của Lã Bất Vi đã được nung nấu và tiến hành những bước đầu tiên từ thời ông cha của Tần Thủy Hoàng.

Năm 276 TCN, Thái tử Tần quốc qua đời, nhà vua lập con thứ là An Quốc Quân lên ngôi thái tử.

An Quốc Quân vốn nhiều thê thiếp, vì thế có tới hơn 20 người con. Trong số đó, người vợ được sủng ái nhất là Hoa Dương phu nhân lại không sinh được con nối dõi. 

Trong đó, Doanh Tử Sở (trên danh nghĩa là cha của Doanh Chính) là con của Hạ Cơ, vốn không được An Quốc Dân yêu thích nên phải làm con tin ở nước Triệu.

Nếu đánh giá dưới mắt nhìn của thương nhân bình thường, Tử Sở chính là loại hàng hóa không có sức cạnh tranh trên thị trường.

Nhưng đối với tay buôn lão làng như Lã Bất Vi mà nói, ông luôn coi chính trị và quyền lực làm lợi nhuận, xác định sứ mệnh của mình là giúp vua lập vị, thâu tóm quyền hành quốc gia, mà Doanh Tử Sở và quyền thừa kế ngai vị chính là mục tiêu của thương vụ kinh doanh này.

Đối với “mặt hàng” Tử Sở này, nếu trực tiếp mang ra chào hàng cho An Quốc Quân thì khó có thể tiêu thụ được. Vì vậy, Lã Bất Vi đã áp dụng một chiến lược nhạy bén khác, đó chính là mở rộng thị trường.

Ông tìm cách để Hoa Dương phu nhân nhận Tử Sở làm con nuôi, từ đó mới tác động đến khách hàng là An Quốc Quân.

Sau khi đã xác định được mục tiêu, chiến lược rõ ràng, bước tiếp theo chính là lập kế hoạch kinh doanh và thi hành đến nơi đến chốn.

Lã Bất Vi hành sự rất mực cẩn thận. Đầu tiên, ông cho người thu thập đầy đủ tin tức và phân tích rõ hoàn cảnh.

Họ Lã coi thương vụ lần này để “đầu tư kiếm lời”, tích trữ hàng khan hiếm và bán ra với mức giá cao.

Ở thời điểm đó, ông đã thành công đưa Tử Sở làm vốn của mình, giờ chỉ cần đợi thời cơ tung ra thị trường là có thể thu về cả danh lợi lẫn địa vị.

Sau khi đã hiểu rõ hoàn cảnh của Doanh Tử Sở, Lã Bất Vi tìm cách thuyết phục triệt để mặt hàng của mình, coi đó là “một mũi tên trúng hai đích”.

Giai đoạn thứ hai trong kế hoạch của Lã Bất Vi là tìm cách giúp Tử Sở cạnh tranh, chiếm ưu thế. Mà yếu tố mấu chốt đem lại ưu thế cho họ chính là Hoa Dương. Vị phu nhân này cần con trai để củng cố địa vị, còn Doanh Chính cũng cần một người ủng hộ để tranh quyền thừa kế.

Từ đó, Doanh Tử Sở trở thành một “món hàng” vốn ít, lời nhiều mà Lã Bất Vi nắm trong tay.

Chi phối ưu thế – Bước tiếp theo trong âm mưu buôn ngai vàng, bán quyền lực

Buôn ngai vàng bán quyền lực và bài học kinh doanh táo bạo từ thương nhân Lã Bất Vi - Ảnh 2.

Nhờ vận dụng khôn khéo sự mưu lược trong kinh doanh, Lã Bất Vi đã biến hoàng tộc nước Tần trở thành những món hàng trong thương vụ mua bán quyền lực do ông làm chủ. (Ảnh minh họa).

Doanh Tử Sở được Hoa Dương nhận làm con nuôi và có quyền thừa kế. Đây đích thị là ưu thế cạnh tranh.

Việc tiếp theo Lã Bất Vi cần làm là đem ưu thế cạnh tranh này chuyển thành ưu thế khách hàng. Ông phải nỗ lực hết sức nhằm tạo lập ưu thế khách hàng, để cho khách hàng hài lòng, từ đó gia tăng tỷ lệ lợi nhuận.

Ở thời điểm bấy giờ, khách hàng lớn nhất của Lã Bất Vi đích thị là An Quốc quân và Hoa Dương Phu nhân. Làm cho khách hàng càng hài lòng chính là cách tăng tỷ lệ chiếm được quyền thừa kế.

Vì vậy, Lã Bất Vi đưa cho Doanh Tử Sở 500 cân vàng làm tiền vốn dùng để tiêu dùng và đãi tân khách.

Sau đó, ông lại thu mua nhiều báu vật lạ, nhờ chị của Hoa Dương dâng những thứ đồ quý giá ấy cho vị phu nhân này.

Để tạo dựng hình ảnh cho Tử Sở, Lã Bất Vi “quảng cáo” với Hoa Dương rằng đây là người tài giỏi, khôn ngoan, giao thiệp với người ở các nước, có bạn hữu khắp nơi trong thiên hạ.

Chưa dừng lại ở đó, vị quan họ Lã còn nhiều lần nhấn manh Doanh Tử Sở là người tình cảm, hiếu thuận, luôn hướng về phu nhân.

Nhờ cách “quảng cáo” thông minh và đánh trúng tâm lý khách hàng này, “mặt hàng” vốn không có nhiều ưu thế cạnh tranh như Doanh Tử Sở lại trở nên rất được lòng các vị khách tiềm năng.

Lấy tương lai làm cơ sở cạnh tranh, “thiên cổ kỳ thương” thành công thâu tóm quyền lực

Buôn ngai vàng bán quyền lực và bài học kinh doanh táo bạo từ thương nhân Lã Bất Vi - Ảnh 3.

Có nhiều giai thoại truyền lại rằng, Doanh Chính thực chất là con của Lã Bất Vi với Triệu Cơ chứ không phải hậu duệ của hoàng tộc Tần quốc. (Ảnh minh họa).

Trong các thương vụ về chính trị, Lã Bất Vi luôn không ngừng khai thác các sản phẩm mới, tìm kiếm các thị trường mới để tăng thêm thu nhập và nâng cao tỉ lệ lợi nhuận, từ đó tối đa hóa lợi ích mà mình nhận được.

Trên thực tế, sản phẩm mới là thứ sẽ quyết định tương lai của thương nghiệp. Do đó, thương nhân có đầu óc kinh doanh như Lã Bất Vi không chỉ dốc vốn vào duy nhất một “mặt hàng” là Doanh Tử Sở, mà còn mở rộng sang một sản phẩm mới. Đó chính là mỹ nữ.

Ông bỏ ra số vốn khổng lồ để tìm cho được một mỹ nữ xinh đẹp, giỏi ca múa tên Triệu Cơ, sau đó lại chung sống với nàng và để nàng mang thai.

Buôn ngai vàng bán quyền lực và bài học kinh doanh táo bạo từ thương nhân Lã Bất Vi - Ảnh 4.

Đây cũng là một sáng kiến mới của vị quan họ Lã. Bởi ông hiểu hơn ai hết “mặt hàng” mỹ nữ này có ưu thế nổi bật gói gọn trong một câu nói: “Anh hùng khó qua ải mỹ nhân”.

Hơn nữa khi đó, Tử Sở vừa mới trở thành người thừa kế, chưa có thời gian và sức lực để đi tìm mỹ nhân. Đây là điều khiến cho “mặt hàng” mới của Lã Bất Vi hoàn toàn không có đối thủ cạnh tranh trong hậu cung Tần quốc.

Trên thực tế, mục đích Lã Bất Vi vốn không phải là “tiêu thụ” mỹ nữ. Sản phẩm chân thật mà ông ta muốn tung ra thị trường thực chất là đứa con của mình trong bụng mỹ nữ họ Triệu.

Tuy nhiên hạng mục đầu tư liều lĩnh này vốn có lời cao, nhưng rủi ro cũng cao không kém. Tính rủi ro cao nằm ở chỗ, đứa trẻ kia hoặc có thể yểu mệnh chết non, hoặc có sinh ra đời cũng chưa chắc đã là con trai.

Nhưng nếu may mắn đứa trẻ ấy là con trai, thì món lợi nhuận khổng lồ mà Lã Bất Vi nhận được sẽ chính là giang sơn nhà Tần trong tương lai, đại nghiệp của họ Doanh sẽ chuyển sang tay con cháu họ Lã.

Sau khi cân nhắc về lợi nhuận và rủi ro, Lã Bất Vi quyết định thúc đẩy tiêu thụ mặt hàng này bằng cách mời Doanh Tử Sở đến nhà uống rượu.

Cuối cùng, ông ta thành công đem Triệu Cơ tặng cho Tử Sở. Mà đứa con của Lã Bất vi trong bụng nàng quả nhiên sau này trở thành người kế thừa Tần quốc, hơn nữa còn nhất thống Trung Hoa, xưng bá thiên hạ. Đó không ai khác chính là Tần Thủy Hoàng.

Trở lại câu chuyện trước đó, Doanh Tử Sở sau khi lên ngôi, Lã Bất Vi đã trở thành Thừa tướng, chức vị dưới một người trên vạn người, phụ tá Hoàng đế cai trị đất nước.

Sau này Doanh Chính kế thừa ngai vị, ông lại được tôn làm “Trọng phụ”. Những năm Doanh Chính còn nhỏ, Lã Bất Vi mới là người nắm quyền chân chính ở Tần quốc.

Nhờ thương vụ mua bán quyền lực và ngôi báu kể trên, Lã Bất Vi từ một thương nhân đã thành công bước lên vũ đài chính trị, thậm chí còn leo lên tới chức Thừa tướng, Trọng phụ, quả xứng danh là “thiên cổ đệ nhất kỳ thương”.



Theo Trần Quỳnh


Trí Thức Trẻ

Tuyển nhân viên cho mình, tuyển nhân viên cho bạn, tuyển nhân viên cho đối tác và nói chuyện với không dưới 500 sếp, lớn có nhỏ có trong gần 5 năm, cuối cùng tôi cũng hiểu được tại sao giới trẻ thất nghiệp nhiều. Chúng ta sẽ bắt đầu từ nguyên nhân đầu tiên:

1. Không thực sự biết mình muốn gì

Khi đặt câu hỏi “Em muốn gì bây giờ và 2 năm tới ?”, rất nhiều em ú ớ không trả lời được hoặc bắt chước câu trả lời rập khuôn từ mấy tài liệu hay các khoá học vượt qua phỏng vấn, thường thì “Em muốn trở thành nhân viên giỏi, sau đó là manager”. 

Câu trả lời này rất chung chung, chẳng thể hiện được gì và đã được các anh/chị dùng cách đây chục năm rồi nên gần như không có tác dụng như cây đũa thần nữa. Thế là bị ‘out’ mà không hiểu tại sao. Việc ú ớ không trả lời được hoặc trả lời theo sách vở chứng minh rằng các em bị mất định hướng trầm trọng và đang đi xin việc để chống thất nghiệp, thế là bị mất lợi thế khi phỏng vấn và đàm phán lương ngay. 

Các em bị nhà tuyển dụng “bắt thóp” rồi, các em có biết không? Ai có tâm và thương thì nhiệt tình chỉ dẫn để các em hình dung rõ hơn các em cần làm gì tiếp theo, nhưng đa phần chẳng ai kịp nói vì quá bận.

Khi hỏi sâu hơn, tôi phát hiện ra phần lớn các em bị mất định hướng là do cha mẹ chứ bản thân các em có lỗi rất ít trong chuyện này. Cha mẹ Việt Nam bắt các em sống với đam mê của họ chứ không phải của các em. Những gì họ làm không được, họ bắt các em thực hiện thay. Dang dở giấc mơ làm bác sĩ, các bậc phụ huynh bắt con mình phải học ngành Y và dập tắt ước mơ làm hoạ sĩ, vì kiếm không được nhiều tiền nên họ bắt con phải theo học Kinh tế thay vì để đứa nhỏ theo ngành Thú y như nó muốn… 

Một số bậc phụ huynh không rơi vào trường hợp này thì lại nói đến chuyện sĩ diện. Vừa nghe đứa con nói thích làm đầu bếp thì “bóp cổ chặn họng” ngay: “Nghĩ cái gì mà chọn nghề đó, ăn học 12 năm rồi phải làm kỹ sư, bác sĩ mới được chứ”. Thế là xong, các em phải học cái mình không thích tí nào, đâm ra chán ghét bất mãn. 

Người trẻ thất nghiệp nhiều: Làm việc lẹt đẹt, 6 năm ra trường lương chỉ 10 triệu, tại sao không nghỉ để chạy theo đam mê và sở trường? - Ảnh 1.

Với thái độ như vậy, các em học cho xong để ra trường, hoàn toàn không có mục tiêu thì lấy gì làm được việc. Chưa kể vì lỡ học ngành đó rồi nên rơi vào cái bẫy tư duy là “Học gì phải làm đó” nếu không uổng công mấy năm trời.

Khi không có định hướng, hàng loạt hệ luỵ sẽ theo phía sau. Hoặc là các em sẽ không học gì hết, làm loạn khi được “sổ lồng”, ăn chơi xả láng nên ra trường không được hoặc ra trường mà không biết gì, thế là thất nghiệp. Hoặc là các em cố học, học một cách không có định hướng chỉ để lấy điểm thay vì học một cách tập trung vào những môn có thể ứng dụng được. 

Các em thuộc nhóm này bị cuốn vào suy nghĩ “Có bằng đỏ sẽ có việc làm lương cao” thế là ra trường với tư duy là mình “ngon” lắm, phải là ông này bà kia, kết quả là không ai nhận. Tỉnh lại đi các em, nhà tuyển dụng không quan tâm cái bằng, họ trả lương cho người làm được việc.

Các em thuộc nhóm này thường bị “ru ngủ” rằng “Học đi, không bổ dọc cũng bổ ngang”, “Không ứng dụng được nhưng giúp nâng cao khả năng phân tích”… Trong khi đó thực tế không phải vậy. Kiến thức không dùng được thì nên vứt đi để dành cái đầu cho kiến thức dùng được. Các em hình dung thế này, đầu các em chỉ chứa được 10 kg kiến thức. Vậy điều gì sẽ xảy ra nếu so sánh một cái đầu chứa 9 kg kiến thức không dùng được + 1 kg kiến thức dùng được, còn 1 cái đầu chứa 10 kiến thức dùng được ngay? 

9/10 các em nhân viên mới ra trường không có khả năng phân tích, cái gì không biết là chạy vào hỏi sếp ngay “Cái này làm sao anh?”, “Em chờ ý kiến của chị mới dám làm” thay vì động não cho ra giải pháp trước là một bằng chứng rất rõ ràng.

Người trẻ thất nghiệp nhiều: Làm việc lẹt đẹt, 6 năm ra trường lương chỉ 10 triệu, tại sao không nghỉ để chạy theo đam mê và sở trường? - Ảnh 2.

Vậy nên hãy xác định mình thật sự muốn cái gì, các em sẽ biết mình nên học cái gì một cách tập trung để bổ sung kiến thức. Đảm bảo khi tập trung học đúng kiến thức thực tiễn sau 3 tháng các em sẽ rất khác và không thất nghiệp nữa vì đã hoàn toàn đủ năng lực cơ bản để tìm việc.Ví dụ, nếu muốn làm sales thì học kỹ năng giao tiếp và trình bày, học cách xây dựng mạng lưới mối quan hệ, học quy trình bán hàng, học cách lập kế hoạch, học viết lách, học cách ăn mặc cho đẹp và chuyên nghiệp. Muốn làm kế toán thì phải giỏi excel, phân tích tài chính. Giỏi các môn dùng được ngay trong nghề nghiệp mình muốn làm thì ai mà không tuyển.

“EM VẪN CHƯA BIẾT MÌNH MUỐN GÌ?”

Vậy thì đừng nằm nhà nữa, ra ngoài làm tùm lum tùm la đi, không lương cũng được. Làm cỡ chục món là biết ngay bản thân mình thật sự thích cái gì. Đằng nào cũng đang thất nghiệp, đằng nào cũng không có lương thì cớ gì ngồi đó trả treo “Không lương thì không làm, bị bóc lột”. 

Các em làm để khám phá xem mình thật sự thích cái gì, làm một cách có kế hoạch và làm cho các em. Nếu vẫn còn tư duy đó thì thất nghiệp dài dài. Hãy xem những ngày làm không công là đầu tư cho tương lai chứ không phải chi phí thì mới đúng. Nếu muốn làm kỹ sư xây dựng, hãy thử đi phụ hồ; nếu muốn làm kinh doanh thì thử đi làm nhân viên bán hàng; nếu muốn làm đầu bếp hãy xin một chân phục vụ. Đừng coi công việc nào là thấp kém, đừng sĩ diện nữa, lớn đầu mà thất nghiệp và ăn bám thì mới đáng trách.

2. Không biết mình là ai

Người trẻ thất nghiệp nhiều: Làm việc lẹt đẹt, 6 năm ra trường lương chỉ 10 triệu, tại sao không nghỉ để chạy theo đam mê và sở trường? - Ảnh 3.

Biết mình muốn cái gì là một chuyện, nhưng bản thân có tố chất phù hợp hay không lại là câu chuyện khác. Các em muốn làm ca sĩ nhưng lại không có khả năng cảm âm, luôn cất giọng với nốt nhạc thứ 8 (nhạc lý chỉ có 7 nốt nhạc), hát không bao giờ đúng tông thì thôi đừng cố chấp với cái sở thích của mình nữa; không ai “lăng xê” nổi đâu.

Các em là người không dám mạo hiểm, rất cẩn thận và cầu toàn vượt mong đợi thì đừng chọn nghề bán hàng. Các em sẽ thất bại rồi lại tự ti hơn, nghề của các em là kế toán, tài chính, kỹ sư đo lường chất lượng… và những nghề đòi hỏi đúng những tố chất các em đang có. Khi các em làm những công việc này, các em trở thành “siêu sao” ngay. 

Đừng cố chấp và miễn cưỡng ép mình làm cái không có khả năng vì con khỉ không thể bơi nhanh như con cá và con cá sẽ không thể leo trèo như con khỉ. Đặt bản thân sai vị trí và sở trường thì chính các em đang phí phạm tài năng của mình rồi. Và cũng chẳng có nhà tuyển dụng nào mạo hiểm tuyển người không có năng lực dù thái độ có tốt mấy.

“NHƯNG EM THÍCH ÂM NHẠC VÀ THỂ THAO, KHÔNG LẼ BẮT EM BỎ, SAO MÂU THUẪN VỚI NGUYÊN NHÂN MỘT VẬY?”

Nếu có chất giọng không tốt thì các em có thể chọn tham gia các nhóm bè hoặc chuyển sang chơi nhạc cụ chứ đâu bảo các em bỏ nghề hoàn toàn. Nếu các em không khéo léo mà đam mê thể thao thì đừng chơi mấy môn quá cần sự khéo léo, chọn tập gym và trở thành vận động viên thể hình, há chẳng tốt hơn sao. Khi cái các em muốn “khớp” với những tố chất các em có, các em sẽ trở nên vụt sáng.

3. Biết bản thân muốn gì, biết mình là ai nhưng không dám hành động vì tiếc và sợ

Người trẻ thất nghiệp nhiều: Làm việc lẹt đẹt, 6 năm ra trường lương chỉ 10 triệu, tại sao không nghỉ để chạy theo đam mê và sở trường? - Ảnh 4.

Các em tiếc cái bằng, các em tiếc công sức học và đi làm mấy năm cộng lại cũng gần được một chục năm, các em tiếc tiền học phí, nhưng các em không biết quý tiếc tương lai. Cái các em mất trong mấy chục năm sắp tới sẽ lớn gấp nhiều lần so với các em đang tiếc hiện tại. 

Tôi sẽ quy ra tiền cho dễ hình dung. Các em làm không đúng sở trường, các em làm cái mình không thích nên hiệu suất thấp và các em làm nhân viên lẹt đẹt sau khi ra trường 6 năm với mức lương tối đa là 10 triệu (không ai sẵn sàng trả cho đứa làm việc lẹt đẹt hơn 10 triệu đâu). Mỗi năm tăng lương 10%, 5 năm sau lương các em chưa tới 15 triệu. 

Các em chấp nhận bỏ và làm lại từ đầu với mức lương 6 triệu, làm đúng đam mê và sở trường, 5 năm sau vị trí tối thiểu là quản lý cấp trung với mức lương ít nhất là 20 triệu và sẽ tăng theo cấp số nhân. Giờ thì cái nào mới đáng tiếc hơn? Nhìn xa hơn đi, các em sẽ lựa chọn đúng.

Các em sợ thay đổi ư? Ai cũng sợ. Không sao, có vài lần quyết định phải sợ hãi nhưng hãy can đảm bước đi sau đó để gặt được trái ngọt. Thế giới thuộc về những người can đảm. Tôi có một người bạn đã 35 tuổi nhưng thu nhập mỗi tháng không đến 5 triệu chỉ vì SỢ. Sợ người này nói, sợ người kia nói, sợ không làm nổi và phải trả giá bằng cuộc sống chật vật. Các em mà cứ sợ, cứ không dám vượt qua dư luận thì bức tranh tương lai u ám đang chờ các em đó. Đọc bài này rồi mà vẫn không hành động rồi bị như vậy thì thật uổng công đọc.

Người trẻ thất nghiệp nhiều: Làm việc lẹt đẹt, 6 năm ra trường lương chỉ 10 triệu, tại sao không nghỉ để chạy theo đam mê và sở trường? - Ảnh 5.

Công thức chống thất nghiệp tóm lại là: Phải biết mình muốn gì, đối chiếu xem bản thân có phù hợp không, chọn được công việc phù hợp nhất, học thật tập trung vào kiến thức sẽ ứng dụng được cho công việc đã chọn, trở thành siêu sao và ai cũng muốn tuyển.

Để ứng dụng tốt công thức này cần có thái độ can đảm, quyết đoán, dám vượt qua dư luận, dám làm.

Tâm lý nhà tuyển dụng: Thuê người làm được chứ không thuê cái bằng và mấy đứa “ngập ngụa” kiến thức không dùng được, chỉ dành để “chém gió”.

*Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của tác giả, được trích từ YBOX.VN |Youth Confession.



PV


Theo Trí Thức Trẻ/Youth Confessions

(1)

Người A làm việc trong một công ty dịch vụ, đảm nhiệm trách nhiệm tuyên truyền văn hoá công ty.

Cái mà người ta gọi là “tuyên truyền văn hoá công ty”, thực chất chỉ là định kỳ chỉnh sửa, biên tập ra một tờ giấy, sau khi đã thu thập đầy đủ ý kiến nhân viên, ghi nhận những phản hồi từ khách hàng, đồng thời làm một bản báo cáo về tình hình phát triển của công ty trong từng giai đoạn.

Những tờ văn bản này thường được xếp gọn ghẽ trong ngăn kéo. Bởi chẳng có mấy người bận tâm đến việc đọc nó, nên yêu cầu dành cho những tờ văn bản này cũng không cao. Nếu mỗi quý phải làm một bản, người làm chỉ cần dành khoảng 2 tuần là có thể hoàn thành xong xuôi rồi.

Công ty dịch vụ mở cửa quanh năm, người A là người “tuyên truyền văn hoá” duy nhất của công ty, nhưng anh lại được nghỉ lễ hưởng lương theo quy định của pháp luật, đồng nghiệp cảm thấy ghen tị với anh.

Công việc thì đơn giản, chế độ đãi ngộ lại không thấp, người này đúng số hưởng, đến công ty thường xuyên không phải làm gì, có thể dành thời gian để lướt web, xem phim.

Cách đây một năm, giám đốc quyết định dừng việc làm những tờ văn bản tốn kém, mở một hòm thư điện tử để tiếp nhận các tệp báo cáo của nhân viên. Quyết định này gây bất lợi lớn cho người A. Ngày xưa khi làm văn bản, nếu xuất hiện một số sai sót về mặt chính tả, người ta thường dễ dàng bỏ qua. Với hình thức tệp văn bản, những lỗi sai này sẽ được gạch chân đỏ lòm, dễ dàng bị phát hiện bởi bất kì một ai.

Hơn nữa, người A trước đây làm qua loa cũng dễ dàng qua mắt được ban lãnh đạo. Nhưng giờ thời thế đã thay đổi, anh không nắm chắc hoạt động của công ty, anh liên tục mắc phải sai sót. Ban lãnh đạo không còn đủ kiên nhẫn với anh, giao phần việc của anh cho người khác làm.

Người mới này, chỉ trong 1 tháng đã làm cho bộ máy công ty hoạt động ổn định. Anh ta gửi đều đặn các tệp báo cáo hàng tuần, các bảng biểu, hình minh hoạ đều được làm rất chuyên nghiệp, tỉ mỉ, đẹp mắt, bao quát được hiệu quả kinh doanh của công ty, đồng thời đề xuất những hướng đi tiếp theo của công ty trong thời gian tới.

Trong lúc đó, người A bị điều chuyển đến một đơn vị khác. Làm được nửa tháng, chịu không nổi áp lực, anh ta quyết định xin nghỉ việc.

Nếu muốn mình không thể bị thay thế, xin đừng chọn một công việc dễ dàng, cũng xin đừng làm việc một cách quá thoải mái, đơn giản.

Sự thoải mái trong công việc sẽ từ từ bào mòn chí tiến thủ của bạn. Không những thế, chúng còn bịt mắt chúng ta, ngăn chúng ta nhìn thấy sự vận động biến chuyển của thế giới xung quanh.

Để không bị xã hội đào thải, phải luôn rèn luyện bản thân mỗi ngày, phải luôn duy trì được ngọn lửa ham học, đồng thời phải để mình bị hụt hẫng, bị đau một chút, bởi chỉ có nỗi đau mới có thể giúp chúng ta trở thành những người mạnh mẽ, đứng vững vàng ở trên mặt đất.

Khoảng cách trình độ, mức lương của người với người không phải tự nhiên mà có, nên nhớ: Thức ăn trên bẫy chuột cũng không hề miễn phí! - Ảnh 1.

(2)

Người B làm việc cho công ty X. Người này tâm lý vững vàng, có thể chịu được áp lực lớn. Ngay cả khi bầu trời có sập xuống, người này vẫn có thể tỉnh bơ, mặt không biến sắc.

Công việc anh đảm nhận là phát triển sản phẩm. Đây là một công việc rất quan trọng. Nếu phần việc này bị trì hoãn, sẽ kéo theo sự chậm trễ của toàn bộ dây truyền sản xuất, dẫn đến những thiệt hại không thể lường trước.

Mỗi khi người B làm không đúng tiến độ, những người ở bộ phận phía sau đều phàn nàn, khiển trách. Những lúc này người B đều ung dung đáp: Chậm một chút thì có sao đâu. Sau đó anh ta tiếp tục nghỉ ngơi, uống trà, ăn hoa quả, nói chuyện phiếm với những người đồng nghiệp.

Đến giờ tan làm, người B luôn là người về sớm nhất. Những việc còn dang dở, người B đều để lại, chờ đến hôm sau tiếp tục giải quyết. Hết giờ làm, đồng nghiệp nhắn tin anh ta không trả lời, gọi điện thì nghe được thư thoại: “Không bàn chuyện công việc trong giờ nghỉ.”

Người B cho rằng, miễn là phần việc mình làm không gây rắc rối lớn, anh ta sẽ không gặp vấn đề gì. Nếu dây truyền sản xuất bị chững lại, sản lượng đầu ra ít hơn, những người đảm nhiệm phần việc ấy sẽ phải chịu trách nhiệm, không liên quan gì đến anh.

Sau đó một thời gian, cấp trên không cho người B làm việc với những khách hàng quan trọng nữa, chỉ cho anh làm việc với những khách hàng nhỏ lẻ. Lượng công việc anh đảm nhiệm dần ít đi, cuộc sống ngày càng dễ thở hơn, anh cảm thấy hạnh phúc.

Chỉ có điều, anh không bao giờ góp mặt trong danh sách những người được khen thưởng và tăng lương. Anh cảm thấy không hài lòng, đem điều này phản ánh với ban lãnh đạo: Tại sao mọi người đều được tăng lương, còn tôi thì không?

Câu trả lời của ban lãnh đạo như vỗ vào mặt anh: Tôi thấy mọi người đều cố gắng vì sự phát triển của công ty cả, trừ anh.

Khoảng cách về trình độ, mức lương giữa người với người, không phải tự nhiên mà xuất hiện. Nếu chúng ta cứ tuỳ tiện sống, nếu may mắn chúng ta cũng chỉ có thể đủ sống. Nếu muốn cuộc đời khấm khá hơn, bạn không thể buông lơi những mục tiêu của bạn để tận hưởng sự thoải mái.

Ông trời sẽ nhận lấy năng lực của bạn rồi bán cho bạn một cuộc đời tương xứng. Nếu bạn đang vui vẻ tận hưởng một cuộc sống “trên cơ” so với năng lực của bạn, điều này sẽ chỉ làm cho con đường tương lai của bạn trở nên gập ghềnh, khó đi hơn mà thôi.

Không có sự thoải mái, an nhàn nào là miễn phí. Sớm hay muộn,bạn cũng sẽ phải trả giá cho nó thôi.

Khoảng cách trình độ, mức lương của người với người không phải tự nhiên mà có, nên nhớ: Thức ăn trên bẫy chuột cũng không hề miễn phí! - Ảnh 2.

(3)

Tất cả những món quà mà số phận trao tặng đều được gắn một mác giá.

Phải nhắc đi nhắc lại câu này: Không có bất kì một thứ gì trên đời có thể dễ dàng có được. Không có gì miễn phí, ngay cả khi nó được ghi là miễn phí. Muốn uống nước, phải đào được một kênh dẫn. Muốn ăn ngon, giá rẻ thì cũng phải chịu khó lăn vào bếp. Bạn bỏ bao nhiêu công sức, bạn nhận lại được bấy nhiêu điều tốt đẹp. Ngay cả khi bạn nhận được vận may mà bạn cho rằng “từ trên trời rơi xuống”, đó cũng là thành quả của quá trình tích cóp nỗ lực.

Thành công là gì? Thành công là điều bạn mong muốn có được sau khi đã bỏ được một lượng nỗ lực xứng đáng.

Thất bại là gì? Thất bại là điều bạn nhận về khi bỏ không đủ nỗ lực cho những mục tiêu quá tầm.

Bạn muốn cái gì, bạn phải chấp nhận trả một cái giá tương xứng. Bạn muốn kiếm tiền bạn phải chấp nhận bỏ mồ hôi, công sức, thậm chí xương máu của bạn. Bạn muốn trưởng thành, bạn phải chấp nhận để giông tố, sóng gió cuộc đời cuốn lấy bạn, thậm chí quật ngã bạn.

Chúng ta thường thất bại bởi chúng ta sử dụng năng lực của chúng ta cố gắng làm những điều vượt quá khả năng, một phần bởi những sự thoải mái chúng ta đang có bây giờ đang làm chúng ta không thực tế, bị ảo tưởng về sức mạnh của bản thân.

Khó khăn không đáng sợ, đáng sợ chính là sự thoải mái. Bởi khi gặp khó khăn, chúng ta theo bản năng sẽ tìm mọi cách để vượt qua áp lực, chủ động đương đầu, giải quyết khó khan đó. Nhưng khi đụng độ với sự thoải mái, ta thiếu đi sự cảnh giác, dần dần trở nên chây ì trước những biến động của xã hội.

Tưởng tượng thoải mái như một con dao. Nếu bạn đang đón nhận nó, hãy xem mình đang cầm đằng chuôi hay đằng lưỡi, và mình đã đủ tư cách để đón nhận con dao đó chưa. Hãy thận trọng khi đưa ra quyết định, bởi sự thoải mái có thể từ từ gặm nhấm tương lai của bạn. Đến khi bạn mất tương lai, hối hận thì cũng đã quá muộn.



Đình Trọng


Theo Trí Thức Trẻ

 Cận cảnh vỉa hè quận trung tâm Hà Nội lát kiểu xôi đỗ - Ảnh 1.

Tuyến phố Tôn Đức Thắng (quận Đống Đa) đang được lát lại vỉa hè bằng đá tự nhiên sau lệnh tạm dừng của Thành phố vào cuối năm 2017.

 Cận cảnh vỉa hè quận trung tâm Hà Nội lát kiểu xôi đỗ - Ảnh 2.

Vị lãnh đạo UBND quận Đống Đa (Hà Nội) cho biết trên địa bàn quận có 72 tuyến phố, vừa qua quận Đống Đa tiếp tục cho lát lại vỉa hè ở một số tuyến phố. “Vừa qua quận rà soát tất cả các tuyến phố để chỉnh trang lát vỉa hè thì tuyến phố là Tôn Đức Thắng đủ điều kiện cho việc lát vỉa hè bằng đá tự nhiên thôi, chứ quận cũng không có chủ trương lát đá tự nhiên cho tất cả tuyến phố”, vị này cho biết.

 Cận cảnh vỉa hè quận trung tâm Hà Nội lát kiểu xôi đỗ - Ảnh 3.

“Chỉ có tuyến phố duy nhất là tuyến phố Tôn Đức Thắng được lát tiếp bằng đá tự nhiên vì đã được phê duyệt trước đây còn các tuyến phố khác đa phần quận chủ trương rà soát, chám vá hoặc lát lại gạch”, vị cán bộ cho biết.

 Cận cảnh vỉa hè quận trung tâm Hà Nội lát kiểu xôi đỗ - Ảnh 4.

Chạy dọc tuyến Tôn Đức Thắng là phố Nguyễn Lương Bằng, Tây Sơn vẫn “mặc áo” gạch block cũ.

 Cận cảnh vỉa hè quận trung tâm Hà Nội lát kiểu xôi đỗ - Ảnh 5.

Tại ngã tư Thái Hà-Tây Sơn (quận Đống Đa), vỉa hè ở đây cũng được lát kiểu “xôi đỗ”, đoạn thì bằng gạch, đoạn thì bằng đá tự nhiên nhìn mất mỹ quan đô thị như những chiếc áo rách, chắp vá.

 Cận cảnh vỉa hè quận trung tâm Hà Nội lát kiểu xôi đỗ - Ảnh 6.

Đoạn vỉa hè “xấu xí” trên phố Thái Hà.

 Cận cảnh vỉa hè quận trung tâm Hà Nội lát kiểu xôi đỗ - Ảnh 7.

Vỉa hè  dưới công trình cầu thang của các ga thuộc tuyến đường sắt trên cao Cát Linh- Hà Đông ở phố Hoàng Cầu-Thái Hà (mới) được lát bằng đá tự nhiên “bền 70 năm” trong khi xung quanh vẫn là gạch block cũ nhìn nham nhở, kiểu xôi đỗ.

 Cận cảnh vỉa hè quận trung tâm Hà Nội lát kiểu xôi đỗ - Ảnh 8.

Nhiều người dân ở đây cho rằng, việc lát vỉa hè kiểu “xôi đỗ” nơi thì lát đá, nơi thì lát gạch không đồng bộ gây mất mỹ quan cho đô thị.

 Cận cảnh vỉa hè quận trung tâm Hà Nội lát kiểu xôi đỗ - Ảnh 9.

Đường vỉa hè xung quanh hồ Đống Đa tạp nham bởi các loại gạch khác nhau.

 Cận cảnh vỉa hè quận trung tâm Hà Nội lát kiểu xôi đỗ - Ảnh 10.

Lý giải về việc lát đá vỉa hè theo kiểu “xôi đỗ”, vị cán bộ cho biết: “Các dự án này đã lập từ giai đoạn trước gọi là lát chỉnh trang và một số tuyến phố quận cũng chủ trương chỉ lát chỉnh trang. Việc này quận cũng báo cáo thành phố để lát chỉnh trang vỉa hè bằng gạch block ở các phố như Hào Nam, Hoàng Cầu… vì tiến tới ở đây sẽ xén dải phân cách khu vực trụ đường sắt trên cao để mở rộng lòng đường nhằm giảm ùn tắc, nên quận cho lát vỉa hè bằng gạch chỉnh trang”.

 Cận cảnh vỉa hè quận trung tâm Hà Nội lát kiểu xôi đỗ - Ảnh 11.

Nhiều đoạn vỉa hè bị vỡ nát.

 Cận cảnh vỉa hè quận trung tâm Hà Nội lát kiểu xôi đỗ - Ảnh 12.

Vỉa hè trên tuyến phố Ô Chợ Dừa mang một “áo khác”.

 Cận cảnh vỉa hè quận trung tâm Hà Nội lát kiểu xôi đỗ - Ảnh 13.

Trong khi vỉa hè tuyến Tôn Đức Thắng đang được thay thế bằng đá tự nhiên (tổng mức dự án trên 20 tỷ-PV), thì tuyến phố phố Hào Nam vừa được lát lại vỉa hè bằng gạch block.

 Cận cảnh vỉa hè quận trung tâm Hà Nội lát kiểu xôi đỗ - Ảnh 14.

Kề tuyến Hào Nam là nối với phố An Trạch, nhưng toàn bộ vỉa hè của tuyến phố này lại được lát  bằng gạch Terrazzo màu đỏ có hoa văn khác hẳn phố Hào Nam là gạch block.

 Cận cảnh vỉa hè quận trung tâm Hà Nội lát kiểu xôi đỗ - Ảnh 15.

Trả lời về việc vỉa hè phố An Trạch không được lát đá tự nhiên, vị lãnh đạo UBND quận Đống Đa cho biết: “Các tuyến này quận cũng chủ trương chỉ lát chỉnh trang vì các tuyến này chưa đủ điều kiện như chưa hạ ngầm…..”

 Cận cảnh vỉa hè quận trung tâm Hà Nội lát kiểu xôi đỗ - Ảnh 16.

Gạch trên tuyến phố này xuất hiện rất nhiều vết nứt.

 Cận cảnh vỉa hè quận trung tâm Hà Nội lát kiểu xôi đỗ - Ảnh 17.

Tiếp nối trên phố Cát Linh đỏ rực với gạch block có khuôn hình khác.

Hoài Nam-Duy Phạm



Theo HOÀI NAM-DUY PHẠM


Tiền phong

Cách mạng Công nghiệp 4.0 là gì?

– Là cái mới thay cái cũ.

– Là Công ty mới thay thế các Công ty cũ. Đại học mới thay thế đại học cũ.

– Mỗi cuộc cách mạng sẽ tạo cơ hội chỉ cho một vài nước bứt phá lên thành nước công nghiệp phát triển. Tạo cơ hội cho một số đại học bứt phá lên thành đại học hàng đầu. Số ít đó là các nước, các đại học dám đi đầu.

Cách mạng 4.0 đột phá về việc học: Chung qui chỉ có một chữ là LÀM NGƯỢC. Cách mạng 4.0 mở ra một cơ hội về sự làm ngược nhưng mang lại kết quả bất ngờ, cơ hội của các đột phá, cơ hội cho những người đi sau, nhưng không phải những người đi sau mong muốn giống người đi trước, đi theo cách này thì mãi mãi là người đi sau.

Đi sau, nhưng làm khác người đi trước, các công cụ 4.0 chủ yếu hỗ trợ cho sự làm khác, làm ngược, bằng cách này chúng ta sẽ đi trước một cách vượt trội các nước đi trước chúng ta. 4.0 đi liền với từ Distructive, tức là phá huỷ, đột phá. Gọi là sự sáng tạo mang tính phá huỷ.

Người có quá nhiều quá khứ hoành tráng, có quá nhiều hạ tầng 1.0, 2.0, 3.0 sẽ không có đủ can đảm phá huỷ, chỉ có những ai đang không có gì hay có rất ít thứ trong tay. Chúng ta đang có mọi thứ để thắng vì chúng ta không có gì trong tay, không có gì để mất.

– Trước đây: Học trước rồi làm sau. Bây giờ: Làm trước học sau; trải nghiệm trước học sau thì vào hơn. Đại học cần cho các em làm nhiều hơn, làm trước khi học.

– Trước đây: Không biết thì hỏi thầy, không biết thì đi học. Bây giờ: Biết thì hãy hỏi; tự học trước, biết 78-8-90% rồi thì mới hỏi thầy. Học rồi mới đi học.

– Trước đây: Học sách giáo khoa, cái đã có trước đây hàng chục, hàng trăm năm. Bây giờ: Học cái chưa có trong sách giáo khoa, thí dụ CN 4.0: Trí tuệ nhân tạo, phân tích dữ liệu, Cloud, Hệ thống thực – ảo.

– Trước đây: Thầy dạy 100%. Bây giờ: Những người không phải thầy chuyên nghiệp, thí dụ như doanh nhân, chuyên gia sẽ dạy 30%.

– Trước đây: Giáo viên là thầy. Bây giờ: Thầy là huấn luyện viên. Huấn luyện viên thì trò làm là chính. Mô hình huấn luyện viên thì trò bao giờ cũng giỏi hơn thầy. Mô hình thầy thì trò bao giờ cũng kém hơn thầy.

– Trước đây: Làm nghiên cứu trên thế giới thực, trong phòng thí nghiệm, tốn kém, mất nhiều thời gian. Bây giờ: Làm nghiên cứu trên thế giới ảo, trong môi trường mô phỏng, như là trò chơi, không tốn kém, lại nhanh.

– Trước đây: Học sâu các chuyên ngành. Bây giờ: Cần học đa ngành. Cơ hội nằm ở liên kết các ngành, các tri thức khác nhau.

– Trước đây: Học trong trường. Bây giờ: càng mở càng tốt; liên kết các trường; liên kết doanh nghiệp, trên toàn thế giới.

– Trước đây: Chỉ cần biết ngôn ngữ người với người. Bây giờ: cần biết ngôn ngữ người và máy, ra lệnh cho máy, vì máy làm là chính, nên cần biết lập trình, biết coding.

– Trước đây: Học cách giải quyết vấn đề là chính. Bây giờ: Cần học cách tìm ra vấn đề là quan trọng nhất. Có việc rồi thì mới có các cái khác. Học cách tìm ra việc.

– Trước đây: Học để làm cái đã học, cái mọi người đã làm. Bây giờ: Học để làm cái chưa ai làm; tức là sáng tạo.

– Trước đây: Học sự tiệm cận, học sự tiến hoá, tốt lên từng ngày. Bây giờ: Học để đột phá, cuộc Cách mạng 4.0 sẽ tạo ra những đột phá, cái mới thay thế cái cũ. Để phá huỷ thay vì tiến hoá.

– Trước đây: Thực là quan trong, dạy cái thực là chính. Bây giờ: Mọi cái thực đã được ảo hoá, vậy ảo là quan trọng; dậy cái ảo là chính, dạy sống và làm việc trong môi trường ảo. Dạy sáng tạo trên môi trường ảo.

– Trước đây: Nghe theo là quan trọng, học thuộc là quan trọng. Bây giờ: Tư duy phản biện là quan trọng, critical thinking.

– Trước đây học What, học How là quan trọng. Bây giờ học Why là quan trọng. Biết tại sao thì mới dám thay đổi.

– Trước đây: Tài sản quan trọng của Đại học là sách, là thư viện, là giảng đường. Bây giờ: Sách ở trên mạng, thì tài sản quan trọng của Đại học là phòng Labs, là công cụ mô phỏng, là máy móc, là hạ tầng CNTT, như là hạ tầng của doanh nghiệp vậy, như hạ tầng của nhà máy với nhiều công xưởng để làm.

– Trước đây: Thước đo Đại học không rõ ràng. Bây giờ thước đo của đại học là mức lương trung bình của sinh viên tốt nghiệp. Đi học đại học là một khoản đầu tư của người học, họ hoàn vốn bằng lương nhận được khi đi làm, nếu lương nhận được cao họ sẽ sẵn sàng chi trả cao để học trường đó.

– Trước đây: Cạnh tranh là làm giống người khác và làm tốt hơn. Bây giờ: Cạnh tranh là khác biệt, là làm khác người khác.

– Trước đây: Chúng ta phấn đấu trở thành đại học MIT, trường công nghiệp hàng đầu của Mỹ, thì bây giờ chúng ta phấn đấu để không trở thành MIT, làm khác, dạy khác, học khác MIT, và vì vậy mà chúng ta hơn MIT. Còn những doanh nghiệp nào cần sinh viên MIT thì qua Mỹ tuyển họ về Việt Nam làm việc. Đại học MIT không phải đại học Mỹ mà là đại học Việt Nam. Còn Đại học Công nghiệp của chúng ta cung cấp sinh viên khác sinh viên MIT và đáp ứng một phân đoạn thị trường nào đó của Việt Nam.

– Trước đây: Chúng ta thiếu giáo viên giỏi, vì giáo viên giỏi phải là giỏi, là người giỏi. Là người dậy giỏi. Nếu cứ theo cách này thì không chỉ ta mà cả Tây cũng rất thiếu giáo viên giỏi. Nếu nay ta định nghĩa giáo viên là người giao việc cho sinh viên làm, và đo lường kết quả, rồi nhận xét thì nghề giáo viễn đã dễ tìm người hơn rất nhiều rồi.

– Trước đây: Chúng ta tìm giáo viên trong số những người giáo viên, thì cơ hội tìm được người không lớn. Bây giờ chúng ta tìm giáo viên trong số tất cả mọi người có chuyên môn mà đại học cần và có đam mê dạy học thì cơ hội đã lớn hơn gấp nhiều lần. Trước đây chúng ta tìm người trong số 90 triệu người Viet Nam, bây giờ chúng ta tìm người chúng ta cần trong số 7 tỷ người trên thế giới thì dễ hơn rất nhiều.

– Trước đây: Lương giáo viên được định nghĩa hành chính, thì chúng ta cơ bản có người chất lượng tương ứng với đồng lương đó. Bây giờ tự chủ đại học, chúng ta trả lương theo thị trường, thị trường Vietnam và thị trường quốc tế, vậy thì ta có thể lấy bất cứ ai ta muốn.

– Trước đây: Người giỏi nhất là người giỏi nhất. Bây giờ: Người dốt nhất có thể là người giỏi nhất. Người giói nhất thì ít đi nhiều để học hỏi, vì vậy giỏi ở một góc. Người dốt thì phải đi khắp nơi trên thế giới để tìm ra ai giỏi nhất cái gì, tích hợp những cái nhất đó lại và thành người giỏi nhất.

– Trước đây: Người thay đổi thế giới là người nói, là người đi khai sáng người khác. Bây giờ: Người khai sáng người khác, người thay đổi thế giới lại có thể là người hỏi một câu hỏi.

– Trước đây: Toán không quan trọng, có vẻ như ít tạo ra giá trị. Bây giờ: Toán là quan trọng nhất. Bây giờ mọi thứ máy làm được. Nhưng thuật toán thì không, thuật toán là cách chúng ta bảo máy làm. Xử lý dữ liệu là quan trọng nhát. Mà chỉ có toán, thuật toán mới xử lý dữ liệu để mang lại giá trị. Thuật toán hiệu quả hơn sẽ mang lại nhiều giá trị hơn.

– Trước đây: Đi theo sau thì vẫn đi lên được. Bây giờ: The winner takes all. Người thắng cuộc, người đi đầu sẽ hưởng tất, người đi sau chẳng được bao nhiêu. Bởi vậy, đi sau thì phải đi trước. Đi sau thì phải vượt trội. Không đi theo nữa. Nếu chúng ta muốn tận dụng cơ hội 4.0 thì Việt Nam, thì Đại học Công nghiệp phải là người đi đầu, đi trước cả Đức là nước đầu tiên ý thức về CM 4.0.

– Trước đây: Chúng ta dạy sinh viên để khi ra trường sẽ trở thành một mắt xích trong một tổ chức, một công ty. Bây giờ: chúng ta dạy sinh viên để khi ra trường trở thành giám đốc của công ty 1 người, biết huy động các nguồn lực khác nhau để thực hiện công việc của mình. Viettel thường giao việc cho một người chủ trì một đề tài, người này có thể thuê cộng tác viên, có thể tuyển dụng nhân lực để thực hiện. Người sinh viên phải biết tổ chức công việc như một giám đốc.

Thuật ngữ này ám chỉ các bậc cha mẹ luôn “bay lượn” ngay trên đầu các con họ, giám sát chặt chẽ các con để nhanh chóng hỗ trợ mỗi khi chúng gặp khủng hoảng. Bố mẹ trực thăng luôn chăm sóc con mình một cách thái quá. Luôn có một sự hối thúc khiến họ luôn luôn phải bên cạnh con, để mắt đến con. Ví dụ, ngồi ở sân chơi cả ngày để trông chừng cậu nhóc 10 tuổi chơi với đám bạn. Mặc dù ở tuổi này, cậu bé hoàn toàn có thể chơi đùa một cách độc lập. Hoặc có thể nhói lên cảm giác khó tả trong tim khi nghe con nói: “Con có thể làm được mà!”. Vậy có nghĩa là… con không cần mẹ sao?!

Nuôi con kiểu trực thăng: Bố mẹ đang quan tâm hay đang làm hại con? - Ảnh 1.

Nhưng bạn có biết, kiểu dạy con này không thể khiến con phát triển toàn diện. Khoa học chứng minh rằng, trẻ con được dạy theo phong cách này khó học được những kỹ năng quan trọng cần thiết cho cuộc sống sau này.

Tất nhiên ai cũng muốn con mình được an toàn nhưng vấn để ở đây là đứa trẻ không thể học được như thế nào là an toàn khi chúng còn không có cơ hội khuất khỏi tầm mắt bố mẹ.

Kiểu dạy con này có thể gây ra những hậu quả đối với con sau này:

Giảm sự tự tin và lòng tự trọng. “Vấn đề chính với việc làm cha mẹ trực thăng chính là sự phản tác dụng”, Tiến sĩ Dunnewold nói “sự quan tâm quá mức của cha mẹ” ngầm đưa ra thông điệp rằng “cha mẹ tôi không tin tôi có thể tự làm điều này một mình” và chính nó khiến trẻ đánh mất sự tự tin của bản thân.

Kỹ năng giải quyết vấn đề kém: Nếu cha mẹ luôn luôn sẵn sàng giải quyết “hậu quả” của con hoặc thậm chí là không để tình huống tiêu cực xảy ra thì làm sao đứa trẻ có thể học được cách đối mặt với mất mát, sự thất vọng hay thất bại? Các nghiên cứu cũng phát hiện ra rằng kiểu dạy con trực thăng có thể khiến đứa trẻ cảm thấy khó đối mặt với các cảm xúc tiêu cực.

Tăng lo âu. Một nghiên cứu từ Đại học Mary Washington đã chỉ ra rằng bố mẹ quan tâm thái quá có liên quan đến mức độ lo lắng và trầm cảm cao ở trẻ em.

Theo một nghiên cứu gần đây của đại học Minnesota, đại học North Carolina và đại học Zurich, thói quen của nhưng những bố mẹ trực thăng thậm chí còn có thể tác động tồi tề hơn đến con cái so với việc không cho con được học tập tử tế.

Nuôi con kiểu trực thăng: Bố mẹ đang quan tâm hay đang làm hại con? - Ảnh 2.

Trong nghiên cứu này, các nhà khoa học đã mời 422 đứa trẻ 2 tuổi cùng mẹ của chúng đến phòng thí nghiệm để chơi với đồ chơi và sau đó bỏ chúng ra chỗ khác. Trong khi đó các nhà khoa học sẽ theo dõi xem các bà mẹ sẽ cố gắng giúp đỡ con mình tới mức độ nào. Ba năm sau đó, họ sẽ được mời quay trở lại phòng thí nghiệm để nghiên cứu tiếp. Lần này, những nhà nghiên cứu sẽ quan sát phản ứng của đứa trẻ khi được chia phần kẹo không công bằng so với những đứa trẻ khác và yêu cầu chúng giải một câu đố trong một khoảng thời gian giới hạn. Cuối cùng, họ sẽ theo dõi những đứa trẻ này khi chúng đến trường khi chúng ở độ tuổi 5 và 10 bằng cách hỏi giáo viên và bạn bè về hành vi cũng như thái độ của chúng.

Chắc bạn có thể đoán được rằng những đứa trẻ có mẹ kiểm soát và quan tâm nhiều hơn khi chúng 2 tuổi sẽ khó kiểm soát cảm xúc hơn khi lớn lên. Cũng từ nghiên cứu, các nhà khoa học thấy rằng những đứa trẻ 5 tuổi không thể kiểm soát tốt cảm xúc và hành vi đều cho thấy kỹ năng xã hội kém cũng như thành tích học tập không tốt bằng những đứa trẻ bình thường. 

Tiến sĩ Nicole Perry chia sẻ trên trờ The Guardian: “Để nuôi dưỡng cảm xúc và phát triển các kỹ năng kiểm soát hành vi, bố mẹ cần cho phép con của mình trải nghiệm đầy đủ tất cả những cung bậc cảm xúc và tạo ra một không gian để con có thể thực hành và cố gắng quản lý những cung bậc cảm xúc độc lập này đồng thời hướng dẫn và hỗ trợ con khi chúng gặp phải vấn đề không thể tự giải quyết”.

Nếu muốn con có thể phát triển toàn diện, đã đến lúc bạn phải từ bỏ phong cách dạy con này hoặc ít nhất là hạn chế sự quan tâm quá mức dành cho con. Hãy để con được tự do, được trải nghiệm những thứ mới và tự giải quyết vấn đề của riêng mình, đồng thời hãy để bản thân được nghỉ ngơi khi lúc nào cũng phải để mắt đến con.



Diệu Bảo


Theo Trí Thức Trẻ/Curiosity

Trong một ví dụ điển hình, ông Hideyuki Aizawa (62 tuổi) đã bị chính quyền TP Nagoya yêu cầu rời khỏi nơi ở của mình tại quận Naka để họ xử lý rác.

Những hình ảnh được chia sẻ trên truyền hình cho thấy rác bên trong căn hộ 3 tầng của ông Aizawa nhiều đến mức tràn ra đường.

Giới chức TP Nagoya ước tính phải mất 3 tuần để dọn sạch rác trong căn hộ rộng 180 m2 của ông Aizawa.

Ông Aizawa thuê căn hộ nói trên từ mẹ mình vào năm 2000 và bắt đầu thói quen “trữ rác” ngay khi chuyển vào ở.

Truyền thông Nhật Bản cho biết ông Aizawa có mối quan hệ chẳng lành với hàng xóm, những người liên tục trình đơn yêu cầu giới chức thành phố can thiệp để xử lý rác trong căn hộ của ông.

Chuyện lớn về nhà rác ở Nhật Bản - Ảnh 1.

Hình ảnh những căn nhà ngập ngụa rác thải đang ngày càng phổ biến tại Nhật Bản. Ảnh: SOUTH CHINA MORNING POST

Người đàn ông 62 tuổi này phớt lờ mọi lời kêu gọi tự dọn rác của giới chức cho đến khi bị hàng xóm khởi kiện và nhận phán quyết bất lợi từ Tòa án quận Nagoya sau cuộc chiến pháp lý kéo dài 10 năm.

Bà Makoto Watanabe, giảng viên ngành truyền thông tại Trường ĐH Hokkaido Bunkyo, khẳng định khái niệm “nhà rác” tuy còn khá mới mẻ nhưng sẽ nhanh chóng phổ biến tại Nhật Bản.

Nguyên nhân là ngày càng có nhiều người sống cô độc hay mắc các bệnh tâm thần nhưng không được giúp đỡ.

“Ở Nhật Bản, chúng ta thường không can thiệp vào cuộc sống của người khác, kể cả người nhà. Mọi người cứ im lặng trong khi vấn đề ngày càng tồi tệ và rác cứ thế chất thành đống” – bà Watanabe giải thích.

Năm ngoái, tính riêng phường Adachi ở thủ đô Tokyo đã ghi nhận 31 đơn than phiền về “nhà rác”. Trong khi đó, khoảng 250 khu vực khác trên khắp Nhật Bản cũng báo cáo các vấn đề tương tự.



Theo Cao Lực


Người lao động

Liệu bạn có thể tưởng tượng Đại tá Sanders 62 tuổi đã cảm thấy thế nào khi những nỗ lực nhượng quyền thương mại cho công thức KFC nổi tiếng của ông những lại bị từ chối hết lần này đến lần khác?

Có lẽ đó là một khoảng thời gia n khó khăn mà tôi cá là ông đã không ít lần muốn dừng lại và đặt ra hoài nghi về ý tưởng kinh doanh của mình. Nhưng tôi cũng dám chắc rằng có lẽ có một số dấu hiệu đã khiến Sanders và bất kỳ người thành công nào khác: Bạn sẽ làm được, hãy theo đuổi ý tưởng đó. Và đó là thứ khiến họ muốn tiếp tục tiến về phía trước.

Nếu bạn cảm thấy 5 dấu hiệu dưới đây, hãy tiếp tục kiên trì con đường của mình vì bạn đang đi đúng hướng để tới đích rồi:

1. Bạn kiên trì và nhất quán

Dù đi nhanh hay chậm trong sự nghiệp, điều quan trọng nhất là bạn biết mình đã xác định đúng hướng để đạt được thành công - Ảnh 1.

Đã bao giờ bạn được nghe kể câu chuyện ngụ ngôn rùa và thỏ thi chạy – câu chuyện về chú rùa chậm chạp nhưng chăm chỉ đã chiến thắng con thỏ nhanh nhẹn nhưng lười biếng. Lí do duy nhất để một con rùa chậm chạp có thể về đích trước đó là nhờ sự bền bỉ và nhất quán.

Hệ thống thói quen hằng ngày chính là một tín hiệu dự báo thành công tương lai, vì vậy hãy kiểm tra những thói quen của bạn. Đó có phải là những thói quen tích cực hay không? Bạn có thực hành chúng thường xuyên không? Nếu câu trả lời cho cả hai câu hỏi trên đều là “Có”, thì sớm hay muộn bạn cũng sẽ thành công.

2. Bạn có thái độ tích cực đối với tiền bạc

Dù đi nhanh hay chậm trong sự nghiệp, điều quan trọng nhất là bạn biết mình đã xác định đúng hướng để đạt được thành công - Ảnh 2.

Thực tế đã cho thấy thành công không phải là trò chơi có tổng bằng không. Cơ hội có ở khắp nơi và được chia đều cho tất cả mọi người, bao gồm cả bạn. Khi bạn theo dõi tin tức, sự thành công của những người khác không còn khiến bạn ghen tỵ; khi một người nổi tiếng mua căn biệt thự sang trọng, một ngôi sao vừa kiếm được hợp đồng lớn không còn làm bạn bận lòng, thì đó chính là lúc bạn đã tiệm cận đến thành công.

Thay vì cảm thấy tự ti kém cỏi hay ghen tị với người khác, hãy tin rằng việc kiếm tiền hoàn toàn không khó, miễn là bạn làm việc chăm chỉ. Khi bạn chuyển từ việc lo lắng bạn không có đủ tiền để có niềm tin rằng bạn sẽ kiếm được số tiền như bạn muốn, thì bạn biết bạn đang trên đường đi đến thành công.

3. Bạn có mạng lưới quan hệ xã hội rộng

Dù đi nhanh hay chậm trong sự nghiệp, điều quan trọng nhất là bạn biết mình đã xác định đúng hướng để đạt được thành công - Ảnh 3.

Một dấu hiệu khác dự báo về thành công của bạn đó chính là các mối quan hệ xã hội. Tôi đọc được ở đâu đó rằng chủ doanh nghiệp thường thích thuê những người họ biết và có thể tin tưởng hơn là những người chỉ có kĩ năng đơn thuần. Điều này nghe có vẻ không đúng nhưng trong thực tế, khi bạn làm việc với những người hợp mình, bạn sẽ tạo ra được sự ăn ý trong công việc và đạt được hiệu quả tối đa.

Muốn thành công trong công việc cũng giống như khi bạn vào một hộp đêm vào tối thứ sáu, nếu bạn có đủ kỹ năng để kết bạn với những người trong đó, bạn sẽ không bao giờ cô đơn. Điều tương tự cũng xảy ra trong kinh doanh, bạn càng quen biết nhiều người, thì khả năng tìm kiếm công việc phù hợp càng cao và tiết kiệm thời gia n chờ đợi.

Kỹ năng xã hội sẽ giúp bạn nhiều hơn những gì bạn có thể tưởng tượng. Tôi đã từng đọc nhiều bài viết về Michael Bloomberg, người đã từng có mặt ở nơi làm việc lúc 6h sáng, để cung cấp cà phê và trà cho các CEO đến làm việc sớm trong khi những người khác đang ngủ. Với mỗi 0.99 USD kiếm được từ việc bán trà, Bloomberg kết nối được với một tá những nhân vật quan trọng – những người đã giúp Bloomberg xây dựng nên công ty trị giá hàng tỷ USD mang tên ông.

4. Bạn hiểu rõ bản thân mình

Dù đi nhanh hay chậm trong sự nghiệp, điều quan trọng nhất là bạn biết mình đã xác định đúng hướng để đạt được thành công - Ảnh 4.

Điều mà người thành công giỏi hơn hầu hết mọi người đó là họ hiểu chính bản thân mình và vượt qua được những cám dỗ thông thường – năm nền tảng của sự nghèo đói: ngủ, sợ hãi, tức giận, lười biếng và trì hoãn. Họ đã làm việc rất chăm chỉ và đã phạm nhiều sai lầm đến nỗi giờ đây họ biết được đâu là điểm yếu của mình cũng như đâu là động lực thúc đẩy họ.

Bạn có biết điều gì khiến bạn buồn, tức giận hay phấn khích không? Bạn có biết khi nào bạn dễ bị trì hoãn nhất không? Thế mạnh của bạn là gì? Bạn có thể thúc đẩy bản thân theo ý muốn không? Và làm thế nào? Nếu bạn trả lời được hầu hết hoặc, tốt nhất là tất cả những câu hỏi này sẽ giúp bạn khai thác hết tiềm năng của mình, và đưa bạn đến thành công, thậm chí là thành công vượt bậc.

5. Bạn có niềm tin

Dù đi nhanh hay chậm trong sự nghiệp, điều quan trọng nhất là bạn biết mình đã xác định đúng hướng để đạt được thành công - Ảnh 5.

Đức tin trong bạn chính là một dấu hiệu lớn của thành công. Khi bạn suy nghĩ về tương lai, sẽ có một năng lượng tích cực xung quanh nói với bạn rằng “Tôi sẽ làm được”. Bạn có thể không biết chính xác khi nào bạn sẽ thành công, nhưng bạn chắc chắn rằng đó chỉ là vấn đề thời gian.

Niềm tin này, xuất phát từ việc có một kế hoạch vững chắc. Đó là khi bạn biết mục tiêu của mình, cách bạn đạt được nó, và cách bạn sẽ ứng phó khi có khó khăn xảy đến. Suy cho cùng, niềm tin là động lực để thôi thúc chúng ta làm việc chăm chỉ và điều đó giúp bạn giành chiến thắng, trong mọi trường hợp.



Theo Minh An


Nhịp sống kinh tế