Tag

thành công

Browsing

Không vấp ngã, không thành công.

Ngày nay chịu cực, ngày sau thành tài.

Có thể là nói hơi quá nhưng những câu châm ngôn này đã ảnh hưởng đến rất nhiều người khi nghĩ tới việc đạt được thành công trong công việc và cuộc sống. Lí do đơn giản cho điều này là hầu hết những việc đáng làm ít nhất đều có một điểm khó và cần sự hi sinh. Những việc này đều tốn nhiều thời gian, trí lực và mồ hôi công sức.

Nhưng câu chuyện còn dài hơn thế. Theo như nhiều nghiên cứu phát triển con người, một số niềm tin cố hữu của chúng ta về việc làm thế nào để thành công trong công việc và cuộc sống thực sự đều đã tụt hậu. Khi bạn mong đợi rằng hạnh phúc sẽ đến sau khi mình thành công thì khoa học lại nói rằng chúng ta đang cố đuổi theo cái đuôi của mình và bỏ lỡ thành công cũng vì điều đó.

Một thống kê về số người kiệt sức cũng đã chỉ ra điều này. Tỉ lệ bị kiệt sức trong công việc đã lên tới 50%, có nghĩa là khoảng 2 người thì sẽ có 1 người bị mệt mỏi, hay quên và cả lơ đãng. Đương nhiên khi chúng ta cảm thấy kiệt sức, chúng ta sẽ không thể bộc lộ hết khả năng của mình. Nhưng không chỉ có vậy, khoảng 18% người Mỹ trải qua triệu chứng lo lắng cực độ, tỉ lệ trầm cảm và cảm giác cô đơn luôn nằm ở mức cao.

Thật may mắn, có những thói quen đã được khoa học ủng hộ có thể thực hiện trong ngày để giảm áp lực và tăng sự bình tĩnh – và từ đó giúp chúng ta đạt được thành công lớn hơn trong công việc.

Bác sĩ Emma Seppala, giám đốc khoa học của Trung tâm Nghiên cứu và Giáo dục về Lòng Từ bi và Vị tha thuộc Đại học Stanford, giám đốc của Dự án Trí tuệ cảm xúc Đại học Yale đã chia sẻ sâu về những điều trên và lí do tại sao niềm vui, chứ không phải sự chịu đựng, lại là chìa khóa của thành công trong cuốn sách “The Happiness Track” (Đường mòn hạnh phúc) của bà.

Không phải tất cả niềm vui đều được tạo ra giống nhau

Làm việc cật lực để theo đuổi thành công, hy vọng sẽ hạnh phúc nhưng cuối cùng bạn nhận ra, mình đã bỏ lỡ cả cuộc đời - Ảnh 1.

Có hai kiểu hạnh phúc khác nhau: “hedonistic” (sự khoái lạc) và “eudaimonic”. Thực tế, niềm hạnh phúc khoái lạc thường rất ngắn ngủi và chỉ có tự mình tạo ra. Seppala giải thích: “Theo đuổi niềm hạnh phúc khoái lạc một mình là một cái bẫy, một sự theo đuổi ngu ngốc không bao giờ ngưng”.

Mặt khác, hạnh phúc eudaimonic lại là nhìn ra ngoài bản thân, kết nối cùng người khác và làm lợi cho người khác. Bà gợi ý rằng: “Điều này có thể hiểu là bắt đầu mỗi ngày với ý nghĩ nâng mọi người xung quanh lên, làm những việc tử tế hoặc hòa mình vào một công việc xã hội. Hãy sử dụng những kĩ năng đặc biệt của bản thân để giúp đỡ mọi người”.

Việc kết nối và giúp đỡ người khác không chỉ làm tăng mức độ hoàn thành công việc mà nó còn cải thiện sức khỏe, làm giảm sự kích động của cơ thể và tăng tuổi thọ, có lợi đủ đường.

Vì sao niềm vui lại là điềm báo của sự thành công?

Làm việc cật lực để theo đuổi thành công, hy vọng sẽ hạnh phúc nhưng cuối cùng bạn nhận ra, mình đã bỏ lỡ cả cuộc đời - Ảnh 2.

Trong cuốn “Đường mòn hạnh phúc”, Seppala đã giải thích một triết lý sâu sắc: “Nghiên cứu trong nhiều thế kỷ đã chỉ ra rằng hạnh phúc không phải kết quả của thành công, mà là điềm báo của thành công”.

Nghiên cứu từ đại học North Carolina và các viện nghiên cứu khác cho thấy cảm giác hạnh phúc giúp cải thiện khả năng nhận biết, sức mạnh tâm lý, mối quan hệ xã hội và thể chất, tất cả đều biến thành sự hiệu quả rõ rệt trong công việc.

Khi chúng ta cảm thấy vui vẻ, chúng ta suy nghĩ sáng suốt hơn, giải quyết vấn đề sáng tạo hơn, làm việc năng suất hơn, xây dựng được các mối quan hệ có lợi và giúp tăng hiệu quả làm việc của cả đồng nghiệp. Khi chúng ta bình tĩnh lại thay vì áp lực và lo lắng, chúng ta cũng đưa ra được các quyết định sáng suốt hơn, ít sai sót hơn.

Nên thay vì nghĩ rằng hạnh phúc là điều mà chúng ta cố gắng để đạt được, chúng ta cần ưu tiên nó ngay từ bây giờ. Hạnh phúc và thành công không chỉ cùng tồn tại, mà hạnh phúc còn ươm mầm cho thành công.

Nhưng làm thế nào để chúng ta có thể gặt hái được thành quả lâu dài đó? 

Seppala đã đưa ra 5 cách đã được khoa học ủng hộ giúp làm tăng mức độ hạnh phúc:

Thiền

Làm việc cật lực để theo đuổi thành công, hy vọng sẽ hạnh phúc nhưng cuối cùng bạn nhận ra, mình đã bỏ lỡ cả cuộc đời - Ảnh 3.

    Bất kể kiểu thiền nào cũng có cả lợi ích tức thì và lợi ích lâu dài. Nó giúp thư giãn và suy nghĩ sáng suốt hơn, giúp bảo toàn năng lượng và làm tăng ý thức cũng như sự tập trung.

    Học cách biết ơn

      Bạn có biết rằng những điều tích cực xảy ra mỗi ngày nhiều gấp 3 lần những điều tiêu cực nhưng chúng ta lại cứ tập trung vào những điều không hay đó? Sự biết ơn sẽ giúp chúng ta nhận ra nhiều điều tốt đẹp hơn. Cố gắng viết ra 3 việc mà bạn cảm thấy biết ơn mỗi ngày, bất kể là việc lớn hay nhỏ.

      Dành thời gian tận hưởng thiên nhiên

        “Thiên nhiên có ảnh hưởng sâu sắc tới hành động tử tế của con người cũng như khả năng suy nghĩ tốt đẹp.” – Seppala chia sẻ. Bạn nên thử đi bộ đường dài, đi dạo hoặc ra công viên.

        Tự tạo cho mình sự tự giác

        Làm việc cật lực để theo đuổi thành công, hy vọng sẽ hạnh phúc nhưng cuối cùng bạn nhận ra, mình đã bỏ lỡ cả cuộc đời - Ảnh 4.

          Tin nhắn quảng cáo gửi tới chúng ta cả ngày qua các phương tiện xã hội. Những lời nhắc về những gì chúng ta chưa có dễ khiến chúng ta cảm thấy thiếu thốn, tạo ra tâm lý khó chịu. Seppala nhắc nhở chúng ta hãy giữ cho mình tính tự giác, điều này có thể đạt được bằng việc thiền và luyện tập sự biết ơn – trân trọng những gì đang có.

          Tập thở 

            Một trong những thứ hữu hiệu nhất để giảm stress và tăng hạnh phúc là hơi thở của chúng ta. Hơi thở nông từ ngực có thể tạo nên stress, trong khi hơi thở sâu từ bụng sẽ tăng thư giãn. Để học cách sử dụng hơi thở giúp bình tĩnh, Seppala gợi ý rằng hãy dành vài phút mỗi ngày chỉ tập trung vào hơi thở. Qua thời gian, bạn sẽ cảm nhận được từng hơi thở của mình và nhắc nhở bản thân thở thật sâu.

            Vậy lời khuyên số 1 của Seppala là gì? Đó là hãy dành thời gian nghỉ ngơi, gác công việc lại. Việc này đơn giản nhưng không hề dễ dàng.



            Theo Hà Lê


            Trí thức trẻ

Bạn ngưỡng mộ đám bạn của mình ngày một bay cao bay xa, bạn muốn được như vậy, ấy vậy mà hằng ngày bạn vẫn luôn phải giằng co với sự lựa chọn rằng mấy giờ mình nên thức dậy?

Cái bạn cho rằng là giới hạn thì lại là điểm khởi đầu của người khác.

Trái tim yếu đuối chỉ là lời biện hộ cho việc bạn quá nhàn rỗi.

Có khi nào mà bạn cách ước mơ ngày một xa không?

Khi 30, chúng ta thường thích nói về suy nghĩ của chính mình, hoặc do cuộc sống hàng ngày bình thường quá, bạn muốn làm chút việc gì đó, nhưng năm này qua năm khác, ngày hôm nay dường như vẫn chỉ là ngày hôm qua với suy nghĩ y hệt như thế. Đợi cho đến khi người khác làm được rồi bạn mới nước mắt lưng tròng mà nói rằng lúc đó bản thân mình cũng muốn làm như vậy mà rốt cuộc lại không hề làm. Bạn không làm thì còn khóc cái nỗi gì?

01

Đêm giao thừa năm ấy, thầy giáo Hà nói với tôi rằng: “Tết năm nay thầy không nghỉ, đang thiết kế giáo án dậy hai môn nữa.”

Lúc đó tôi nghĩ thầy điên mất rồi.

Tôi và thầy giáo Hà quen biết khá lâu. Tôi thường hay ngồi dưới phát biểu cảm nghĩ trước những tác phẩm của thầy, còn thầy vừa hay lần ấy lên thủ đô lại mời tôi ăn cơm. Nhưng gặp đúng lúc tôi đang ốm, không thể lết ra khỏi cửa nên đã từ chối. 

Lúc đó, tôi chỉ mơ hồ biết được rằng thầy đang chạy một tài khoản facebook, có cả triệu người theo dõi. Thầy ấy còn đang viết một cuốn sách về quản lý tài chính và phần mềm…

Có một thời kỳ tôi đã mua rất nhiều các chương trình học tập của thầy giáo Hà. Nói chuyện nhiều với thầy tôi mới nhận ra rằng thầy ấy không hề đơn giản. Nhà thầy rất nghèo, dù thi đỗ đại học nhưng biểu hiện trong học tập cũng rất bình thường, thế là thầy đã nghiên cứu phương pháp học tập trong vòng nửa năm và nhanh chóng trở thành học sinh xuất sắc của trường. 

Sau khi tốt nghiệp thầy làm việc trong doanh nghiệp quốc doanh một thời gian. Thầy cảm thấy công việc này không phải thứ bản thân mình mong muốn, thế là thầy chuyển sang làm việc cho công ty tiền tệ. Làm được một thời gian, thầy liền từ bỏ công việc này với mức lương lúc đó lên tới mấy chục triệu đồng và bắt đầu khởi nghiệp. 

Hiện tại thầy đang nghiên cứu về account. Đây là lần khởi nghiệp thứ ba của thầy. Doanh thu thì tôi không biết rõ, nhưng thầy chỉ tùy ý nói ra một con số thôi cũng khiến tôi cảm thấy sao mà ghét những người giàu có đến thế!

Cái bạn cho là GIỚI HẠN thì lại là ĐIỂM KHỞI ĐẦU của người khác: Bứt phá sớm để không hấp hối ở tuổi 40 - Ảnh 1.

Sau năm đó, vào một buổi tối, tôi có nhờ thầy chỉ giáo một vấn đề, tiện thể tôi hỏi: ” Tại sao thầy học bất cứ thứ gì cũng vừa giỏi vừa nhanh vậy? Tại sao học cái gì thầy cũng có thể nhanh chóng trở thành cao thủ, lại còn kiếm được nhiều tiền? Đến ngay cả chạy một account có ba bốn tháng mà cũng hơn hẳn tụi em chạy cả một hai năm? Thầy có bí mật gì đúng không? Thầy nói cho em đi?

Thầy chỉ đáp đúng một câu: “Tôi có một mục tiêu, đó là có thể giúp mọi người cùng nhau học tập, cùng nhau trưởng thành, nên cả năm tôi không nghỉ ngơi, cần mẫn, chăm chỉ, cố gắng, không ngừng suy nghĩ, sáng tạo và đột phát.”

Đương nhiên có thể bạn sẽ nói liều mạng như vậy thì không hề tốt cho sức khỏe. Cả năm không nghỉ ngơi sẽ không biết gì đến việc tận hưởng cuộc sống. Sống như vậy thì làm gì có ý nghĩa? Thực ra không hẳn là như vậy. Nếu như bạn muốn làm điều gì đó, nhưng cứ tan ca là bạn về nhà xem tivi, tết nhất đánh bài thì nghĩ xem bạn có thể thực hiện được điều muốn làm hay không?

02

Gần đây tôi có quen một tiền bối, bà ấy họ Hoàng, lúc trước là Phó Tổng Giám đốc của một doanh nghiệp lớn, giờ bỏ việc về mở công ty, chuyên làm về tương mè. Em gái bà là đồng nghiệp trước đây của tôi, biết tôi mới sinh xong liền nhờ chị gái mang vài chai tương mè tới cho tôi. Bà Hoàng khi mang quà tới mới phát hiện ra mình chính là độc giả của tôi, follow tài khoản của tôi từ khá lâu rồi, thế là bà hẹn gặp.

Lần gặp gỡ ấy đã khiến tôi vô cùng xúc động.

Bà Hoàng đến sớm hơn nửa giờ đồng hồ so với thời gian chúng tôi đã hẹn trước. Bà rất hiền hòa, lại còn mang đến cảm giác thân mật. Tôi thật sự rất tò mò, một vị lãnh đạo của một Công ty lớn, rời vị trí Phó Tổng Giám đốc, một người mà được cả gia tộc vô cùng hãnh diện, tại sao lại có thể đi kinh doanh tương mè chứ?

Cái bạn cho là GIỚI HẠN thì lại là ĐIỂM KHỞI ĐẦU của người khác: Bứt phá sớm để không hấp hối ở tuổi 40 - Ảnh 2.

Bà ấy nói với tôi rằng: “Tôi đã làm mười mấy năm ở đó rồi. Có một ngày tôi tự nhiên muốn đi xem thế giới bên ngoài như thế nào. Nhưng lúc đó tôi đã hơn bốn mươi, mọi người khuyên tôi hãy an phận, đợi công thành danh toại là ok rồi. Cả nhà đều tự hào về tôi, nhưng họ không biết tôi có nỗi khổ và sự bất an của riêng mình. Mọi thứ đối với tôi đã quá thuần thục, lẽ nào những ngày tháng tiếp theo tôi cứ phải lặp đi lặp lại những công việc ấy cho đến khi nghỉ hưu hay sao?”

“Cô có biết thân làm một vị lãnh đạo cấp cao, ra quyết tâm từ bỏ chức vị khó khăn đến mức nào không? Cả gia đình và bạn bè đều khuyên tôi hãy suy nghĩ kỹ, họ đều cho rằng tôi chỉ nghĩ vậy thôi. Chỉ có chồng tôi là đồng ý. Tôi lập tức từ chức. 

Dựa vào kinh nghiệm và mối quan hệ nhiều năm của mình, tôi đã chọn được công xưởng và nguồn nguyên liệu tốt nhất. Lúc trước tôi là Phó Giám đốc sản xuất, chưa từng kinh doanh bao giờ, thế là tôi chỉ biết không ngừng học hỏi, đi gặp từng người, mang sản phẩm đến từng nhà và giới thiệu. 

Tôi làm được một năm, từ không có gì, giờ tôi đã quen được khá nhiều người cùng trong ngành kinh doanh. Mặc dù họ đều nhỏ tuổi hơn, nhưng tôi học hỏi được rất nhiều điều từ họ. Giờ lợi nhuận một tháng cũng không tồi, tôi cảm thấy khá hài lòng.”

Tôi nhìn bà ấy nói, thấy dáng vẻ đầy phấn khích của bà mà cảm thấy bà thật tuyệt. Bà là người mà chỉ cần nói đến ước mơ thôi là đôi mắt sẽ sáng rực lên. Có thể thứ ánh sáng đó sẽ luôn sáng chói khi bạn mới hai mươi, nhưng cùng với thời gian ánh sáng ấy sẽ nhạt dần.

Không phải ai ở độ tuổi 40 cũng có thể đưa ra những lựa chọn mới.

Không phải ai ở độ tuổi 40 cũng có thể từ bỏ cuộc sống vốn đã yên phận, bắt đầu xuất phát lại từ đầu trước sự đồng loạt phản đối của mọi người.

Ước mơ là gì? Không ai biết! Nhưng ở độ tuổi 20 nó sẽ luôn là ánh sáng chói lòa, còn đến 30 thì nó đã dần hấp hối chứ đừng nói tới độ tuổi 40.

Khi tôi 20, tôi thích thao thao bất tuyệt về những kế hoach của mình, cảm thấy mình có quá nhiều sáng kiến, và sáng kiến nào cũng thật lợi hại, nếu thực hiện ắt hẳn sẽ kinh thiên động địa lắm. Ấy thế nhưng càng trưởng thành tôi càng không thích nói nhiều, bởi tôi phát hiện ra nói thì dễ mà làm mới khó. Giấc mơ mà chỉ biết nói miệng thì nó mãi mãi chỉ là lời nói mà thôi.

Khi 30, ai cũng muốn bản thân mình làm một nên một điều gì đó, nhưng đến cuối cùng lại chọn cuộc sống an phận. Tôi cảm thấy tiếc nuối khi nhìn thấy vấn đề này trong đám bạn của mình, phần lớn con người ta thất bại chỉ vì hai chữ ” chờ đợi”



Thu Hằng


Theo Trí Thức Trẻ

Tập đoàn Amazon đang phát triển không ngừng, thành công nối tiếp thành công. Gần đây nhất là cuộc thu mua nhà thuốc trực tuyến PillPack trị giá hàng tỷ USD, giúp giá trị cổ phiếu của công ty tăng đáng kể. Cùng với sự phát triển của Amazon, Jeff Bezos – nhà sáng lập kiêm CEO của tập đoàn Amazon đã trở thành vị tỷ phú giàu nhất thế giới. Theo Bloomberg, tài sản của Jeff Bezos đạt tới 141 tỷ USD.

Thành công của ông đã truyền cảm hứng cho nhiều người, đặc biệt là các doanh nhân khác. Và mới đây, ông đã tiết lộ nguồn cảm hứng mỗi ngày của mình. Đó là một bài thơ mà ông luôn gắn trên cửa tủ lạnh.

Hồi tháng 5, Bezos đăng tải một hình ảnh của một bài thơ được in ra với chú thích: “Tôi yêu bài thơ này. Bài thơ đã được đính trên cửa tủ lạnh của tôi nhiều năm qua và tôi nhìn thấy nó mỗi khi mở cửa tủ. #Emerson”.

 Bài thơ truyền động lực cho tỷ phú Jeff Bezos mỗi ngày: Đơn giản nhưng thâm thúy, ai cũng nên đọc và ngẫm để thấy ý nghĩa đích thực của thành công - Ảnh 1.

Nguyên văn bài thơ là: “Để cười thường xuyên hơn và nhiều hơn; để giành được sự tôn trọng của những người thông minh và tình cảm của trẻ nhỏ, để có được sự đánh giá cao của các nhà phê bình trung thực và chịu đựng sự phản bội của những người bạn xấu; để hiểu rõ giá trị của cái đẹp; để tìm ra được người tốt nhất trong mọi người, điều tốt nhất trong mọi điều; để thế giới tốt hơn một chút dù là nhờ vào một đứa trẻ khỏe mạnh, một mảnh vườn hay một tình trạng xã hội được giải quyết; để biết được cuộc sống của một ai đó dễ thở hơn vì bạn còn sống. Như vậy là đã thành công rồi.”

Bezos tin rằng tác giả của bài thơ là Ralph Waldo Emerson và nhiều người cũng tin như vậy. Tuy nhiên, cho tới nay vẫn còn nhiều tranh cãi về nguồn gốc của bài thơ này. Nhưng dù ai là tác giả của bài thơ thì nội dung bài thơ vẫn nói về sự thành công và Jeff Bezos chắc chắn đã đạt được thành công theo những cách thức thông thường khi công ty của ông có tới 807 tỷ USD vốn thị trường.

Tuy nhiên, qua bài thơ này, ta có thể thấy những gì mà Bezos gặt hái được còn nhiều hơn và giá trị hơn cả tiền bạc.

Nổi tiếng với tập đoàn Amazon nhưng Bezos cũng biết một, hai điều về việc làm những điều bạn yêu thích, trong khi vẫn tạo ra ảnh hưởng tích cực đến thế giới. Đây cũng là nội dung chính, sợi chỉ đỏ xuyên suốt bài thơ.

Ông miêu tả không gian ở xa bên ngoài như niềm đam mê của mình và rằng ông là nhà sáng lập công ty vũ trụ Blue Origin. Theo lời ông nói, ông đầu tư cho công ty này một tỷ USD mỗi năm. Gần đây, ông gọi nỗ lực của mình với công ty Blue Origin là công việc quan trọng nhất mà ông đang làm. Theo ông, đây không chỉ là công việc bắt buộc phải làm mà còn là một niềm đam mê của ông.

 Bài thơ truyền động lực cho tỷ phú Jeff Bezos mỗi ngày: Đơn giản nhưng thâm thúy, ai cũng nên đọc và ngẫm để thấy ý nghĩa đích thực của thành công - Ảnh 2.

Mới đây, ông đã nói về cam kết của mình về việc thám hiểm không gian trong một diễn đàn về lãnh đạo: “Bạn không chọn đam mê mà đam mê chọn bạn. Tất cả chúng ta đều có năng khiếu với những niềm đam mê nhất định và những người may mắn là những người làm theo đam mê đó.”

“Nếu tôi 80 tuổi, khi nhìn lại cuộc sống của mình, tôi thấy điều duy nhất mà tôi đã hoàn thành là lập nên công ty này, tạo ra sự bùng nổ của công cuộc kinh doanh khổng lồ trong không gian cho thế hệ tiếp theo. Tôi sẽ trở thành một người hạnh phúc” – ông chia sẻ trong một cuộc phỏng vấn năm 2016.

Trong quá khứ, ông cũng đã tìm thấy niềm vui để xây dựng nên Amazon. Nhiều báo cáo cho thấy ông yêu thích và luôn đắm mình trong công việc.

Đối với tầm quan trọng của việc chiến thắng tình cảm của trẻ em, trên mạng truyền thông xã hội, Bezos đã cho thấy sự ôn hòa, nhẹ nhàng của bản thân khi nói về những đứa con của ông. Vừa qua, ông đã chia sẻ một bài đăng trên Instagram với hình ảnh một con thú nhồi bông khổng lồ kèm dòng chú thích: “Viết thư và đặt những nét bút cuối cùng lên bức thư gửi cổ đông hàng năm của năm nay trên con gấu trúc khổng lồ của những đứa trẻ đáng yêu của tôi thật là thoải mái. Chuẩn bị đưa bọn trẻ đi xem Rampage nào…”.

 Bài thơ truyền động lực cho tỷ phú Jeff Bezos mỗi ngày: Đơn giản nhưng thâm thúy, ai cũng nên đọc và ngẫm để thấy ý nghĩa đích thực của thành công - Ảnh 3.

Bài đăng hình ảnh bài thơ truyền cảm hứng của ông đã thu hút hơn 11.000 lời hồi đáp cùng với hơn 33.500 lượt thích. Tình yêu của ông đối với bài thơ này cũng phù hợp với sở thích ham đọc sách của ông khi ông được biết đến là một người có khao khát cháy bỏng với việc đọc sách.

Amazon khởi đầu là một cửa hàng bán lẻ sách trực tuyến và thậm chí còn có cả một danh sách những cuốn sách mà nhân viên của Amazon gọi là “Danh sách sách đọc của Jeff”. Những cuốn sách có tác động tới phong cách lãnh đạo của Jeff bao gồm những cuốn sách về quản lý kinh doanh như “Built to Last: Successful Habits of Visionary Companies” của Jim Collins và cuốn tiểu thuyết “The Remains of the Day” của Kazuo Ishiguro.

Và trong khi Bezos lấy cảm hứng, động lực từ những câu từ của bài thơ mà ông vẫn đính trên cửa tủ lạnh, ông cũng chia sẻ lời khuyên chân thành của bản thân ông về cách thức để đạt được thành công.

Ngoài ra, ông cũng được biết đến với những bức thư truyền cảm hứng gửi tới các cổ đông hàng năm. Những bức thư này được các chuyên gia kinh doanh coi là cái phải đọc. Trong các cuộc phỏng vấn, ông cũng hay chia sẻ những lời khuyên đầy cảm hứng về con đường đi tới thành công.



Theo Nguyễn Nguyễn


Nhịp sống kinh tế

Giao tiếp giỏi là một nghệ thuật, người giao tiếp giỏi là một nghệ sĩ. Chỉ một lỗi lầm nhỏ mà bạn không chú ý vào cuộc nói chuyện thì bạn sẽ bị đánh giá ngay là “vô duyên”. Tất nhiên, bạn chẳng cần phải trở thành bậc thầy giao tiếp để làm hài lòng tất cả mọi người nhưng ít nhất với 10 bí quyết này, bạn sẽ thoải mái hơn khi gặp gỡ người khác, thoải mái trò chuyện mà không sợ bị người khác lắc đầu.

Bí quyết 1: Đừng làm nhiều việc cùng một lúc

Khi nói chuyện với người khác, bạn không nên “dán mặt” vào điện thoại hay miệng nói nhưng tâm trí để nơi khác. Nếu rơi vào tình huống như vậy, chắc hẳn bạn sẽ bị đánh giá là không tôn trọng người đối diện. Bí quyết là hãy gạt bỏ tất cả những suy nghĩ vẩn vơ xung quanh, dừng lại mọi hoạt động để tập trung 100% vào cuộc trò chuyện. 

Đừng bận tâm về việc vừa tranh cãi với sếp. Đừng suy nghĩ xem tối nay ăn gì. Bởi người bạn đang nói chuyện có thể là người bạn thân đi du học 3, 4 năm mới có cơ hội về nước, hoặc đó có thể là một người đang rất khẩn thiết xin lời khuyên của bạn. 

Bí quyết 2: Đừng luôn cho mình đúng

Thật tồi tệ nếu ai đó luôn cho rằng những suy nghĩ, những ý kiến của họ luôn luôn đúng. Bởi nếu không bao giờ chịu sửa thì họ sẽ chẳng khi nào được lắng nghe những điều tuyệt vời nhất thế giới này. Bill Nye từng nói: “Mỗi người bạn gặp đều biết thứ gì đó”, tức là mỗi người đều là chuyên gia trong lĩnh vực nào đó. Dẫu sao, có giỏi đến đâu, bạn cũng chỉ là một hạt cát nhỏ trong đại dương mà thôi.

Làm sao để bớt “vô duyên” trong giao tiếp: Đây là 10 bí quyết vàng cần “đào sâu chôn chặt” trong trí nhớ - Ảnh 1.

Bí quyết 3: Sử dụng những câu hỏi mở

Nếu bạn là người luôn lúng túng trong mọi cuộc nói chuyện, hãy bắt đầu với những câu hỏi như sau: Ai? Điều gì? Khi nào? Ở đâu? Tại sao? Như thế nào? Nếu bạn đặt một câu hỏi đơn giản, bạn sẽ nhận được một câu trả lời đơn giản. Nếu tôi hỏi: “Bạn có sợ không?”, bạn sẽ có phản ứng với chữ mạnh nhất trong câu, chắc chắn là chữ “sợ” và bạn sẽ trả lời “Tôi có” hoặc “Tôi không”. Bạn sẽ không cần phải lo lắng tới việc mình nên hỏi như thế nào và người đối diện sẽ trả lời ra sao mà không làm ảnh hưởng tới cuộc nói chuyện.

Hãy để họ mô tả vì họ chính là người hiểu câu chuyện nhất. Hãy thử hỏi họ: “Chuyện đó như thế nào?”, “Việc đó cảm giác như thế nào?”. Khi họ có thể ngừng lại để suy nghĩ về chuyện đó, bạn sẽ nhận được câu trả lời thú vị hơn nhiều.

Bí quyết 4: Thuận theo tự nhiên

Một khi những suy nghĩ “ùa” đến tâm trí bạn, hãy để miệng bạn mở ra và trình bày những suy nghĩ ấy thành lời. Chúng ta thường nghe các cuộc phỏng vấn khi khách mời đang nói trong vài phút rồi tới lượt người dẫn chương trình đặt câu hỏi có vẻ chẳng ăn nhập gì hoặc có vẻ đã chuẩn bị trước, có lẽ là người dẫn đã ngừng nghe cách đó 2 phút vì anh ta đang nghĩ đến một câu hỏi vô cùng thông minh và anh ta nhất quyết phải hỏi. Chúng ta cũng làm y chang như thế trong khi đang ngồi nói chuyện với ai đó. 

Bí quyết 5: Nếu không biết thì hãy nói thật đi

Đây là một lời khuyên rất chân thật. Thay vì ba hoa về điều mình không biết, hãy nói thẳng ra là: “Tôi không biết” hoặc “Tôi chưa tìm hiểu về vấn đề đó” bởi bạn chẳng biết hậu quả to lớn của việc mình “chém gió” đâu. Người đối diện có thể nhìn thấy sự ấp úng đến từ bạn, rồi sau đó là một người “kiến thức rỗng” nhưng lại thích “ba hoa chích chòe”, ảnh hưởng rất nhiều đến hình ảnh và danh dự của bạn.

Làm sao để bớt “vô duyên” trong giao tiếp: Đây là 10 bí quyết vàng cần “đào sâu chôn chặt” trong trí nhớ - Ảnh 2.

Bí quyết 6: Đừng đánh đồng trải nghiệm của mình với người khác

Nếu họ đang nói về việc mất người thân của họ, xin đừng nói về lúc người thân của bạn qua đời. 

Nếu họ đang kể về trục trặc trong công ty, đừng kể với họ bạn ghét công việc của mình như nào.

Những chuyện đó không bao giờ giống nhau đâu. Tất cả trải nghiệm đều riêng biệt. Quan trọng nhất là mọi câu chuyện không chỉ dẫn đến bạn, bạn không cần tận dụng giây phút nào đó để chứng tỏ minh tuyệt vời như thế nào hay bạn đang phải chịu đựng như nào. Có lần ai đó đã hỏi Stephen Hawking về chỉ số IQ của ông, ông đã trả lời: “Tôi không biết. Ai khoác lác về chỉ số IQ chỉ là người thất bại”. Trò chuyện không phải để quảng bá điều gì cả.

Bí quyết 7: Không lặp lại điều đã nói

Làm vậy trông rất trịch thượng và rất tẻ nhạt, đặc biệt khi nói chuyện ở nơi làm việc hoặc nói chuyện với bọn trẻ, chúng ta cứ nhai đi nhai lại một điệp khúc. Đừng làm thế nữa, đến bạn còn chẳng muốn nghe người khác “lải nhải” nguyên một câu chuyện vào buổi sáng thì chắc chắn người khác cũng không muốn như thế rồi.

Bí quyết 8: Loại bỏ cỏ dại

Nói thật, người ta không quan tâm đến số năm, tên gọi, ngày tháng, những thông tin kiểu như vậy mà bạn đang cố “vắt óc” ra để nhớ. Điều họ quan tâm là tính cách bạn ra sao, bạn có điểm chung gì với họ. Vì vậy, hãy quên các chi tiết này đi, loại chúng khỏi cuộc trò chuyện càng sớm càng tốt.

Làm sao để bớt “vô duyên” trong giao tiếp: Đây là 10 bí quyết vàng cần “đào sâu chôn chặt” trong trí nhớ - Ảnh 3.

Bí quyết 9: Không phải cái cuối cùng nhưng là quan trọng nhất

Hãy lắng nghe. Tôi không biết liệt kê đến bao giờ nhưng có rất nhiều người đã nói rằng lắng nghe có lẽ là kĩ năng quan trọng nhất. Đức Phật đã nói: “Nếu bạn mở miệng nói, bạn không học thêm được gì”. Coolidge từng nói: “Chưa từng ai mất việc vì lắng nghe quá nhiều”. 

Vậy tại sao chúng ta không chịu lắng nghe nhau? Lý do thứ nhất, chúng ta thích nói hơn. Chẳng phải bạn luôn giữ suy nghĩ rằng “Khi tôi nói, tôi nắm toàn bộ thông tin, tôi không phải nghe những điều tôi không quan tâm. Tôi là trung tâm sự chú ý”. 

Lý do khác là chúng ta bị phân tâm. Một người trung bình nói khoảng 225 từ/phút nhưng chúng ta có thể nghe 500 từ/phút, nên tâm trí ta bị 275 chữ còn lại lấp đầy. Cần rất nhiều nỗ lực và năng lượng mới thực sự dành chú ý cho một ai đó nhưng nếu bạn không làm được điều đó thì tức là bạn đang không trò chuyện. Cuộc trò chuyện ấy suy cho cùng cũng chỉ là hai người bật ra câu chữ không liên quan đến nhau ở cùng một nơi.

Stephen Covey từng nói câu rất hay: “Nếu chúng ta không lắng nghe với ý định thấu hiểu, chúng ta hãy lắng nghe để trả lời”.

Bí quyết 10: Đừng dài dòng, hãy ngắn gọn 

Một cuộc trò chuyện thú vị giống một chiếc váy ngắn, phải đủ ngắn để gây thích thú nhưng phải đủ dài để bao trùm chủ đề. Cả thế giới thu bé lại bằng một nguyên tắc cơ bản. Hãy quan tâm đến người khác khi họ đang nói chuyện với mình. Đừng để họ cô đơn trong chính câu chuyện của chính họ.



V.D


Theo Trí Thức Trẻ

– 01 – 

Hãy để tôi kể cho bạn câu chuyện về hai đàn gà. 

Một nhà tiến hóa sinh vật học tên là William Muir tại trường đại học Purdue đã nghiên cứu về vấn đề gà đẻ trứng. Chúng ta đều biết rằng, để tính toán năng suất đẻ trứng của gà rất đơn giản, chỉ cần đếm thử số trứng là được. Nhưng điều mà ông muốn biết là: làm thế nào để tăng năng suất đẻ trứng của gà? 

Thế là, vị tiến sĩ này đã khéo léo làm một thí nghiệm, ông chia những con gà thành hai nhóm trước: Một nhóm là những con gà bình thường, một nhóm là những con gà có khả năng sinh sản cực kì mạnh mẽ, chúng ta tạm gọi là “gà siêu cấp”.

Trải qua 6 đời sinh sôi và sinh tồn, ông đã khám phá ra điều gì?

Những con “gà bình thường” ở nhóm thứ nhất đều béo tốt, hơn nữa số lượng trứng gà còn tăng lên nhanh chóng.

Vậy những con “gà siêu cấp” ở nhóm thứ hai thì sao? Chỉ còn lại 3 con, số khác đều đã chết hết.

Hóa ra, những con khác đều đã bị ba con này mổ chết. Chỉ khi chiến đấu với đồng loại, những con gà có khả năng sinh sản vô cùng tốt này mới có thể thành công. 

Đến bây giờ, mỗi khi tôi kể câu chuyện này, mọi người hầu như ngay lập tức đã hiểu ra ý nghĩa bên trong và nói với tôi: “Công ty của chúng tôi đúng thật là kiểu đàn gà “siêu cấp” đó!” hoặc là “đây chính là cuộc đời của tôi!” 

Thật vậy, chúng ta được bảo rằng: muốn thành công, bạn phải không ngừng cạnh tranh, dù là để vào trường loại ưu, tìm một công việc tốt hay để ở vị trí cao hơn người khác. Nhưng tôi chưa bao giờ cảm thấy những lời này có tác dụng khích lệ là bao. 

 Trong nhiều năm qua, chúng ta vẫn luôn sử dụng mô hình “gà siêu cấp” để điều hành hầu hết các tổ chức và công ty. Rất nhiều người cho rằng, thành công phụ thuộc vào việc lựa chọn những nhân tài, chỉ cần tập hợp những người thông minh nhất lại, sau đó giao hết nguồn lực và quyền lợi cho họ là đủ. Tuy nhiên, kết quả của việc này hoàn toàn giống với thí nghiệm trên: mọi người đều muốn mình đứng thứ nhất, chức năng các thành viên trong nhóm bị mất kiểm soát, đồng thời xuất hiện tình trạng lãng phí các loại nguồn lực.

Không thể phủ nhận khi tuyển dụng, đa phần các ông chủ đều không chịu thỏa hiệp, họ khao khát tìm được những người giỏi nhất, không muốn nhận nhân viên bình thường. Họ thử những phương thức tuyển dụng khác nhau (cho dù đôi lúc không hề có hiệu quả) để khai thác nhân tài ở khắp mọi nơi.

Nhưng một khi những nhân tài gia nhập vào công ty, ông chủ cũng đã chuẩn bị trước cho việc từ chức của họ. Các ông chủ cho rằng những nhân viên ưu tú này luôn phát triển rất nhanh, họ tràn đầy dã tâm nên luôn tìm kiếm cơ hội tốt hơn. Thực tế thì trước sau gì những nhân viên ưu tú này cũng sẽ rời khỏi công ty để nâng cao cuộc đời sự nghiệp của mình, tiến thẳng về phía trước. Do đó, chúng ta cần khẩn trương tìm con đường khác, ví dụ như: một đội nhóm thật sự.

Trong công việc, bạn là con át chủ bài hay chỉ là chú gà siêu cấp? Thăng tiến hơn nhau ở chỗ hiểu mình, hiểu sếp! - Ảnh 1.

– 02 – 

Thế nào là một đội nhóm thật sự? 

Một nhóm nghiên cứu tại Viện công nghệ Massachusetts đã mời hàng trăm người tình nguyện và chia họ thành nhóm để giải quyết các vấn đề nan giải. Kết quả cho thấy, những đội thể hiện xuất sắc không chỉ là đội sở hữu vài thành viên có chỉ số IQ vượt trội, đội có toàn bộ thành viên đều có chỉ số IQ cao càng không lọt vào danh sách. 

Ngược lại, những đội đạt được thành công đều có ba đặc điểm sau: 

– Đầu tiên, họ đều có độ nhanh nhạy và đồng cảm cao về mặt xã giao. 

– Thứ hai, đội nhóm thành công đưa ra cho mỗi người một khoảng thời gian như nhau, như vậy sẽ không ai có thể trở thành chủ đạo, cũng không ai có cơ hội để gian lận. 

– Thứ ba, trong đội nhóm thành công có nhiều nhân viên nữ hơn. Điều này có nghĩa là phụ nữ có sự đồng cảm cao hơn? 

Chúng tôi không biết, nhưng điều quan trọng là, thí nghiệm này đã chứng thực lý luận của chúng tôi: chìa khóa cho sự xuất sắc của những đội nhóm nằm ở mối quan hệ giữa các thành viên với nhau. Trong đời sống, điều này có nghĩa sự tương tác giữa mọi người với nhau là vô cùng quan trọng. Nhờ mức độ ăn ý và nhanh nhạy cao giữa các thành viên, sự sáng tạo của họ mới có thể tiếp tục cuộn trào và không ngừng phát triển. 

Những thành viên bên trong sẽ không bị gây trở ngại bởi một ý tưởng nào, cũng sẽ không lãng phí sức lực để lưu tâm vào những chuyện vụn vặt. 

Xin lấy một ví dụ: Arup, một trong những công ty công trình tốt nhất trên thế giới, họ đã từng đảm nhận công việc xây dựng trung tâm cưỡi ngựa cho Olympic Bắc Kinh. Trong thời kì thế vận hội, nhóm này phải phụ trách 2500 con ngựa thuần chủng chất lượng cao vừa được chuyển đến bằng máy bay đường dài, chúng bị chênh lệch múi giờ rất nghiêm trọng và tình trạng sức khỏe cũng không được coi là tốt. Nhưng vấn đề lớn hơn mà các kỹ sư phải đối mặt là: phải xử lí bao nhiêu phân ngựa? Điều này chưa từng được dạy ở học viện kỹ thuật. 

Vốn dĩ Arup cần mất vài tháng để trò chuyện với bác sĩ thú y, thực hiện nhiều nghiên cứu, điều chỉnh bảng số liệu điện tử, nhưng trên thực tế họ đã lựa chọn một cách khác: tìm kiếm sự giúp đỡ. 

Nhóm này đã tìm một người từng thiết kế trường đua ngựa tại New York, chưa đầy một ngày thì họ đã giải quyết xong vấn đề. Có thể thấy, chính nền văn hóa giúp đỡ lẫn nhau đã giúp Arup thành công. 

Giúp đỡ lẫn nhau, nghe có vẻ không có sĩ khí, nhưng lại rất quan trọng trong một đội nhóm thành công, hiệu quả mà nó mang đến thường vượt trên trí tuệ của cá nhân. Nó có nghĩa “tôi không cần phải biết hết tất cả mọi thứ mà chỉ cần làm việc trong một nhóm có những thành viên sẵn sàng tìm kiếm và cho đi sự giúp đỡ.” Mặc dù nghe có vẻ đơn giản, đến nỗi chúng ta cảm thấy hành động giúp đỡ lẫn nhau sẽ xảy ra một cách tự nhiên, nhưng thực tế thì không như vậy.

Trong công việc, bạn là con át chủ bài hay chỉ là chú gà siêu cấp? Thăng tiến hơn nhau ở chỗ hiểu mình, hiểu sếp! - Ảnh 2.

– 03 –

Lúc tôi đang điều hành công ty phần mềm đầu tiên của mình, chúng tôi đã rơi vào tình cảnh khó khăn: ngoài việc va chạm nhiều ra, những thứ khác chúng tôi đều không có. Sau này, tôi dần dần nhận ra, những người thông minh và sáng tạo trong nhóm của tôi vốn không thấu hiểu nhau, họ chỉ đặt hết công sức vào công việc riêng của mỗi người, thậm chí không biết là ai đang ngồi cạnh họ. 

Thế là, tôi kiên quyết bảo mọi người ngừng làm việc và dành thời gian để làm quen với những người khác, nhờ vậy mà về sau chúng tôi mới có được những tiến bộ mang tính đột phá. 

Tôi đã ghé thăm nhiều công ty không cho phép nhân viên đặt ly cà phê trên bàn, bởi vì họ mong muốn mọi người có thể đi đến trước máy pha cà phê và trò chuyện cùng nhau. 

Ở Thụy Sĩ thậm chí còn có một danh từ độc đáo có liên quan gọi là “fika”, có nghĩa là các hoạt động chuyện trò trong lúc trà nước không chỉ vì đang giờ nghỉ. 

Công ty Idexx ở Maine thậm chí còn “điên rồ” hơn, họ xây dựng một vườn rau trong khu vườn của công ty, để mọi người ở tất cả các phòng ban cùng nhau chăm bón, từ đó hiểu được tình hình hoạt động của cả một công ty. Nhưng những người này có thật sự điên rồ không khi mà sự việc tiến triển không thuận lợi, mọi người cần đến sự hỗ trợ từ việc xã giao, cũng cần biết có thể cầu cứu với ai? Công ty không thể tự sáng tạo được, chỉ con người mới có thể. Mà điều thật sự truyền cảm hứng, khích lệ mọi người, là sự kết nối, lòng trung thành và sự tin tưởng mà họ đã cùng nhau xây dựng nên. Cần phải biết rằng, quan trọng là vữa, chứ không chỉ là gạch. 

Alex Pentland, từng đề nghị với một công ty đồng bộ hóa thời gian nghỉ giải lao của tất cả nhân viên, để mọi người đều có thể giao lưu với những người khác. Sau này, lợi nhuận của công ty được tăng lên đáng kể, còn tuyệt vời hơn là, mức độ hài lòng của nhân viên đã nâng cao 10%. 

Không bao giờ có một ý tưởng nào vừa nảy mầm đã hoàn hảo, nó giống như đứa con mới được sinh ra vậy, có chút thiếu trật tự và mơ hồ, nhưng đầy tính khả thi. Chỉ khi đón nhận sự giúp đỡ rộng rãi từ bên ngoài, sau khi cho đi niềm tin và đánh bại thử thách, ý tưởng của bạn mới có thể phát huy được tiềm năng lớn nhất. 

Trong công việc, bạn là con át chủ bài hay chỉ là chú gà siêu cấp? Thăng tiến hơn nhau ở chỗ hiểu mình, hiểu sếp! - Ảnh 3.

– 04 – 

Trong một nhóm, xung đột là không thể tránh khỏi, và thẳng thắn là cách tốt nhất để giải quyết xung đột. Nhưng trên thực tế, chúng ta lại hiếm khi sử dụng cách này để nuôi dưỡng trí tuệ và năng lực sáng tạo, thay vào đó, chúng ta đã quen với việc bàn luận về cái gọi là nhân viên thiên tài. 

Tôi đã từng nghĩ, nếu như ban đầu chúng tôi bồi dưỡng người giỏi theo cách này, có phải là sẽ không còn những nhân viên thiên tài rồi không? Nhưng khi tôi đang thưởng thức buổi diễn thử của Học viện nghệ thuật hoàng gia ở London, những gì diễn ra trước mặt thật sự khiến tôi rất ngạc nhiên. Hóa ra, những giáo sư với vai trò giám khảo không hề coi trọng năng lực biểu diễn của cá nhân, mà là sự tương tác, hỗ trợ giữa các sinh viên. Bởi vì, cái gọi là phim kịch, được tạo ra nhờ vào chính sự tương tác lẫn nhau. 

Tương tự như vậy, một số nhà sản xuất âm nhạc từng làm ra nhiều album bán chạy cũng nói với tôi: “Quả thật là chúng tôi có rất nhiều siêu sao âm nhạc, chỉ có điều hầu hết trong số họ không giữ độ hot được bao lâu. Chỉ những người có tinh thần hợp tác vô cùng mạnh mẽ, mới có thể duy trì tên tuổi ở tầm cao.” 

 Ngoài các diễn viên và ca sĩ, rất nhiều công ty cũng như vậy. Tôi đã từng đến thăm nhiều công ty nổi tiếng về tính độc đáo và sáng tạo, hầu như không nhìn thấy bóng dáng nào của nhân viên thiên tài, bởi vì những công ty này không cần đến “gà siêu cấp”, mỗi một người trong số họ đều rất quan trọng. Một khi bạn đã thật sự hiểu được tầm quan trọng của sự tương tác giữa mọi người với nhau, nhiều vấn đề sẽ được giải quyết dễ dàng. Phương pháp quản lý khuyến khích nhân tài cạnh tranh nhau đã hết thời rồi, ngày nay, cùng nhau hợp tác đã thay thế vị trí của cạnh tranh. 

Trong nhiều năm qua, chúng ta đã từng sử dụng tiền bạc để khích lệ mọi người, nhưng đã có rất nhiều nghiên cứu cho thấy tiền bạc sẽ phá hủy mối liên hệ xã hội giữa con người. Vì vậy, ngay lúc này chúng ta nên để mọi người khuyến khích lẫn nhau thay vì bị kiểm soát bởi tiền bạc. 

Tương tự như vậy, trước đây chúng ta từng cho rằng các nhà lãnh đạo nên tự giải quyết các vấn đề phức tạp như một đấng cứu thế, nhưng ngày nay, chúng ta nên định nghĩa lại “khả năng lãnh đạo”. Khả năng lãnh đạo chính là khả năng tạo ra một loại môi trường để mỗi người trong đó đều có thể tiếp thu ý kiến hữu ích, tập trung trí tuệ của các thành viên. 

Trong lịch sử bảo vệ môi trường, có một thỏa thuận nổi tiếng có tên là “Nghị định thư Montreal”, ủng hộ việc từng bước loại bỏ chất chlorofluorocarbons gây ra lỗ thủng của tầng ozon. Mặc dù xuất phát điểm rất tốt, nhưng khi đó mọi người phải đối mặt với một vấn đề nan giải: làm thế nào để tìm ra những vật thay thế? 

Có một nhóm đã đón nhận thử thách này, nhưng nêu ra ba nguyên tắc chính: 

– Thứ nhất, trong nhóm không nên có thành viên thiên tài, chúng ta cần tất cả mọi người, vì mỗi người đều có những góc nhìn độc đáo. 

– Thứ hai, chúng ta làm việc chỉ tuân theo một tiêu chuẩn: không có tốt nhất, chỉ có tốt hơn. 

– Thứ ba, sếp không can thiệp vào, chỉ cần đảm bảo hoạt động bình thường của nhóm và đảm bảo các nguyên tắc trên. 

Cuối cùng, việc làm này đã có hiệu quả, nhóm này đã vượt xa các công ty khác để giải quyết thành công vấn đề gai góc đe dọa sự sống còn của con người. Đến nay, nghị định thư Montreal là hợp đồng môi trường quốc tế được thực hiện thành công nhất. 

Tuy nhiên, ngoại trừ lỗ thủng tầng ozon, vẫn còn nhiều thứ cần được giải quyết trong tương lai. Nếu như chúng ta chỉ gửi gắm hy vọng vào một hoặc hai người tài, vậy thì nhất định sẽ không thể giải quyết vấn đề, trái lại, chúng ta cần đến tất cả các thành viên. Cho dù là điều hành một công ty hay bảo vệ môi trường toàn cầu, chỉ khi thừa nhận rằng mỗi người đều có giá trị riêng, chúng ta mới có thể giải phóng hoàn toàn nguồn năng lượng, trí tưởng tượng và động lực lớn hơn nữa để tạo ra một thế giới mới.



Tu An


Theo Trí Thức Trẻ

1. Tương lai trao thưởng cho những ai luôn tiến lên phía trước. Tôi không có thời gian để cảm thấy tiếc nuối cho những quyết định đời mình. Tôi không có thời gian để phàn nàn. Bởi tôi còn bận tiến về phía trước.

2. Nếu bạn đi đúng con đường và luôn luôn sẵn sàng bước tiếp, sớm muộn gì bạn cũng đạt được thành công.

3. Sự thay đổi sẽ không đến nếu chúng ta mãi chờ đợi ở một người khác hoặc một thời điểm khác. Người duy nhất ta nên trông đợi đó là chính mình. Chúng ta là sự thay đổi mà chúng ta cần tìm kiếm.

4. Thay đổi chẳng bao giờ dễ dàng, nhưng điều đó luôn luôn khả thi.

5. Chúng ta có thể không ngăn nổi cái ác trên thế gian, nhưng cách đối xử với nhau hoàn toàn phụ thuộc vào chúng ta.

Barack Obama: Điều làm nên giá trị người đàn ông không chỉ là khả năng có con mà là khả năng nuôi dậy chúng - Ảnh 1.

6. Thay đổi luôn xuất hiện từ những người bình thường làm những chuyện phi thường.

7. Cách tốt nhất để không cảm thấy vô vọng là đứng dậy và làm gì đó. Đừng đợi chuyện tốt đẹp xảy ra với mình. Nếu bạn ra ngoài và khiến điều gì đó tốt đẹp xảy ra, bạn sẽ khiến thế giới tràn đầy sự hy vọng, bản thân của bạn tràn đầy hy vọng.

8. Điều làm nên giá trị người đàn ông không chỉ là khả năng có con mà là khả năng nuôi dậy chúng.

9. Việc đọc rất quan trọng. Nếu bạn biết cách đọc, cả thế giới sẽ mở ra cho bạn.

10. Nếu bắt đầu thì có khả năng bạn sẽ nhận lấy thất bại, nhưng nếu không bắt đầu thì bạn đã thất bại rồi.

Barack Obama: Điều làm nên giá trị người đàn ông không chỉ là khả năng có con mà là khả năng nuôi dậy chúng - Ảnh 2.

11. Bạn không thể để thất bại định hình mình. Bạn phải để thất bại tặng mình những bài học.

12. Tiền bạc không phải là câu trả lời duy nhất song nó tạo nên sự khác biệt.

13. Nếu chúng ta không sẵn sàng trả giá cho những giá trị mình tin tưởng thì hãy tự hỏi xem bạn có thực sự tin tưởng những giá trị ấy hay không.

14. Tôi nhận ra một điều rằng cuộc sống không có nghĩa gì nhiều nếu bạn không sẵn lòng đóng góp phần nhỏ bé của mình nhằm để lại cho con cháu chúng ta – tất cả con cháu chúng ta – một thế giới tốt đẹp hơn. Kẻ ngốc nào cũng có thể có con. Điều đó không khiến bạn trở thành một người cha. Chính lòng can đảm trong việc nuôi dạy đứa trẻ mới khiến bạn là một người cha.

15. Lời nhạo báng là một dạng lỗi của trí khôn.



V.D


Theo Trí Thức Trẻ

Hơn 2,500 năm trước, Lão Tử dạy rằng những lời nói sẽ thể hiện hành động cũng như số phận của chúng ta.

Ở Hy Lạp thế kỷ thứ nhất, nhà sử gia Plutarch đã tuyên bố rằng tâm trí, cá tính và thiên hướng của con người được hiển thị rõ qua lời nói của họ. Còn Napoleon Hill khẳng định rằng lời nói gieo hạt giống dù là thành công hay thất bại trong tâm trí của người khác.

Lời nói có uy quyền lớn lao và nên được lựa chọn và nói ra một cách cẩn thận, vì chúng là ‘thứ thuốc phiện mạnh nhất được sử dụng bởi nhân loại. Những gì chúng ta nói với bản thân mình và người khác đóng một vai trò quan trọng trong việc giúp chúng ta đạt được thành công.

Bất kể bạn định nghĩa thành công theo cách nào, ngôn từ sẽ giúp thể hiện tầm nhìn đó thành hiện thực. Nhiều từ và cụm từ mà có thể làm hỏng hình ảnh bản thân, làm hại danh tiếng của và gây nguy hiểm cho sự thành công của bạn. Để tối ưu hóa sự thành công của mình, hãy loại bỏ thứ ngôn ngữ này từ vốn từ vựng của bạn và không bao giờ nói chúng cho chính mình hoặc người khác.

Dưới đây là những cụm từ mà người thành công sẽ không bao giờ nói:

“Tôi không có sự lựa chọn” hay “Tôi đã không có lựa chọn.”

Những người thành công luôn luôn nhìn thấy các lựa chọn, không phụ thuộc vào hoàn cảnh. Khi một người nói rằng mình không có sự lựa chọn trong một vấn đề có nghĩa là họ nhận thức mình là một nạn nhân rằng chúng ta là ít mạnh mẽ hơn môi trường của chúng ta.” Những lời này giải phóng người nói khỏi tất cả mọi trách nhiệm.

Những người thành công nói: “Tôi có một sự lựa chọn”, “Đây là lựa chọn của chúng tôi”, hay “Hãy tưởng tượng tất cả các khả năng”. Họ biết rằng việc lựa chọn là bước đầu tiên hướng tới việc đạt được mục tiêu của mình.

“Tôi cần phải có” hay “Tôi có thể có.”

Dòng chữ “nên”, “có thể”, và “đã có thể” bao hàm sự hối tiếc, đổ lỗi, chỉ trích người khác. Những người thành công không đắm mình trong quá khứ. Họ hiếm khi hối tiếc một quyết định hoặc hành động. Ngay cả khi bị người khác coi là một thất bại, họ chấp nhận nó như là một kinh nghiệm học tập giupd họ tiến thêm một bước gần hơn tới mục tiêu của họ.

Tương tự như vậy, họ tránh: “Bạn cần phải có”, và “Bạn có thể có.” Những câu này chỉ gây bực bội cho một ông chủ, đồng nghiệp, khách hàng vì chúng ám chỉ họ phạm tội gì đó. Thay vào đó, hãy dùng một cách tiếp cận hợp tác. Nói, “Xin hãy giúp tôi hiểu lý do tại sao …” hoặc “Lần sau chúng ta có thể áp dụng một cách tiếp cận khác …”

Bất công là điều bình thường xảy ra mỗi ngày, than vãn chỉ làm mất thời gian của bạn mà thôi! - Ảnh 1.

“Tôi không thể làm điều đó”, “Không thể nào” hay, “Điều đó không thể thực hiện được.”

Những câu nói này khiến người nghe cảm nhận tinh thần bi quan, không xây dựng, thậm chí là chủ bại. Những người thành đạt luôn biết có vô số chướng ngại vật trên con đường thành công – các rào cản có thể làm họ trì hoãn hoặc vấp ngã, nhưng không bao giờ ngăn chặn được họ. Họ sẽ lựa chọn loại bỏ các rào cản hoặc tìm ra một cách để đi tránh nó.

Các từ “không thể” hay “không có khả năng” hiếm khi có trong tâm trí của những người thành công. Thay vì giơ cờ trắng đầu hàng, họ nói về những cách khác để hoàn thành công việc: “Những gì tôi có thể làm được là …”, “Tôi chắc rằng có một cách để…”, “Thay vì …, chúng ta hãy thử…. ‘”

Như Henry Ford từng nói: “Bất kể anh nghĩ rằng anh có thể hay anh nghĩ rằng mình không thể thì anh đều nói đúng”

“Đó không phải là công việc của tôi”, “Tôi không được trả tiền đủ cho việc này,” hay “Đó không phải là vấn đề của tôi.”

Người thành công là người giúp người khác thành công.

Như tỷ phú Warren Buffett từng nói: “Chúng ta đang ngồi trong bóng râm hôm nay là bởi vì có những người trồng cây trước đây.”

Hãy nghĩ việc trồng cây như công việc của bạn. Nếu bạn được ông chủ, đồng nghiệp hay khách hàng yêu cầu làm điều gì đó. Đó là bởi vì nó quan trọng với họ. Do đó, bạn cần tìm ra cách để giúp họ hoàn thành điều đó.

Thậm chí nếu nó không có trong mô tả công việc của bạn thì cũng đừng từ chối bởi chúng sẽ hiển thị một thái độ xấu, hạn chế sự nghiệp của bạn. Ngay cả khi ông chủ của bạn đặt một yêu cầu không hợp lý với bạn, hãy trả lời tích cực bằng cách nói: “Chắc chắn, tôi sẽ rất vui nếu giúp anh thực hiện được điều này. Với nhiệm vụ hiện tại của tôi A, B, và C, tôi có thể hoãn công việc nào để hoàn thiện giúp anh việc này?”. Phản ứng này rõ ràng truyền đạt một khối lượng công việc ưu tiên, cùng với một thái độ sẵn sàng giúp đỡ.

Bất công là điều bình thường xảy ra mỗi ngày, than vãn chỉ làm mất thời gian của bạn mà thôi! - Ảnh 2.

“Nhưng chúng tôi đã luôn luôn thực hiện nó theo cách đó” hoặc: “Đó không phải là cách chúng tôi làm điều đó ở đây.”

Những người thành công có đam mê sáng tạo, luôn tìm kiếm những cách tối ưu hơn để giải quyết một vấn đề. Trong thực tế, Steve Jobs cho biết: “Đổi mới giúp phân biệt giữa một nhà lãnh đạo và một người theo sau.” Vì lý do này mà các nhà quản lý đánh giá cao những nhân viên chứng minh tư duy sáng tạo, linh hoạt và kỹ năng giải quyết vấn đề.

Những cụm từ này sẽ tiết lộ bạn là người bị mắc kẹt trong quá khứ, không linh hoạt và có đầu óc khép kín. Thậm chí nếu bạn không đồng ý với ý tưởng của ai đó, hãy nói: “Đó là một ý tưởng thú vị. làm thế nào để thực hiện được nhỉ?” hoặc “Đó là một cách tiếp cận khác, hãy cùng thử thảo luận về những ưu và khuyết điểm.”

“Thật không công bằng”

Cô ta thì được tăng lương, bạn thì không. Anh ta được công nhận, bạn thì không. Bộ phận đó nhận được tài trợ, bộ phận của bạn thì không. Bất công xảy ra trong công việc và trên thế giới mỗi ngày. Những người thành công là chủ động về các vấn đề thay với phản ứng. Thay vì phàn nàn hãy hành động: hãy ghi chép lại các sự thật, trình bày một lập luận thông minh tới cá nhân hoặc nhóm có thể giúp bạn.”

“Hắn ta là một gã ngốc”, “Cô ấy lười biếng” hay “Tôi ghét công ty này.”

Những người thành công tránh những từ lên án, sỉ nhục và tiêu cực. Bất kể cảm xúc hay hoàn cảnh của bạn, hãy tránh tạo ra những lời tuyên bố phá hoại hay phán xét mà truyền đi thái độ tiêu cực đối với người khác hay công việc. Không có gì làm chìm một sự nghiệp nhanh hơn so với việc đặt điều hoặc vu khống. Nó không chỉ tiết lộ sự non nớt chưa trưởng thành, đó là ngôn ngữ có thể phỉ báng và gây tai họa. Những người thành công luôn lựa chọn từ ngữ cẩn thận để phát biểu các sự kiện quan sát được và tránh ngôn ngữ chê bai. 



Mai Lâm


BI

Tìm kiếm bước đột phá

Mỗi khó khăn lớn mà bạn gặp phải trong đời cũng giống như một ngã rẽ trên con đường. Bạn sẽ quyết định đi con đường nào, tiến đến thành công hay thất bại? Dick Bigg, một tư vấn viên, người giúp các công ty Fortune 500 tăng lợi nhuận và năng suất viết rằng, tất cả mọi người đều có những trải nghiệm cay đắng; và kết quả, một số ít chấp nhận tâm lý “buông xuôi”.

Một trong những người thầy dạy bạn bài học về lòng can đảm là những bước ngoặt quan trọng trong đời bạn. Hãy hy vọng mình sẽ trải qua ba đến chín bước ngoặt hay “những thay đổi to lớn” trong cuộc đời. Chúng có thể là những trải nghiệm hạnh phúc hay cũng có thể là những khoảng thời gian bế tắc như: thất nghiệp, ly dị, khủng hoảng tài chính, bệnh tật hay sự ra đi của những người mình yêu thương. 

Những bước ngoặt có thể đem đến lòng can đảm – khả năng nhìn nhận những thay đổi to lớn trong cuộc đời bạn và hãy để thời gian xoa dịu mọi vết thương. Bằng những gì học được qua các bước ngoặt, bạn có thể phát triển tới một trình độ cao hơn trong nghề nghiệp cũng như trong cuộc sống.

Nếu bạn từng bị tổn thương, hãy nhìn nhận nỗi đau ấy và hãy đau buồn vì những tổn thất bạn phải chịu. Sau đó hãy tha thứ cho những người có liên quan – gồm cả chính bạn. Điều này sẽ giúp bạn tiếp tục cuộc hành trình. Hãy nghĩ rằng, ngày hôm nay có thể là ngày bạn biến đau thương trong quá khứ thành bước đột phá của tương lai.

Hãy để thất bại dẫn dắt bạn tới thành công

Oliver Goldsmith sinh ra trong những năm 1700 và là con trai của một nhà thuyết pháp nghèo ở Ireland. Ông không phải là một học sinh xuất sắc. Thậm chí, ông còn bị liệt vào danh sách những học sinh “chậm tiến”. Nhưng cuối cùng, Goldsmith cũng có được tấm bằng đại học dù ông xếp ở cuối lớp. 

Ông không rõ mình muốn làm gì. Ban đầu ông cố trở thành một người thuyết pháp như cha mình, nhưng công việc này không phù hợp với ông. Sau đó, ông chuyển sang nghề luật nhưng cũng không mấy thành công. Rồi ông làm nghề y, nhưng cũng chỉ là một bác sỹ thờ ơ và không mấy hứng thú với công việc của mình. Ông đã làm vài công việc nhưng đều chỉ trong một thời gian ngắn. Goldsmith sống trong đói nghèo (đã có lần ông phải cầm cố quần áo của mình để mua thức ăn) và thường xuyên đau ốm.

Có vẻ Goldsmith sẽ không bao giờ tìm được đường đi. Nhưng rồi ông nhận thấy mình thật sự say mê và có năng khiếu viết văn cũng như dịch thuật. Ban đầu, ông làm công việc này ở tờ Fleet Street. Sau đó, ông bắt đầu viết những tác phẩm lấy cảm hứng từ những gì ông say mê. Ông củng cố danh tiếng tiểu thuyết gia của mình bằng tác phẩm The Vicar of Wakefield (Vị mục sư tại Wakefield), hay như một nhà thơ với bài The Deserted Village (Ngôi làng hoang vắng), và một nhà viết kịch với vở She Stoops to Conquer (Cúi xuống để chinh phục).

Thất bại là một phần tạo ra thành công. Nó cho bạn biết, những con đường mà bạn không phải đi qua, những ngọn núi bạn không phải trèo và những đầm lầy không cần vượt qua. Khi bạn mắc lỗi, sai lầm của bạn chưa chắc là “nụ hôn của chúa Jesus”, cụm từ mà Mẹ Teresa dùng để chỉ những thất bại dồn ta đến với Chúa. Nếu có một quan điểm đúng đắn, thì thất bại có thể dẫn bạn tới thành công.

Tập trung vào bức tranh lớn 

Muốn thành công nhưng không rèn luyện lòng can đảm thì mãi mãi bạn chỉ đang mơ hão mà thôi - Ảnh 1.

Buổi tối tháng 10 năm 1968, một nhóm khán giả kiên trì ở lại sân vận động Olympic thuộc thành phố Mexico để chờ vận động viên cuối cùng kết thúc phần thi chạy. Hơn một giờ trước, vận động viên Mamo Wolde của Ethiopia đã giành chiến thắng trong tiếng reo hò cổ vũ của khán giả. Nhưng đám đông vẫn tiếp tục dõi theo và chờ đợi vận động viên cuối cùng, dù cho trời về đêm càng lúc càng lạnh.

Đó là John Stephen Akhwari, người Tanzania. Khi anh chạy vòng tròn 400m, người xem nhận thấy chân anh bị băng bó và vẫn đang chảy máu. Akhwari đã ngã và bị thương trên đường chạy, nhưng anh không bỏ cuộc. Tất cả mọi người đều đứng dậy và vỗ tay cho tới khi anh về đích.

Khi anh ra về, người ta đã hỏi vì sao anh không bỏ cuộc khi đang bị thương và không còn có cơ hội giành huy chương. John trả lời: “Đất nước tôi không cử tôi đến Mexico chỉ để tham gia cuộc thi, mà tôi được cử đến đây để hoàn thành cuộc thi.”

Akhwari đã quên đi nỗi đau trước mắt và chỉ chú tâm vào mục đích lớn hơn – lý do mà anh có mặt ở cuộc thi. Tương tự như thế, khi bạn đang thành công, hãy nhớ rằng mục tiêu của bạn là kết thúc cuộc đua – hãy làm những điều tốt nhất bạn có thể.

Luôn hướng đến giải pháp

Bạn nhìn nhận cuộc sống như thế nào? Bạn có tìm được giải pháp cho mỗi thách thức hay khó khăn trong mọi hoàn cảnh không? Để rèn luyện cho bản thân đức tính luôn hướng đến giải pháp hãy nghĩ tới lý do bạn bắt đầu. Không chấp nhận từ bỏ. Hãy nghĩ tới một tình huống bất khả thi mà bạn và các đồng sự gặp phải. 

Thêm vào nữa bạn hãy tập trung suy nghĩ lại. Không một vấn đề nào không bị khuất phục trước sự bền bỉ. Hãy dành thời gian để cùng các cộng sự giải quyết vấn đề. Hãy đảm bảo đó là thời gian dành riêng cho việc suy nghĩ, chứ không phải thời gian nghỉ ngơi.

Xem xét lại chiến lược. Hãy thoát khỏi lối tư duy thông thường. Hãy phá lệ và thử vạch ra các ý tưởng dù có vẻ ngốc nghếch. Xác định lại vấn đề và tìm ra những ý tưởng và giải pháp mới cho vấn đề.

Lặp lại quá trình. Nếu ngay từ đầu bạn không giải quyết được vấn đề, hãy kiên trì. Nếu bạn đã thành công, hãy áp dụng quá trình này để giải quyết các vấn đề khác. Hãy nhớ rằng mục tiêu của bạn là tạo lập một thái độ luôn hướng đến giải pháp.



Yên Nhiên


Theo Trí Thức Trẻ/Tổng hợp

Tôi là một người thường xuyên cảm thấy chán và sống trong một thế giới nơi tính kiên trì, nhẫn nại được đề cao. Tôi lại càng… chán bản thân mình. Vì tôi chưa bao giờ là một người kiên trì nhẫn nại cả. Tôi rất hay thấy chán, chán về mọi thứ.

Người ta thấy chán khi không có tiền. Tôi thấy chán ngay cái khoảnh khắc tôi có nhiều tiền nhất.

Người ta chán khi không có tình yêu. Tôi thấy chán ngay cả khi tôi đang trong tình yêu.

Người ta chán khi không được đi du lịch đây đó. Tôi thấy chán ngay cả trong lúc đi du lịch.

Người ta thấy chán khi không tìm được ý nghĩa cuộc đời. Tôi thấy chán ngay cả khi tìm được ý nghĩa cuộc đời. Nếu chỉ dùng một từ để diễn tả cảm xúc nào tôi thường trải qua nhất, có lẽ chính là chán.

Đang đọc một cuốn sách, chán.

Đang ngồi trò chuyện bên bạn bè, chán.

Đang ở cùng gia đình người thân, chán.

Đang kinh doanh thuận lợi, chán.

Đang chơi với những đứa trẻ con, năm phút thôi là thấy chán.

Chán ngắt!

Tôi đang ở cái độ tuổi muốn lập gia đình nhất của phụ nữ. Và tôi hiểu tại sao mọi người lại muốn lập gia đình. Vì họ chán. Họ chán cuộc sống của họ, họ chán gia đình của họ, họ chán công việc của họ. Mọi thứ đều quá nhàm chán, nhàn nhạt và vô nghĩa đến nỗi họ cho rằng phải tìm một cái gì đó để thay thế cái chán này – kết hôn có vẻ là lựa chọn hoàn hảo.

Hôm nay tôi... chán: Tại sao tuổi trẻ muốn thành công, bạn càng phải học cách chán đời? - Ảnh 1.

Người ta kết hôn để trốn chạy cái chán khi ở một mình, trốn chạy cái chán trong cuộc sống của họ. Hai người chán nản dễ dàng kết hôn với nhau, bao phủ bên ngoài là những nụ cười hạnh phúc. Cả hai mang cái chán của mình đến cho người kia, mong rằng người kia sẽ xóa nó đi. Nhưng không, chỉ được một thời gian ngắn, nhất định cả hai sẽ bắt đầu cảm thấy không chỉ chán chính mình, họ còn chán cả người kia nữa. Cái chán lên đến đỉnh điểm, họ quyết định có con.

Toàn bộ cuộc sống của chúng ta xoay quanh cái trục của thành công, và đặt được cái gì đó hơn là hạnh phúc. Ý nghĩa cuộc sống cũng luôn được đặt vào đâu đó khác, ai đó khác chứ không ai đặt nó vào bản thân mình. Bởi ai cũng chán bản thân mình.

Là một người chán chính mình. Chán đến nỗi tôi sẵn sàng nói xấu, chê cười bản thân. Khổ cái, mỗi lần tôi nói vậy, người ta lại khen tôi khiêm tốn. Chán hơn cả việc nói xấu mình là khi ai đó khen ngợi, tâng bốc tôi. Chưa bao giờ tôi thấy mình xứng đáng với những lời khen ngợi. Bạn nghĩ tôi khiêm tốn? Không, chỉ là tôi thấy chán.

Tôi chán mọi thứ. Hôm nay tôi tuyên bố với bạn một sự thật, tôi chán tất cả mọi thứ trên đời. Tôi chán thế giới, tôi chán đất nước, tôi chán đám đông, tôi chán cá nhân, chán chính mình. Tôi chán kinh doanh, chán nghệ thuật, chán cuộc sống an nhàn, chán du lịch và đôi khi chán cả yêu lẫn được yêu…

Tất cả những gì tôi cần làm và đang muốn làm lúc này, không phải là làm sao cho hết chán. Nhưng như cách Phật đã làm, tôi muốn đi sâu vào trong cái chán ấy, đến tận cùng, để xem liệu nó có là một sự giác ngộ hay không? Hay lại là một cái chán khác nữa?

Vâng, chỉ riêng hôm nay, cho phép tôi được tự hào về cái sự chán của mình!

Hôm nay tôi... chán: Tại sao tuổi trẻ muốn thành công, bạn càng phải học cách chán đời? - Ảnh 2.

Tôi nghĩ chán là một việc rất cần thiết. Nó giống như một dấu hiệu. Khi khát bạn uống, khi đói bạn biết mình phải ăn, khi ngứa bạn phải gãi. Những lúc ấy cơ thể đang cố nói với bạn điều gì đó, truyền cho bạn thông điệp gì đó. Cũng như vậy.

Cái chán là một dấu hiệu, dấu hiệu cho bạn biết rằng cần thay đổi bản thân.

Chán nản không có gì là sai. Chấp nhận đó, nói về nói, đùa giỡn với nó. Tìm cách để biến nó trở thành một bước đệm dẫn bạn tới trạng thái tốt hơn đấy là cái đúng. Cái chán sâu sắc nhất lại chính là điểm chốt để bạn tìm ra ý nghĩa cuộc đời.

Như tôi chẳng hạn có lẽ vì từng chán mà tôi làm nhiều trải nghiệm nhiều, thử thách nhiều, và viết ra tất cả những điều mình biết cũng nhiều…

Chán ấy hả? Cũng vui mà.

*Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của tác giả Phi Tuyết, tác giả cuốn sách “Khi ta muốn ta sẽ tìm cách, khi ta không muốn ta sẽ tìm lý do”.



Phi Tuyết


Theo Trí Thức Trẻ

Ngày hôm qua, thí sinh cả nước đều đã biết điểm thi trong đợt THPT Quốc gia vừa rồi. Sau những cảm giác hồi hộp, lo lắng không biết mình đạt bao nhiêu điểm là sự vui mừng, hạnh phúc xen lẫn với cảm giác thất vọng, hốt hoảng khi nhìn vào điểm số. 

Không phải ai cũng có tài năng trong học tập và gặp may mắn trong việc thi cử. Chắc hẳn có không ít bạn trẻ đang cảm thấy sợ hãi khi nghĩ đến “tương lai gần” của mình. Với số điểm như thế này, liệu có đi học đại học được không hay sẽ chọn một trường để học nghề hay lựa chọn ‘gap year’, năm sau thi lại…

Những suy nghĩ ấy cứ xoay vòng trong tâm trí, không thể biết câu trả lời là gì và ai sẽ là người trả lời những câu hỏi ấy. Tác giả Huyền Chip đã có chia sẻ những suy nghĩ của cô quanh vấn đề này. Hi vọng các bạn trẻ sẽ có được câu trả lời của riêng mình sau kì thi cam go này.

“Rất nhiều phụ huynh và học sinh đã hỏi mình: “Nếu trượt đại học thì em phải làm sao?”, câu trả lời của mình: chẳng làm sao cả.

1. Đại học không phải con đường duy nhất, càng không phải là con đường ngắn nhất dẫn đến thành công. Không cần phải mượn đến hình ảnh những tỉ phú trên thế giới không học đại học, ở Việt Nam thôi, mình biết rất nhiều người có cuộc sống êm ấm mà chưa từng vào đại học. 

Mở cửa hàng, học nghề đều có thể cho bạn một cuộc sống ổn định. Những nghề như công nghệ thông tin, thiết kế đồ hoạ trả lương rất cao và không yêu cầu bằng cấp. Những nghề này có thể học được dễ dàng qua mạng. Ngược lại, mình biết nhiều bạn học đại học ra vẫn thất nghiệp hay phải nhờ bố mẹ xin việc.

2. Trượt đại học không biến bạn thành tội đồ. Bạn thi đại học vì bản thân bạn, không phải vì bố mẹ bạn hay bất cứ ai, nên không ai được quyền yêu cầu bạn phải đỗ đại học vì họ. Nếu bạn đã cố gắng hết sức mà gia đình bạn vẫn thất vọng vì bạn, bạn có thể thất vọng vì họ đã không yêu thương bạn một cách không điều kiện.

Trượt đại học thì phải làm sao: Đỗ hay trượt không làm thay đổi giá trị con người, điểm số không thể chứng minh bạn có thành công hay không - Ảnh 1.

3. Đỗ trượt đại học không làm thay đổi giá trị con người bạn. Bạn trước và sau khi biết điểm thi vẫn chỉ là bản thân bạn. Bạn không thua kém bạn của bạn chỉ vì nó đậu, bạn trượt. Bạn là một con người đầy đủ và hoàn thiện, bao nhiêu điểm số cũng không thể thay thế được bạn.

4. Nhiều bạn băn khoăn có nên thi lại hay không. Suy nghĩ của mình là: nếu bạn thực sự muốn làm một điều gì đó, thất bại một hay hai lần sẽ không làm bạn bỏ cuộc. Nếu bạn thực sự muốn học đại học, trượt năm nay thì thi lại năm tiếp theo. Nếu bạn không đủ động lực thi lại, rất có thể trong thâm tâm bạn chưa thực sự muốn học đại học, và như vậy, trượt đại học thì có làm sao?

5. Có bạn bảo với mình: nếu em trượt đại học em chẳng thiết sống nữa. Con người chúng ta mạnh mẽ hơn mình nghĩ, và những người thành công là những người có đủ tự tin sử dụng sức mạnh đó. Bạn đã vượt qua chọn lọc tự nhiên hàng triệu năm nay để có mặt trên cõi đời, bạn có thể vượt qua cái thất bại cỏn con mang tên trượt đại học này để tiếp tục tồn tại.

Nếu bạn trượt đại học, bạn có thể dành một vài ngày, hay một tuần, để buồn, để suy nghĩ về những điều bạn có thể làm tốt hơn, để lên kế hoạch cho tương lai. Có rất nhiều lựa chọn cho bạn vào năm tới:

– Thi lại năm tới

– Học một nghề

– Học các khoá học trực tuyến

– Tìm việc và đi làm

– Xách ba lô lên và đi

– Theo đuổi một dự án cá nhân

– Tham gia một câu lạc bộ

– Đọc thật nhiều sách

– Viết một cuốn sách

– Học một ngôn ngữ mới

– Đi tình nguyện

– Viết một ứng dụng trên điện thoại

Trượt đại học thì phải làm sao: Đỗ hay trượt không làm thay đổi giá trị con người, điểm số không thể chứng minh bạn có thành công hay không - Ảnh 2.

Biết đâu, mười năm nữa nhìn lại, rất có thể bạn sẽ cảm ơn cuộc đời đã cho bạn cơ hội trượt đại học để bạn có thời gian phát triển đam mê thực sự của bản thân.

Chúc các bạn may mắn!”



V.D


Theo Trí Thức Trẻ

Hai ngày trước tôi đã tham dự một bữa tiệc tối, khi nói về cách quản lý công ty, một giám đốc công ty Internet đã kể một câu chuyện.

Ông nói: “Tháng trước tôi đã đưa ra một quyết định vô cùng khó khăn, là sa thải một nhân viên, lý do tại sao tôi cảm thấy rằng đưa ra quyết định này khó khăn bởi vì điều kiện kinh tế của nhân viên này không tốt lắm, sa thải anh ta có nghĩa là thu nhập của gia đình anh ta sẽ bị gián đoạn một thời gian. 

Tuy nhiên, tôi bắt buộc phải sa thải anh ta, những người làm việc qua loa cần phải thanh lý, nếu không cả đội không cách nào gánh được.

Về vấn đề này, hiện tại, với tư cách là một doanh nhân, tôi thể hiện sự nhận thức và giải thích đầy đủ của mình. Tôi thà cấp dưới không có ai, cũng không cần loại người chỉ làm qua loa đại khái như thế, có câu “thà ít mà tốt” chính là đạo lý này.”

Trong thời đại này, nhiều lúc, không phải những người cùng độ tuổi vứt bỏ bạn, mà chính bạn đã từ bỏ cơ hội trưởng thành.

1. Những người làm việc qua loa, cuối cùng sẽ bị “thanh lý”

Tại bàn ăn, giám đốc của một công ty bất động sản nói về tình hình thị trường hiện nay, cá lớn nuốt cá bé, cá bé nuốt tôm, xu hướng của các doanh nghiệp đều như vậy, xáo trộn là điều không thể tránh khỏi.

Công ty làm ăn qua loa sẽ phá sản, các nhân viên làm việc qua loa sẽ bị xử lý, và sau này sẽ càng ngày càng khó khăn để trộn lẫn.

Không ít độc giả đã rất ngạc nhiên khi biết rằng tôi 9x, hôm qua, một số độc giả còn gửi tin nhắn cho tôi: “Tôi thực sự không ngờ rằng bạn lại là dân 9x, quá ưu tú”.

Tôi không cho rằng tôi ưu tú đến mức nào, đây là sự thật, điều duy nhất làm tôi tự hào là tôi làm mọi việc với thái độ rất nghiêm túc.

Xin lỗi, công ty chúng tôi buộc phải sa thải bạn: Bài học dành cho những kẻ tự kiêu tự đại, làm việc qua loa, đối phó với sếp - Ảnh 1.

Lúc trước khi tôi còn làm thuê cho người khác, mấy năm liền tôi không đi làm trễ, không về sớm, không nghỉ phép, không bao giờ trốn làm thêm giờ, và đôi khi tôi còn chủ động làm thêm giờ.

Tôi nghiêm túc xử lý công việc, nếu có thể làm 90 điểm, tôi sẽ không hài lòng khi đạt 70 điểm, đây là điểm mà tôi cảm thấy kiêu ngạo nhất.

Có lẽ chính vì điều này, tốc độ phát triển của tôi sẽ nhanh hơn, và mỗi năm sẽ có những bước đột phá khác nhau.

Tôi cảm thấy may mắn khi sớm nhận ra đạo lý này: “Miễn cưỡng làm việc, thực ra không phải lừa bịp ai khác, mà là lừa chính bản thân bạn, chẳng khác nào bạn đang tự sát”.

Tôi thường nói chuyện với nhân viên của mình rằng bản chất của công việc và đi học ở trường không giống nhau.

Bạn thường làm việc qua loa và đối phó, vậy chắc chắn năng lực của bạn sẽ không đi đến đâu, cũng giống như lên lớp mà bạn không tập trung nghe giảng, về nhà không ôn và làm bài, cuối cùng thành tích học tập cũng sẽ không ra gì.

Ai có những hành động nhỏ trong phòng thi, ai lo lắng do dự, giao viên coi thi liếc qua sẽ thấy ngay, chỉ là giáo viên có muốn bắt bạn hay không mà thôi. Trong môi trường nghề nghiệp cũng vậy, làm việc chăm chỉ và làm qua quýt đều không giống nhau, vốn không thể dung hòa được, chỉ là công ty không muốn “xử lý” bạn mà thôi.

“Đừng làm việc qua loa đối phó nữa, cẩn thận đừng để cuối cùng bản thân trở thành một mớ hỗn độn”.

Xin lỗi, công ty chúng tôi buộc phải sa thải bạn: Bài học dành cho những kẻ tự kiêu tự đại, làm việc qua loa, đối phó với sếp - Ảnh 2.

2. Chăm chỉ làm việc, là con đường phát triển đáng tin cậy nhất

Có hai vấn đề rất thực tế:

– Bạn có thể làm qua loa đại khái đến lúc nào? 

– Bản chất con người bạn vốn có sự qua loa nào không?

20 năm trước, bạn làm việc trong một nhà máy, bước vào một công ty lớn thực sự bạn có thể làm qua loa cả đời, cho đến khi nghỉ hưu.

Nhưng thời đại không giống nhau, bây giờ bạn vào một công ty, đừng nói là làm việc qua loa, cho dù không làm qua loa cũng có khả năng sẽ bị những người ưu tú hơn, nỗ lực hơn thay thế bạn.

Đây cũng là một lý do tại sao người đi làm thời nay cảm thấy mệt mỏi, áp lực lớn và không an toàn, tốc độ phát triển của thời đại càng nhanh, và những người ở thời đại đó chỉ có thể không bị loại nếu họ cố gắng theo kịp tốc độ và nhịp điệu.

Trong hoàn cảnh như vậy, nếu bạn không làm tốt công việc, bạn nghĩ mớ hỗn độn đó sẽ duy trì được trong bao lâu?

Áp lực tồn tại của doanh nghiệp hiện tại lớn hơn nhiều so với nhân viên, công ty không nuôi người nhàn hạ, nếu gà không đẻ trứng được chắc chắn sẽ bị giết.

Xin lỗi, công ty chúng tôi buộc phải sa thải bạn: Bài học dành cho những kẻ tự kiêu tự đại, làm việc qua loa, đối phó với sếp - Ảnh 3.

Do đó, nếu bạn không sinh ta trong một gia đình giàu có, thì bạn không có tư cách để qua loa.

Những người có tiền nhưng làm qua loa, đó gọi là tính tự do, theo đuổi những năm tháng an nhiên, không có tiền mà làm qua loa, chỉ có thể được gọi là mớ hỗn độn và đợi cho đến chết.

Thế giới luôn tồn tại những tiêu chuẩn khác nhau, đừng phàn nàn, phàn nàn tới chết cũng không thể thay đổi bất cứ điều gì, những gì bạn có thể làm là làm việc chăm chỉ, đây là con đường phát triển đáng tin cậy nhất và nhanh nhất.

Nếu bạn không thích công việc hiện tại và sếp của bạn, vậy bạn có thể nghỉ việc, còn nếu bạn không có cách nào nghỉ việc vậy thì bạn nên làm việc chăm chỉ, đừng có chiếu lệ, đừng làm bừa, công việc không phải làm vì người khác, mà vì bản thân bạn.

Một nhân viên ưu tú, trong công việc không nên chỉ nhận tiền lương, mà nên thu hoạch những thứ khác, chẳng hạn như nhân phẩm, kinh nghiệm, năng lực quản lý…

Mặc dù cuộc sống không thể quay lại quá khứ, nhưng bạn có thể quyết định tương lai, làm việc chăm chỉ, không làm qua loa, bạn không đủ khả năng làm bừa đâu!



Thảo Hiền


Theo Trí Thức Trẻ

Trong cuộc sống, mỗi người có một quan điểm nên sẽ có những cách lựa chọn công việc khác nhau. Thực tế cho thấy, nhiều bạn trẻ sau khi ra trường làm trái ngành, trái nghề hay phải bỏ công việc mình thích để tìm một công việc ổn định và mang lại thu nhập cao hơn. Chính thực trạng trên mà sau một vài năm đi làm, nhiều bạn sẽ đưa ra những lời khuyên cho đàn em như: “Tuổi trẻ nên làm việc vì tiền chứ đừng theo đuổi đam mê một cách mù quáng”. 

Nhiều tháng trước, trên mạng xã hội chia sẻ câu chuyện cô sinh viên năm 3 chuyên ngành An toàn thông tin, trường Học viện Kỹ thuật mật mã đặt câu hỏi với nhà tuyển dụng rằng: “Em phải học tập và làm việc như thế nào để các nhà tuyển dụng ở đây nhận em vào làm với mức lương khởi điểm 2.000 đô la/ tháng?” 

Câu hỏi đã trở thành tâm điểm bàn tán xôn xao dư luận. Ngày hôm đó, một trong những nhà tuyển dụng đã trả lời: “Tôi tin rằng sau 10-15 năm nữa, ít nhất một nửa các bạn ngồi đây có mức lương như vậy. Nếu bạn giỏi hơn những người khác thì có thể bạn chỉ cần 5 năm thôi. Bạn nên kiên nhẫn một chút”. Kiên nhẫn – đó chính là lời khuyên mà nhà tuyển dụng dành cho cô gái. 

Ngày nay, nhiều bạn trẻ quá nôn nóng nghĩ đến chuyện mình sẽ kiếm được bao nhiêu tiền khi đi làm mà chưa nghĩ đến mình sẽ làm việc như thế nào để khẳng định bản thân trong mội trường mới. Các bạn lấy tiền làm mục tiêu để hướng đến chứ không phải là những kĩ năng mà công việc mang lại.

Tuy nhiên, bên cạnh đó cũng không ít các bạn trẻ đam mê với nghề, mong muốn được làm việc đúng sở thích, dù mức lương chưa cao với suy nghĩ: “Hãy theo đuổi đam mê, thành công sẽ theo đuổi bạn”. Những tranh luận về ý kiến trái chiều chưa bao giờ kết thúc, câu hỏi ấy vẫn bỏ ngỏ vì suy cho cùng mỗi người một hoàn cảnh sống, suy nghĩ khác nhau. 

Trả lời thật đi, bạn đi làm vì điều gì? Vì tiền hay vì đam mê? - Ảnh 1.

Giữa niềm đam mê và tiền, đó là ranh giới mỏng manh mà bất kì một ai cũng đều phải lựa chọn. Nhưng nếu chúng ta còn trẻ vậy tại sao chúng ta không thử sức theo đuổi đam mê mà không lo sợ bất cứ điều gì? Nếu phải lựa chọn các bạn trẻ mới ra trường nên lựa chọn theo đam mê vì nếu có đam mê sẽ có lòng nhiệt huyết, hăng hái, sáng tạo để làm công việc một cách tốt nhất. 

Còn nếu các bạn đặt mục tiêu kiếm tiền lên trên hết mà phải làm công việc mình không thích thì cơ hội thành công sẽ rất ít. Có thể trước mắt kiếm được nhiều tiền nhưng không có cơ hội phát triển năng lực bản thân.

“Nếu bạn được làm công việc mình thích thì cả đời này bạn sẽ không phải làm việc”. Chẳng phải ngẫu nhiên mà câu nói đó được rất nhiều người xem như quan điểm sống. Khi làm việc bạn thích, bạn sẽ làm việc có trách nhiệm chứ không phải làm cẩu thả, hời hợt chỉ mong đến ngày nhận lương. 

Thế hệ trẻ trong thời hiện đại mới phải là những người dám nghĩ, dám làm, dám theo đuổi niềm đam mê của bản thân để khẳng định mình chứ không phải bỏ rơi đam mê, làm công việc nhàm chán vì tiền.

Tất nhiên nếu không thể nuôi được bản thân mình khi đã đến tuổi trưởng thành là một điều hèn kém, vậy sao chúng ta không nghĩ đến chuyện hãy làm việc một cách đam mê để kiếm tiền với bất kì công việc nào. 

Tiền hết có thể tìm cách để kiếm lại nhưng một khi đam mê đã tắt thì chẳng thể nào lấy lại niềm đam mê. Dù trong hoàn cảnh nào, mỗi bạn trẻ cần có một suy nghĩ, thái độ sống và làm việc tích cực. Khi còn trẻ, chúng ta có thể chưa có nhiều tiền, có thể vấp ngã nhưng tuyệt đối chúng ta không thể không có đam mê.

*Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của tác giả, được trích từ YBOX.VN |Youth Confession.



PV


Theo Trí Thức Trẻ/Youth Confessions

01

Mấy hôm trước, bạn tôi chỉ cho tôi xem cái cây cao nhất trong vườn nhà anh ấy. Cây rất to cao, cành lá xum xuê, tỏa bóng mát cả một góc sân.

Bạn chỉ vào cái cây ấy rồi hỏi tôi: “Em có thấy mấy vết thương trên đó không?”

Tôi nhìn vài vết chém trên thân cây, đáp: “Có thấy.”

Anh ấy nói, cái cây này mấy năm trước bị người ta cầm dao chặt, suýt nữa thì chết. May mà nhà anh ngăn lại kịp rồi mang nó về trồng, nó mới sống đến tận bây giờ, sân nhà anh mới được mát thế này. Nay cây đã lớn lên nhiều, nhưng mỗi lần nhìn thấy vết chém đó, anh lại thấy thương.

Nói xong anh ấy rủ tôi chụp cái ảnh kỉ niệm. Anh quay người, giẫm chân lên cỏ, tìm góc chụp đẹp và nói: “Nào, cười lên.”

Tôi nhìn cây cỏ dưới đất bị anh giẫm lên, chợt nghĩ:

Tại sao người ta có thể thương cảm cho vết thương của cây đại thụ che bóng mát mà lại không quan tâm đến nỗi đau của cây cỏ nhỏ bé? Bởi vì cỏ quá nhỏ mà cây đại thụ lại to hay sao? Nếu cây cỏ đó có thể lớn thêm gấp mười lần thành cây lau, rồi lại lớn lên gấp mười lần thành cây đại thụ, thì sẽ không ai giẫm lên nó nữa đúng không? Khi đó người ta cũng sẽ thương cảm cho vết thương trên thân mình nó, lên án người đã chà đạp nó, phải chứ?

Tương tự như vậy, nếu một con kiến có thể lớn hơn 100 lần, để cho biểu cảm của nó có thể được người khác nhìn thấy, để những đau đớn của nó có thể được người ta đồng cảm, thì sẽ không còn ai dễ dàng nhấc chân giết chết nó, hoặc ít nhất là sau khi giết nó, người đó sẽ ít nhiều thấy áy náy.

Bạn ôm một bó hồng, người ta chỉ ngưỡng mộ hoặc chê bai hoa hồng đẹp xấu, chẳng ai quan tâm tay bạn gai đâm rướm máu - Ảnh 1.

02

Một ngày đẹp trời nọ, cô bạn thân nhắn tin hỏi tôi: “Cậu có tin vào ý nghĩa của cố gắng không?”

Tôi nói: “Tin chứ.”

Cậu ấy nói: “Vậy tại sao tớ cố gắng như thế, mà vẫn không ai công nhận?”

Tôi ngồi đơ ra một lúc, không thể nghĩ ra được câu trả lời.

Tối đó, tôi đã nghĩ rất nhiều, uống hết mấy lon bia, đột nhiên thông suốt: Thế giới này căn bản chẳng bao giờ quan tâm bạn nỗ lực thế nào, chỉ quan tâm đến việc bạn có thành quả gì hay không, cố gắng của bạn có ích hay không mà thôi.

Cũng giống như, khi bạn ôm một bó hồng mỉm cười với thế giới này, người ta chỉ ngưỡng mộ hoặc chê bai hoa hồng đẹp xấu, chẳng ai quan tâm tay bạn gai đâm rướm máu.

Trước khi bạn đạt được thành quả nhất định, thì sẽ chẳng ai khen ngợi, ca tụng sự cố gắng của bạn cả. Chỉ khi bạn trưởng thành làm một cây đại thụ, lúc đó người ta mới nhìn thấy, xuýt xoa, ca tụng những cố gắng và thương tích của bạn.

Nghĩ đến đây, tôi cuối cùng cũng ngộ ra cách mà thế giới này vận hành: Sẽ chẳng ai để ý đến cố gắng của bạn nếu bạn còn nhỏ bé. Chỉ khi bạn đã thành công, người ta mới bằng lòng lắng nghe, những câu chuyện của bạn đến lúc đó mới trở nên sinh động, sâu sắc, đáng nghe.

Có người nói thế giới này rất tàn nhẫn, đúng vậy, bởi vì thượng đế sẽ luôn tha thứ mọi lỗi lầm, con người thỉnh thoảng sẽ cao cả, nhưng hiện thực thì không bao giờ.

Bạn ôm một bó hồng, người ta chỉ ngưỡng mộ hoặc chê bai hoa hồng đẹp xấu, chẳng ai quan tâm tay bạn gai đâm rướm máu - Ảnh 2.

03

Đây là thế giới do kẻ mạnh tạo nên, một thế giới chỉ công nhận kẻ mạnh và phớt lờ kẻ yếu, tất cả lịch sử đều do người thắng cuộc viết ra. Nếu bạn không phải người thắng cuộc, thì không thể nào viết nên trang sử của bản thân để người đời sau nhìn thấy. Thế giới này là thế giới của công danh lợi lộc, chỉ nhìn kết quả, không xem quá trình. Chỉ khi kết quả tốt, quá trình mới có tư cách được người khác quan tâm đến.

Tôi nhớ đến thời học cấp 3, mỗi một học sinh giỏi sau khi thi xong đều chia sẻ phương pháp học tập của bản thân. Đáng tiếc, nếu lần tiếp theo cậu bạn đó không được đứng nhất nữa, người ngồi trên bục chia sẻ lại là một người khác.

Tôi nghĩ đến những người lập nghiệp, khi sản phẩm tung ra thị trường và đạt thành công bước đầu, báo chí săn đuổi họ, đăng lên những chia sẻ, lí tưởng, kế hoạch, hoài bão… của họ. Nhưng khi công ty phá sản, những cái tên ấy liền biến mất như chưa từng xuất hiện.

Nghĩ đến những câu chuyện xưa, những hồi ức, kỷ niệm, khó khăn… của người nổi tiếng đã khiến bao trái tim đồng cảm, xót thương. Nhưng cùng câu chuyện ấy, người kể đổi lại thành một nhân vật không tên không tuổi, lại chẳng mấy ai nhớ đến.

Tại sao?

Bởi vì thế giới này chưa từng tin nước mắt, chỉ nhìn kết quả. Trước khi bạn thành công, không ai quan tâm cố gắng của bạn. Nỗi buồn của bạn chỉ là của một mình bạn, gánh nặng của bạn cũng là của một mình bạn. Bạn bắt buộc phải học cách chống đỡ, trưởng thành, trong im lặng.

Bạn ôm một bó hồng, người ta chỉ ngưỡng mộ hoặc chê bai hoa hồng đẹp xấu, chẳng ai quan tâm tay bạn gai đâm rướm máu - Ảnh 3.

04

Bây giờ, tôi có thể trả lời câu hỏi của cậu bạn tôi: Đừng oán trách cố gắng của cậu không có thu hoạch, ít nhất cậu có tư cách cố gắng, có một số người đến tư cách cố gắng cũng chẳng có. Trước khi cậu có thành quả, thì không cần đi rêu rao mình đã nỗ lực bao nhiêu. Mọi người đều chỉ nhìn kết quả, nhớ những kinh nghiệm sau khi cậu đã thành công, không ai thích nghe cậu oán trách trong thất bại cả.

Trước hết hãy nhẫn nhịn những khó khăn. Hãy tin rằng những tháng ngày khổ cực này không hề vô ích. Một ngày nào đó khi cậu thành công, nó sẽ trở thành nguồn cảm hứng để chia sẻ, là câu chuyện khiến người đời ngưỡng mộ. Còn khi cậu vẫn chưa có gì, im lặng cố gắng, là con đường duy nhất dành cho cậu.

Tớ chỉ muốn nói với cậu rằng, cố gắng chưa chắc đã thành công, nhưng không cố gắng thì chắc chắn sẽ hối hận. Hãy im lặng cố gắng, cần cù phấn đấu, tận tâm tận lực, bớt kêu ca kể khổ. Không có vất vả nào là vô nghĩa.

Những vất vả đó, rồi sẽ có ngày tỏa sáng, được người khác nhìn nhận, khiến người ta cảm động. Mà khoảnh khắc tỏa sáng ấy đang vẫy gọi cậu đó, cậu có thấy chưa?



Sandy


Theo Trí Thức Trẻ

Thành công là mục tiêu mọi người đều hướng tới. Nhưng bạn đã bao giờ tự hỏi, tại sao trong khi những người cùng trang lứa với mình đang gặt hái hết thành quả này đến thành tựu khác thì bản thân vẫn giậm chân tại chỗ? Họ đã là khác bạn điều gì?

Đôi khi, những người thành công chỉ khác bạn ở những điều đơn giản, như họ dám vượt qua các rào cản vô hình, những giới hạn, quy tắc ngăn cản họ đạt được mục tiêu. Giới hạn được đặt ra để đảm bảo cho sự an toàn, nhưng nó cũng chính là điều khiến bạn không thể làm được những thành công khác biệt.

Nếu muốn thành công, đừng đóng mình trong những chiếc hộp kín, an toàn mà hãy tìm cách vượt qua nó, dám đương đầu với thử thách để mạnh mẽ tiến vào thế giới rộng lớn. Những bước đi càng vững chắc, sải bước càng rộng thì bạn càng sớm tìm thấy con đường thành công.

Nếu bạn đang đi tìm đích đến của thành công mà vẫn cảm thấy thật mông lung, có thể bạn đang rơi vào vòng xoáy của những rào cản này:

1. Sự thờ ơ

Sự thờ ơ là một biểu hiện của sự thiếu quan tâm, xảy ra khi bạn quá mệt mỏi hoặc quá căng thẳng. Rất nhiều doanh nhân tham lam, ôm đồm nhiều việc trong khi đang cố gắng gây dựng một doanh nghiệp của riêng mình. Hệ quả tất yếu là họ không thể sát sao trong mọi việc. Nên khi công việc gặp trở ngại, họ không thể nắm rõ được vấn đề đang xảy ra và dễ dàng từ bỏ nó.

2. Sự trì hoãn

Sự trì hoãn vô cùng phổ biến, nó đến ngay khi bạn đang hào hứng vô cùng với một ý tưởng nhưng chỉ một việc xen vào giữa như xem một tập phim yêu thích, nghe một bản nhạc mới cũng có thể khiến bạn quên đi ngay sự nhiệt tình ban đầu. Mặc dù bạn vẫn ôm ấp ý tưởng đó nhưng nó không còn gây được nhiều hào hứng nữa và bạn lựa chọn trì hoãn nó cho lần sau, tệ hơn nữa là “bỏ rơi” nó.

3. Cảm giác sợ hãi

Sợ hãi là một cảm giác quen thuộc mà chúng ta phải đối diện gần như mỗi ngày. Nếu bạn vượt qua thì nó sẽ là nguồn cơn sức mạnh nhưng nếu không, nỗi sợ sẽ “nuốt chửng” và ngăn bạn theo đuổi những điều mình đam mê. 

Ngay cả những doanh nhân hay nhà lãnh đạo cấp cao cũng phải vật lộn với nỗi sự lo lắng, nỗi sợ hãi mỗi ngày nhưng hiếm khi bị chúng chi phối. Điều quan trọng là bạn cần phải nhìn rõ nỗi sợ của mình thì mới tìm được cách đánh bại nó. Nếu không thể tự mình đối diện thì các cố vấn tâm lý có thể giúp bạn đấy.

Hãy nhớ rằng: “Sự tò mò chinh phục nỗi sợ hãi thậm chí còn hơn cả sự can đảm”, danh ngôn.

4. Sự quá tải

Sự quá tải xảy ra khi bạn lỡ cam kết nhiều hơn những gì mình thực sự có thể làm. Không phải ai cũng có khả năng cân bằng và đưa ra thời gian thích hợp để giải quyết mọi việc. Đó có thể là nỗi bồn chồn khi bạn bè rủ rê nhưng bạn còn bận dự án của công ty. Đó cũng có thể là nỗi lo quá hạn deadline với sếp. Đáng tiếc là khi đối diện với những vấn đề này, chúng ta thường lựa chọn thoái lui và không làm gì cả.

Những rào cản khiến bạn mãi giậm chân tại chỗ trong khi bạn bè cùng trang lứa thăng tiến không ngừng - Ảnh 1.

Để chống lại 4 yếu tố ở trên, bạn cần phải xác định “lý do” của từng vấn đề, từ đó khai thác những yếu tố trái ngược, những điểm tích cực có thể giúp bạn đạt được mục tiêu của mình. Những điều chúng tôi có thể gợi ý cho bạn là:

Làm gì cũng có mục đích: Sống có mục đích là cách bạn nói với mọi người ý nghĩa sự tồn tại của bản thân, là chìa khóa chống lại sự thờ ơ. Mục đích sống cũng chính là thước đo cho những tiến bộ của bạn, thúc đẩy bạn suy nghĩ và hành động để thành công.

Lập tức hành động: Hành động là đối lập của sự trì hoãn. Khi bạn nỗ lực tập trung vào một mục tiêu nào đó, hành động sẽ thúc đẩy bạn tiến lên. Từng bước đạt được những thành công nhỏ cũng sẽ là động lực để bước những bước dài hơn.

Can đảm theo đuổi: Nếu bạn còn mơ hồ về nỗi sợ của bản thân, có thể tìm đến những cố vấn để được nhìn rõ bản thân mình hơn, từ đó xác định những điều chỉnh cần thiết để giải phóng nỗi sợ đó. Can đảm được xây dựng bằng cách đối diện với nỗi sợ và đi qua nỗi sợ đó một cách bình tĩnh. Can đảm mang lại cho bạn sức mạnh để làm những điều mà trước đây bạn nghĩ là không thể.

Sự tập trung: Điều bạn đặt nhiều sự chú ý sẽ có ảnh hưởng nhất đến sự thành công của bạn. Bạn sẽ trở thành những gì bạn tập trung vào và vì thế hãy nhìn thẳng vào mục đích cuối cùng để hành động những điều cần thiết.

Đây không phải tất cả những điều có thể giúp bạn thành công nhưng đó những bước đầu tiên để bạn khắc phục khuyết điểm và làm việc tích cực hơn cho mục tiêu cuối cùng. Với một tinh thần sẵn sàng, tràn đầy năng lượng cũng như sự quả quyết, niềm tin vào bản thân, bạn nhất định sẽ trở thành người chiến thắng!



Theo Hà Lê


Trí thức trẻ

Mỗi chúng ta đều có một cuộc đời để sống, để làm việc và để cống hiến. Mỗi chúng ta đều có những quyết định của riêng mình cho những ngã rẽ cuộc đời. Mỗi chúng ta đều có những tham vọng riêng, ước mơ riêng, và cả những sự hứng khởi riêng.

Ấy vậy mà, dường như nhiều người chẳng hề biết điều đó. Họ cứ cố gắng chạy theo mục tiêu của những người khác – những người được xã hội coi là chuẩn mực thành công. Họ lấy chuẩn mực đó rồi tự ép mình vào khuôn khổ, tự đày ải mình phải giống họ.

Phải chăng từ năm 18 tuổi, chúng ta đã được “uốn” theo một con đường như thế này: “Trong 2 năm nữa, các em sẽ kết thúc học phần bậc A. Trong 3 năm tới, các em sẽ đi du học khắp thế giới, học ở trường đại học mà các em chọn. Trong 5 năm nữa, các em sẽ bắt đầu đi làm. 

Nhiều người trong số các em sẽ làm việc cho những viện quốc tế hàng top trên thế giới. Các em sẽ kết hôn, sau đó có thể mua nhà. Trong 10 năm tới, cuộc đời các em sẽ được định hình. Trong 15 năm nữa, các em sẽ 30 tuổi và từ sau đó, sự nghiệp, cuộc sống của các em sẽ được định hình.”

Chẳng ai trên thế giới này giống nhau cả. Mỗi người đều là một cá thể khác biệt tạo ra những điều khác biệt. Bài diễn thuyết “Đừng đuổi theo đồng hồ của người khác” của Jay Shetty chính là nguồn cảm hứng lớn nhất để mỗi người tìm về bản thân mình. Hãy là mình, hãy kiên nhẫn, rồi thành công sẽ đáp trả lại đúng công sức của bạn!

Bài diễn thuyết thức tỉnh người trẻ: Đừng đuổi theo đồng hồ của người khác, sống có mục đích thì thành công sẽ theo đuổi bạn! - Ảnh 1.

“Tôi biết rằng tất cả mọi người đều tốt nghiệp ở tuổi 21 và thất nghiệp đến khi họ 27 tuổi. 

Tôi biết rằng cũng có người tốt nghiệp năm 25 tuổi và tìm được việc ngay sau đó. 

Tôi cũng biết có người không bao giờ học đại học nhưng lại tìm được đam mê của chính mình năm họ 18 tuổi. 

Tôi biết có người tìm thấy công việc cứng hái ra tiền, nhưng lại chán ghét điều họ làm. 

Tôi biết có người nghỉ ngơi vài năm và tìm thấy mục tiêu đời họ. 

Tôi biết có người rất chắc chắn về điều họ dự định làm năm 16 tuổi, nhưng họ lại thay đổi dự định đó năm 26 tuổi. 

Tôi biết có người đã có con những vẫn một mình và tôi biết có người đã kết hôn nhưng phải chờ 8 đến 10 năm mới có con. 

Tôi biết có người đang trong mối quan hệ yêu đương nhưng lại có tình cảm với người khác. 

Tôi biết có đôi rất yêu nhau nhưng lại không thể đến được với nhau. 

Vậy quan điểm của tôi là: Tất cả mọi thứ trong cuộc sống diễn biến theo thời gian của chúng ta, đồng hồ của chúng ta. Bạn có thể nhìn vài đứa bạn của chúng ta và nghĩ họ giỏi hơn bạn, có lẽ bạn thấy vài người có vẻ tụt lại phía sau, nhưng mọi thứ đều diễn biến theo nhịp độ của họ. Họ có lộ trình của họ và bạn cũng vậy. Hãy kiên nhẫn! 

Ở tuổi 25, Mark Cuban là một nhân viên pha chế ở Dallas. 

Cho đến tuổi 32, J.K.Rowling mới được xuất bản Harry Potter sau khi bị 12 nhà xuất bản từ chối.

Virgin được Richard Branson thành lập năm ông 34 tuổi. 

Jack Ma khởi nghiệp Albaba năm 35 tuổi. 

Ortega cho ra đời Zara năm ông 39 tuổi. 

Steve Carell nổi tiếng sau 40 tuổi. 

Morgan Freeman nổi tiếng năm 52 tuổi. 

Lấy bằng tốt nghiệp sau 25 tuổi vẫn là một thành tựu. Chưa kết hôn khi đã 30 nhưng vẫn hạnh phúc và trẻ đẹp. Có gia đình sau 34 tuổi vẫn có thể được và mua được nhà sau 40 tuổi vẫn rất tuyệt vời. Đừng để ai đó thúc giục bạn theo thời gian của họ. 

Như Einstein đã nói: “Không phải tất cả mọi thứ đếm được đều đáng kể và không phải tất cả mọi thứ đáng kể đều đếm được”. 

Nhưng điều quan trọng nhất là tôi muốn các bạn có thể tạo ra một cuộc sống có ý nghĩa, có mục đích và đong đầy nhất cho chính mình và học cách dùng nó để tạo ảnh hưởng và sự khác biệt lên cuộc đời người khác, khi đó mới thực sự thành công.”



V.D


Theo Trí Thức Trẻ

Chuyện kể rằng, có một con cá sấu già đang ung dung thả mình trôi theo dòng nước, sát bờ sông thì một con cá sấu trẻ hơn bơi lại gần nó và nói: “Tôi nghe nói, ông là tay thợ săn khét tiếng nhất trong vùng. Ông có thể chỉ cho tôi cách săn mồi được không?”.

Bị tiếng của con cá sấu nhỏ đánh thức, con cá sấu già mở mắt, liếc nhìn kẻ vừa gọi nó dậy. Thế nhưng, con cá sấu già chẳng nói một lời mà chỉ im lặng rồi… ngủ tiếp. Tức giận và cảm thấy bị xem thường, con cá sấu trẻ đùng đùng bỏ đi săn, để lại làn nước sủi bọt đục ngầu sau đuôi. Nó nghĩ thầm: “Được lắm, tôi sẽ cho ông thấy”.

Vài tiếng sau, nó quay trở lại và thấy con sấu già vẫn đang say giấc. Thế là, nó bắt đầu khoe khoang về chuyến đi săn thành công của mình: “Hôm nay tôi đã bắt được 2 con cá béo nich này. Thế ông đã bắt được gì rồi? Không có gì sao? Tưởng gì, hoá ra ông cũng có đâu có khét tiếng cho lắm nhỉ?”.

Mắt nhắm mắt mở, con sấu già lần nữa nhìn kẻ đang vênh mặt lên, không nói một lời. Nó khép mắt và tiếp tục thả mình trên dòng nước, đám cá lòng tong thản nhiên đớp tảo dưới bụng nó. Giận dữ vì không nhận được bất cứ lời đáp nào, con sấu trẻ lại bơi đi săn tìm thứ khác.

Sau vài tiếng, nó quay lại, miệng đã ngậm một con cò nhỏ. Nó tiến lại gần con cá sấu già, chắc mẩm bấy nhiêu là đủ để chứng minh ai mới là tay thợ săn thực thụ. Con cá sấu già thì vẫn đang ở nguyên chỗ cũ.

Tuy nhiên, lần này thì khác. Có một con linh dương lớn đang cúi đầu uống nước rất gần chỗ của con sấu già. Nhanh như cắt, con sấu già phóng khỏi mặt nước, mở to miệng ngoạm chặt lấy cổ con linh dương, giật mạnh nó xuống làn nước đục ngầu và nhanh chóng kết liễu đời con vật xấu số.

Sững sờ, con cò ở miệng rớt xuống. Tròn mắt nhìn lão thợ săn cự phách thưởng thức bữa ăn hơn 200 kg của mình, giọng nó mới run run: “Ông… làm ơn… làm ơn chỉ cho tôi biết ông làm cách nào được như thế vậy?”.

Nuốt một miếng thịt linh dương khổng lồ, con sấu già cuối cùng cũng mở miệng đáp gọn lỏn: “Ta không làm gì cả”.

Chuyện 2 con cá sấu và bài học thấm thía cho những kẻ cứ mải lao mình vào làm việc, cho rằng bận rộn mới đem lại thành quả mà không hề biết đôi khi những người chẳng làm gì mới thành công rực rỡ - Ảnh 1.

Làm những điều thực sự cần thiết hay làm việc chăm chỉ và cật lực

Khi mới khởi nghiệp với JotForm, tôi cũng giống như con cá sấu trẻ: Tin rằng bản thân lúc nào cũng phải làm việc chăm chỉ mới có kết quả. Lúc ấy, nếu ai đó bảo rằng tôi sẽ đạt được kết quả tốt hơn nếu dành nhiều thời gian hơn để nghỉ ngơi chắc tôi sẽ trợn tròn mắt rồi lại tiếp tục với lịch làm việc 16h/ngày của mình. Đã một thời tôi cho rằng: Để thành công, bản thân phải liên tục làm việc, xây dựng và phát triển sản phẩm kế tiếp, bất chấp “sản phẩm” đó là gì đi nữa.

Dường như tất cả chúng ta đều bị ám ảnh ít nhiều với việc phải lao động cật lực, luôn tay luôn chân mới có thể chạm vào thành công. Thế nhưng, bận rộn và thành công lại là 2 khái niệm hoàn toàn khác nhau. Còn tôi nghĩ rằng, nếu chúng ta biết ưu tiên cho việc “không làm gì cả”, chúng ta hoàn toàn có thể bắt được nhiều con linh dương to lớn hơn chỉ vài con cá trê như trong câu chuyện trên.

Song, quả thực, điều này nói thì dễ hơn làm. Dù là CEO của các tập đoàn lớn hay nhân viên văn phòng bình thường đều đang hối hả trong guồng quay của sự bận rộn. Mà cũng chẳng biết kể từ khi nào, những người xung quanh chúng ta nhìn nhận giá trị của một cá nhân dựa trên sự bận rộn thay vì chất lượng công việc của họ. Bằng cách này hay cách khác, hai chữ “bận rộn” đã trở thành tính từ được gắn liền với những người thành công và có địa vị trong xã hội.

Thế nhưng, không sớm thì muộn, tất cả chúng ta đều sẽ phải tự hỏi bản thân rằng: Sứ mệnh của chúng ta là gì? Là trở thành người bận rộn nhất, hay là trở thành người mang đến nhiều đóng góp nhất cho xã hội? Và, điều thú vị hơn cả là khi quan sát những bộ óc lỗi lạc nhất trên thế giới, chúng ta dễ dàng nhận thấy ở họ một điểm chung: Tất cả đều thường xuyên dành thời gian để… không làm gì cả.

Chuyện 2 con cá sấu và bài học thấm thía cho những kẻ cứ mải lao mình vào làm việc, cho rằng bận rộn mới đem lại thành quả mà không hề biết đôi khi những người chẳng làm gì mới thành công rực rỡ - Ảnh 2.

Sức mạnh của không làm gì

Việc dành ra một khoảng thời gian để nghỉ xả hơi và không làm gì cả có thể khá khó khăn. Nhất là khi bạn liên tục bị “bỏ bom” với hàng loạt các cuộc họp, thông báo hay một danh sách công việc dài dằng dặc. Trên thực tế, nhiều nhà sáng lập của các doanh nghiệp lớn đã bắt đầu đưa thời gian nghỉ ngơi vào lịch làm việc hằng năm của mình thường xuyên hơn.

Họ gọi khoảng thời gian này là Think Week (Tuần lễ suy nghĩ). Khoảng thời gian này thường kéo dài 1 tuần, là thời gian để đọc sách, suy nghĩ, tự vấn và thoát ly khỏi cuộc sống bí bách chốn công sở

Mặc dù Steve Jobs, Mark Zuckerberg hay Tim Ferriss cũng có áp dụng bí quyết này nhưng chính tỷ phú Bill Gates mới là người khiến cho khái niệm Think Week được trở nên phổ biến. Suốt những năm điều hành Microsoft, Gates luôn dành thời gian cho Think Week 2 lần mỗi năm. Không công việc, không nghỉ mát, chỉ đơn thuần đọc sách và suy nghĩ mà thôi.

Thậm chí, ông còn quyết tâm thực hiện Think Week đến mức cả gia đình, bạn bè và nhân viên cũng không được phép can thiệp vào khoảng thời gian này. Ngày hôm nay, khi chia sẻ về những thành công của Microsoft, Gates cho biết phần lớn chúng đều đến từ những ý tưởng độc đáo loé lên trong thời gian ông không làm gì cả.

Hãy không làm gì cả

Dĩ nhiên, bạn không nhất thiết thực hiện Think Week một cách cứng nhắc như Bill Gates. Như tôi chẳng hạn: Hằng năm, tôi đều rời khỏi công ty ít nhất 1 tuần để về quê giúp bố mẹ thu hoạch ô liu.

Tất cả mọi suy nghĩ như làm cách nào để startup tăng trưởng hay tỷ lệ chuyển đổi của khách hàng là bao nhiêu đều sẽ đồng loạt tan biến khi bạn hái ô liu. Đó vừa là một phương pháp thiền, vừa là cách để tịnh tâm. Bằng một cách thần kỳ nào đó mà những ý tưởng tốt nhất của tôi cũng thường xuất hiện trong khoảng thời gian không làm gì cả này.

Còn nếu bạn không thể dành nổi một tuần trong năm cách ly khỏi công việc, bạn có thể thử phương pháp khác. Đó là: Tránh xa khỏi công nghệ. Vào thứ bảy hay chủ nhật hằng tuần, hãy cách ly bản thân khỏi mọi loại hình công nghệ. Hãy tắt điện thoại, tắt laptop và giấu nó đi. Hết sức hạn chế xem TV hay Netflix.

Hãy để cho não của bạn có không gian suy nghĩ bằng cách bước ra ngoài guồng quay bận rộn mỗi ngày. Bằng cách này, những ý tưởng mới sẽ lóe lên và bạn cũng sẽ có thêm thời gian để xử lý hay cải tiến những ý tưởng cũ. Bạn sẽ nhận ra những kết quả đến từ phương pháp này rất giống với những gì mà con cá sấu già đã thực hiện trong câu chuyện kể trên. Đôi khi, điều tốt hơn cả đơn giản là nhắm mắt lại để “ung dung thả mình trôi theo dòng nước”. Hãy kiên nhẫn chờ đợi, rồi “con linh dương” của bạn cũng sẽ xuất hiện mà thôi.



Mộc Dương


Theo Nhịp Sống Kinh Tế/Medium

Quãng đường từ nhà tới chỗ làm của CEO của Twitter Jack Dorsey chỉ dài khoảng 5 dặm (tương đương với 8 km) nhưng mỗi ngày anh vẫn mất tới hơn 1 giờ đồng hồ để đi làm. Đó là bởi vì anh đi bộ.

Trên Twitter, Jack Dorsey đã đăng tải thống kê số bước đi bộ của anh vào hôm thứ tư vừa rồi, với dòng caption: “Tôi có thói quen đi bộ để đến chỗ làm từ 2 năm nay. Quãng đường 5 dặm thường mất 1h15p”.

CEO của mạng xã hội Twitter: Tôi đi bộ hơn 8 km mỗi ngày để đến chỗ làm, đó là khoản đầu tư đáng giá nhất cho mọi thành công - Ảnh 1.

Như tác giả Tim Ferriss viết trong cuốn sách “Công cụ của những gã khổng lồ”, Dorsey tin rằng đầu tư đáng giá nhất mà anh từng làm là “dành thời gian đi bộ mỗi ngày.” Trong chuyến đi năm dặm mỗi ngày, Jack không gửi email hoặc nhắn tin. Thay vào đó, anh thường sử dụng thời gian để nghe nhạc và audio book, hoặc chỉ đơn giản là suy nghĩ và tìm cảm hứng từ các con phố của San Francisco.

Trên CNN Money, CEO của Twitter chia sẻ: “Buổi sáng là khoảng thời gian dễ chịu. Tôi có thể thoải mái suy nghĩ mà không cần bận tâm đến các kế hoạch”.

Đi bộ cũng là một bài tập tốt đối với sức khỏe, là một phần quan trọng trong lối sống và thành công của Dorsey. Từ lâu nay, anh duy trì thói quen thức dậy vào lúc 5 giờ sáng, ngồi thiền trong nửa tiếng và dành 7 phút tập thể dục. Jack cho biết rằng: “Một lối sống lành mạnh sẽ giúp cho tôi sáng tạo hơn và cho phép tôi suy nghĩ nhiều hơn”.

CEO của mạng xã hội Twitter: Tôi đi bộ hơn 8 km mỗi ngày để đến chỗ làm, đó là khoản đầu tư đáng giá nhất cho mọi thành công - Ảnh 2.

Không chỉ riêng Jack Dorsey , các tỷ phú nổi tiếng khác, bao gồm Richard Branson, Mark Zuckerberg và Mark Cuban, cũng đồng ý rằng tập thể dục là chìa khóa để thành công.

CEO của mạng xã hội Twitter: Tôi đi bộ hơn 8 km mỗi ngày để đến chỗ làm, đó là khoản đầu tư đáng giá nhất cho mọi thành công - Ảnh 3.

Trên trang blog cá nhân của mình, Richard Branson từng viết: “Một cách nghiêm túc, tôi ngờ rằng mình sẽ không bao giờ đạt được thành công trong sự nghiệp (và cả hạnh phúc trong đời sống cá nhân) nếu như tôi không đề cao vai trò của sức khỏe và thể lực”. Được biết, vị tỷ phú này rất thích chơi tennis, đi xe đạp, chạy và lướt ván diều.

CEO của mạng xã hội Twitter: Tôi đi bộ hơn 8 km mỗi ngày để đến chỗ làm, đó là khoản đầu tư đáng giá nhất cho mọi thành công - Ảnh 4.

Zuckerberg cũng ưu tiên việc tập thể dục bởi vì, như anh nói trong một Q & A trên Facebook, “Làm bất cứ điều gì tốt cũng đòi hỏi năng lượng, và bạn chỉ có nhiều năng lượng hơn khi bạn chịu tập luyện chăm chỉ”.

CEO của mạng xã hội Twitter: Tôi đi bộ hơn 8 km mỗi ngày để đến chỗ làm, đó là khoản đầu tư đáng giá nhất cho mọi thành công - Ảnh 5.

Còn với Cuban, ông luôn cố gắng thu xếp một giờ tập các bài tập cardio, sáu hoặc bảy ngày một tuần. Đó là nguồn nhiên liệu mạnh cho một tinh thần làm việc tích cực. Ông coi việc tập thể dục đều đặn cũng giống như các cam kết kinh doanh: “Khi bạn cố gắng tìm cách để tập thể dục thường xuyên, điều đó phản ánh rằng bạn cũng sẽ cố gắng làm điều tương tự trong kinh doanh”.



theo Minh An


Trí thức trẻ/CNBC

Có một câu nói mà hầu hết chúng ta đều quen thuộc: “Kẻ thù lớn nhất của mỗi người chính là bản thân họ”. Chính sự do dự, thiếu tự tin, lười biếng và không nắm bắt cơ hội đã trở thành vật cản ngăn bước tới thành công của cá nhân mỗi người. Thay vì tìm kiếm hàng loạt phương pháp làm việc, kinh doanh với mong muốn gặt hái được thành công, đôi khi, chúng ta đơn giản chỉ cần được “đánh thức” nhận thức, ý thức được sai lầm của bản thân và thay đổi chính mình.

6 điểm khác biệt căn bản giữa người thành công và kẻ thất bại: Khoảng cách xa nhất giữa giàu - nghèo hoá ra cũng chính là đây! - Ảnh 1.

Dưới đây là những thói quen, điểm khác biệt giữa người thành công và kẻ thất bại. Nếu bạn nhận thấy mình đang có những dấu hiệu tiêu cực được nêu, đừng coi đó là một sự xúc phạm mà hãy xem nó như một lời thức tỉnh kịp thời và cần thiết để thay đổi bản thân, thay đổi sự nghiệp.

1. Kiên trì hành động # Dễ dàng bỏ cuộc 

Khi thực sự muốn một điều gì đó, người thành công sẽ kiên trì tìm mọi cách để có được nó. Họ sẽ hành động thực tế thay vì buông những lời nó suông. Họ không ngại khó khăn và luôn sẵn sàng vượt qua chúng.

Ngược lại, với những người luôn chùn bước trước trở ngại, dễ dàng bỏ cuộc và bao biện cho hành động của mình bằng vô số lý do, rằng “vì thế này nên tôi không làm được”, “vì thế kia nên tôi không đi được”… thì rõ ràng, quãng đường đến thành công của họ vẫn còn là một khoảng cách rất xa.

2. Dám chịu trách nhiệm # Đổ lỗi cho người khác

Trong thực tế, những thăng trầm trong công việc và cuộc sống là điều không thể tránh khỏi đối với bất kì ai. Cách mà bạn đối mặt và xử lí chúng sẽ quyết định mức độ thành công trong công việc của bạn. Người thành công sẽ phân tích nguyên nhân thất bại, chịu trách nhiệm cho sai lầm của mình. Trong khi đó, người thất bại sẽ thường trốn tránh trách nhiệm và đổ lỗi cho người khác.

Việc phàn nàn về mọi người, phàn nàn về mọi thứ và chối bỏ những sai lầm do thiếu sót của bản thân không những sẽ khiến bạn trở nên không đáng tin cậy mà còn ngăn trở bạn rút ra bài học từ những sai lầm đó. Vì vậy, khi gặp phải sai lầm, hãy dũng cảm đối mặt và tìm ra phương pháp hiệu quả để không gặp lại nó trong lần sau sẽ là sự lựa chọn đúng đắn cho sự nghiệp của bạn.

3. Nắm bắt cơ hội # Sợ phải đổi thay

Thay đổi mang lại những cơ hội mới, cũng mang lại những thách thức mới. Cùng với sự chuyển mình và thay đổi ngày càng nhanh của thế giới, người thành công luôn kịp thời thích ứng và có những thay đổi để phù hợp với thời đại. Nếu bạn chỉ khư khư ôm mình, tìm kiếm cảm giác an toàn trong sự cũ kỹ của bản thân, từ chối yêu cầu đổi mới của thời gian, chắc chắn bạn sẽ bị bỏ lại trong cuộc đua của thời đại này.

Hãy nhớ rằng, những thay đổi, dù là không như mong muốn cũng sẽ là một cánh cửa đưa bạn khám phá và tìm kiếm những cơ hội, những viễn cảnh mà bạn chưa từng biết tới hay hình dung đến.

4. Lập kế hoạch, mục tiêu rõ ràng # Chờ đợi và hy vọng vào những điều kỳ diệu sẽ xảy đến

Tỷ phú Richard Branson vẫn luôn khẳng định về sự cần thiết của việc lập danh sách những ý tưởng và mục tiêu của bản thân. Đây cũng là lý do những người thành công thường mang theo sổ ghi chép để họ có thể ghi lại mục tiêu của mình và biến chúng thành kế hoạch cụ thể.

Trái lại, có nhiều người thường để ý tưởng của họ trôi qua một cách hời hợt và hy vọng vào “một ngày nào đó”, phép màu sẽ xảy đến và biến chúng thành sự thật. Nếu bạn cũng đang bám lấy hy vọng thay vì viết xuống mục tiêu của mình thì hẳn đã đến lúc nên dừng lại sự mơ mộng viển vông đó và nhận ra rằng, cách duy nhất để ước mơ trở thành hiện thực là bạn phải hành động với toàn bộ sự nỗ lực của bản thân.

Hãy thử bắt đầu bằng hành động đơn giản nhất – viết xuống những ý tưởng, mục tiêu và mình và lập kế hoạch cho chúng.

5. Không ngừng học hỏi # Nghĩ mình biết mọi thứ

Trong một cuốn sách nghiên cứu của mình, nhà tâm lý học nổi tiếng Carol S. Dweck đến từ Đại học Standford đã nêu ra hai loại tư duy: tư duy tăng trưởng và tư duy cố định. Những người thành công thường có tư duy tăng trưởng bởi họ có đam mê học hỏi.

Như Elon Musk, dù đã trở thành một tấm gương thiên tài với nhiều người, ông vẫn luôn để tâm quan sát và tìm tòi học hỏi mỗi lúc có thể. Ngược lại, những người không thành công lại giữ cho mình một tư duy cố định, họ cảm thấy phiền phức và từ chối việc tiếp nhận những lời khuyên hay học bất cứ thứ gì bởi cho rằng bản thân đã biết đủ. Đây chắc chắn là một sai lầm lớn, bởi trên hết, nó sẽ cản trở sự phát triển của chính bản thân bạn.

6. Thói quen đọc sách # Thói quen xem tivi

Lời khuyên đọc sách hẳn đã quá quen thuộc với nhiều người, nhưng rõ ràng không nhiều người làm được. Theo Business Insider, nhiều nghiên cứu đã cho thấy việc đọc sách sẽ làm giảm căng thẳng, tăng sự đồng cảm và trí thông minh. Trong khi đó, việc xem tivi hay điện thoại di động liên tục sẽ có những tác động xấu tới não bộ, ảnh hưởng cả trí tuệ và thể chất của bạn. Đây cũng là lý do vì sao những người thành công thường tranh thủ dành thời gian cho việc đọc bất cứ khi nào họ có thể.

Rõ ràng, việc thay đổi tư tưởng và thói quen không phải là chuyện dễ dàng và nhanh chóng đạt được. Hãy khách quan đánh giá lại bản thân, sửa chữa những sai lầm, bù đắp những thiếu sót, học hỏi không ngừng. Đừng nóng vội, hãy từ từ từng bước một, tiến về phía trước một cách vững vàng, thành công sẽ đến với bạn.



Theo Nguyễn Nguyễn


Nhịp sống kinh tế

Thành công của mỗi người không chỉ dựa vào năng lực bản thân mà còn phải dựa vào nhiều yếu tố khách quan khác. Một công việc tốt, đúng chuyên môn, sở trường cũng sẽ không thể khiến chúng ta thành công nếu như gặp phải một người lãnh đạo tồi.

William Raduchel – đạo diễn, nhà đầu tư và chuyên gia tư vấn chiến lược đã từng khuyên “Đừng chỉ chọn công việc. Hãy chọn sếp. Người sếp đầu tiên sẽ là nhân tố có ảnh hưởng lớn tới thành công sự nghiệp của bạn. Sếp không tin tưởng vào bạn sẽ không cho bạn cho cơ hội phát triển.” Đây sẽ là lời khuyên rất hữu dụng cho những ai đang muốn tìm con đường đi cho sự nghiệp của mình.

Tuy nhiên điều này không dễ thực hiện bởi quy trình tuyển dụng lại diễn ra theo hướng ngược lại: sếp chọn bạn chứ không phải bạn chọn sếp. Thông báo tuyển dụng không hề đưa ra thông tin như “mức độ khó chịu của sếp” hay bất cứ yếu tố nào liên quan. Thường thì bạn chỉ có thể khai thác phần nào những yêu tố đó thông qua buổi phỏng vấn xin việc và quãng thời gian ít ỏi này dường như cũng không đủ để giúp bạn phán đoán chính xác về con người sếp. 

Thế nhưng thay vì tập trung vào những tiêu chí đánh giá thông thường khác (như địa điểm làm việc, mức lương, trách nhiệm công việc, cơ hội thăng tiến…) con đường theo đuổi sự nghiệp của bạn sẽ thay đổi khi tìm được đúng người kéo cả đoàn tàu để mình cống hiến. 

Không chỉ công việc mà lựa chọn sếp cũng có tầm quan trọng nhiều hơn bạn nghĩ, nhất định bạn phải ghi nhớ 3 điều:

– Một vị sếp tốt trong một công ty bình thường có thể bảo vệ và hỗ trợ bạn.

– Một vị sếp tồi trong một công ty tốt sẽ khiến bạn phát điên và còn hủy hoại bạn.

– Một vị sếp tốt trong một công ty tốt sẽ mở khóa mọi tiềm năng mà bạn có.

Muốn thành công, bạn phải chọn đúng nghề, đúng việc và đặc biệt Hãy chọn sếp đúng - Ảnh 1.

Vậy làm thế nào để tìm được lãnh đạo tốt? 

Đầu tiên và quan trọng nhất, hãy hiểu chính mình. Bạn đã lập kế hoạch cho mình chưa? Nếu có, tham vọng của mình là gì (những gì bạn cần đạt được trong 3 – 5 năm tới)? Bằng cách xác định một lộ trình rõ ràng cho những gì bạn muốn đạt được, bạn có thể tiến hành phân tích những kỹ năng bạn có khi đó bạn sẽ xác định được cần tìm Sếp thế nào để huấn luyện và cố vấn cho mục tiêu của bạn.

Thứ hai, lựa chọn được 1 vị sếp tốt cũng đòi hỏi phải có mạng lưới quan hệ rộng lớn. Qua bạn bè, qua việc chia sẻ bạn sẽ biết được trong ngành của mình vị lãnh đạo nào bạn có thể gửi gắm. Việc này sẽ mất thời gian nhưng cũng rất đáng để đánh đổi bởi có được một vị sếp tốt đồng nghĩa với việc bạn có được tài sản quý nhất cho sự nghệp lâu dài của mình.  Nếu đã nghĩ tới một hay hai công ty thì hãy thử tìm hiểu xem có vị sếp nào thuộc chức năng công việc của bạn hay không.

Cuối cùng, hãy tìm cơ hội để có thể ngồi với những người mà có thể trong tương lai sẽ là sếp của bạn. Bạn có thể cùng họ đi ăn trưa, đi cà phê để tìm hiểu thêm về con người cũng như cuộc sống của họ. Ngoài ra bạn cũng thể tìm hiểu cách người đó có thể hỗ trợ bạn để đạt được mục tiêu công việc cũng như cuộc sống của bạn.

Một vị sếp tốt có thể nhận ra tài năng của bạn và phát triển chúng nhưng một vị sếp tồi sẽ chẳng bao giờ nhận ra những gì bạn có thể làm hay trao cơ hội để bạn tự phát triển mình.

Khi nói nghĩ về sự nghiệp của mình, cho dù tiềm năng phát triển của bạn đến đâu, bạn có hạnh phúc hay không và mức thưởng của bạn là bao nhiêu thì yếu tố quyết định chính là ông chủ của bạn tại thời điểm đó. Như Jim Rohn đã từng nói, “Bạn là tổng hòa của năm người bạn dành nhiều thời gian nhất.” Hãy tìm kiếm công việc với mục tiêu rõ ràng và ưu tiên chọn sếp trước khi chọn chức vụ hay tên công ty. Sự nghiệp hay giấc mơ của bạn sẽ bắt đầu từ đó.



An Chi


Theo Trí Thức Trẻ

1. Nếu không biết phát triển khả năng cũng như thu thập tri thức chuyên môn, bạn mãi chỉ là một lao động giản đơn. Bạn không thể trở nên giỏi giang và chưa xứng đáng đảm nhận một trách nhiệm quan trọng. Nếu ỷ lại vào người chủ để họ rèn luyện bạn trở thành giỏi giang, bạn cũng phải tốn tiền và như thế bạn phải nhận giúp việc cho họ với một mức lương rất thấp. Bất luận người nào muốn hưởng lương cao cũng phải biết phát triển tài năng và tri thức của mình.

2. Bạn phải biết thu thập, tích trữ những “giá trị” bản thân. Đó là mục đích của một cuộc sống lao động hiệu quả. Những “giá trị” đó là tài năng, là những tri thức có thể dùng, có thể đem bán. Giữa người này với người kia thường tồn tại một sự cách biệt to lớn. Bởi chỉ có một vài người biết thu thập những “giá trị” vô giá, còn rất nhiều người khác lại không đáng giá một xu. 

Đồng lương chúng ta nhận sẽ tuỳ thuộc yếu tố quan trọng này, đó là công việc mà chúng ta đang làm có nhiều người khác làm được không? Bạn sẽ được trả giá cao hơn nếu công việc đang tiến hành ít người có thể làm được. Đó là lý lẽ thực tiễn để chúng ta thấy cần phải phát triển tài nghệ và tri thức. Bạn phải trở nên có “giá trị”.

3. Cần phải nhắc bạn một điều là có nhiều lương tri và đạo đức thì vẫn chưa đủ. Nó phải là một nền tảng, trên đó người ta có thể phát triển và thành đạt. Dù khả năng đến bậc nào, nếu thiếu lương tri bạn có thể làm hỏng cuộc đời. Tuy thế, trong môi trường doanh nghiệp, trong địa hạt khoa học hay mỹ thuật cũng thế, chỉ có lương tri thôi chưa đủ. Lương tri không thể thay thế những tri thức chuyên môn. 

Nó chỉ là một cớ rất tiện lợi để cho những người không làm nên trò trống viện dẫn, tự bào chữa cho sự bất lực của họ. Bạn cần có lương tri nhưng cũng cần có nhiều tri thức và tài năng.

4. Có một quy tắc mà những người dưới ba mươi tuổi nên áp dụng là dành nửa thời giờ của mình để học và một nửa để giải trí. Ai cũng cần học, nhưng ai cũng cần giải trí. Giải trí cần thiết nhưng học cũng cần không kém. Trong kinh doanh, doanh nghiệp nào cũng có sách vở và những lớp học. Bạn nên đi học, nên đọc sách, nên tìm hiểu, nên trưởng thành, vừa học vừa chơi.

Muốn thành công, kiếm được nhiều tiền đã đến lúc người trẻ bớt lười, bớt lướt Facebook và ghi nhớ 7 điều sau - Ảnh 1.

5. Công việc bạn làm không quan trọng bằng cách bạn làm. Dù làm một công việc gì bạn cũng phải nghiên cứu trước. Bạn phải làm cho đàng hoàng và làm đến cùng. Một công việc dù đơn giản đến mấy cũng có thể làm khéo léo hay vụng về, làm theo cách khôn ngoan hay ngờ nghệch. 

Bất cứ công việc nào cũng đòi hỏi ít nhiều sự khéo léo. Luôn luôn có một cách hay hơn nữa để làm một công việc. Chỗ kinh doanh hiện giờ sẽ trở nên thành công hơn nếu bạn biết cách làm việc và làm hiệu quả. Nó là bàn đạp để bạn tiến lên một công việc, một chức vụ lớn lao hơn. Hiện giờ, người ta thử bạn, coi có xứng đáng tiến lên cấp trên chăng. Người chủ luôn cho cơ hội để bạn chứng tỏ rằng mình là một người tài giỏi.

6. Bạn chưa nghiên cứu kỹ công việc mình làm tức là chưa học được kỹ thuật và công nghệ của nó. Lúc đó, bạn chỉ được coi như một “tay mơ” hoặc một người máy. Làm việc một cách “tài tử” trong nghề bao giờ cũng hỏng việc, còn người máy chỉ biết làm việc như cái máy, không chút suy nghĩ. 

Bạn phải nỗ lực để trở nên một người chuyên nghiệp, một tay nhà nghề, sành sỏi. Bạn có thể giữ chỗ làm hiện giờ với đôi chút cố gắng song bạn phải cố gắng làm công việc ấy theo cách hay hơn những người khác đã làm. Đó là cách khôn ngoan để bước chân vào nghề. Đó cũng là cách nâng từ bậc nghiệp dư lên thành người chuyên nghiệp.

7. Bạn nên nhớ kỹ điều này, bất luận trong công việc gì dù nhỏ hay lớn cũng có phần kỹ thuật của nó. Trong mỗi công việc ít ra có ba mươi sáu cách làm vụng về và chỉ có một cách làm hay và khôn ngoan. Trong mỗi bài toán thường chỉ có một lời giải đúng. Chỉ có một cách đánh bản nhạc cho đúng, chỉ có một lối gói hàng cho khéo cũng như chỉ có một lối phục vụ khách hàng hiệu quả.

 Muốn tìm ra cách đó, bạn phải nghiên cứu công việc mình làm và lắng nghe lời chỉ bảo của những nhà chuyên môn. Bấy luận công việc bạn làm hiện giờ là công việc gì, nó cũng đòi hỏi sự khéo léo. Chỉ khéo vừa vừa chưa phải là khéo. Muốn làm việc hiệu quả, trước hết bạn phải tìm cách làm việc để đạt được nhiều kết quả mà ít hao tốn công sức và thời gian.



Thảo Nguyên


Theo Trí Thức Trẻ

“Đọc sách giống như đổ xăng xe ô tô vậy, đổ đầy xăng rồi bạn cần phải biết đi đâu. Đổ quá nhiều xăng sẽ trở thành xe chở xăng. Tôi thấy có nhiều người đọc quá nhiều sách. Có hai loại người sẽ không bao giờ thành công: Một là người không đọc sách, hai là người đọc sách quá nhiều. Vì vậy hôm nay chúng ta chủ yếu là nói vui một chút, tôi đến để nói với các bạn rằng đừng nên đọc sách quá nhiều.

Mọi người đều cho rằng tôi không thích lắm những quyển sách hay. Lúc còn nhỏ tôi nhớ bố mẹ tôi có nói Hồng Lâu Mộng hay như thế nào, người không đọc Hồng Lâu Mộng là người không có văn hóa. Tôi lướt qua vài trang đầu rồi gập lại không đọc nữa, dù sao tôi cũng không đọc lại. Tôi nhớ hồi học cao trung có một quyển sách tên là Vây Thành, mọi người đều nói quyển sách này rất hay, tôi không thể nào đọc hết được. Có thể điều này có liên quan đến tôi, tôi thường có kỳ vọng quá lớn. Người khác nếu nói quyển sách hay, tôi đọc cũng không thấy hay lắm, tôi cũng không ghét quyển sách nào.”

Jack Ma cũng nói: “Tôi không nói dối với các bạn, thật ra tôi rất ít đọc sách. Thư viện mời tôi đến nhưng tôi từ chối, tôi nói tôi rất ít khi đọc sách. Thành công hay không không liên quan gì đến đọc sách, thế nhưng bạn thành công rồi thì đọc sách rất quan trọng. Tôi thấy nhiều người thành công nhưng lại không liên quan gì đến đọc sách cả, thế nhưng người đã thành công nếu không đọc sách sẽ trượt dốc, không những thế còn trượt dốc thê thảm. Tôi đã thấy nhiều ví dụ như vậy. Tôi nghĩ rằng đọc sách nên biết cách đọc, tôi không tính là người biết cách đọc sách, nhưng tôi sẽ cố gắng trở thành người biết cách đọc sách.

Jack Ma chỉ ra 2 kiểu người không bao giờ thành công: Một là chẳng bao giờ đọc sách, hai là người đọc sách quá nhiều! - Ảnh 1.

Ở công ty tôi gặp rất nhiều người rất biết đọc sách, họ đều là những người có chỉ số thông minh rất cao, thế nhưng chỉ số cảm xúc lại rất thấp. Thành công có liên quan đến chỉ số cảm xúc hay không? Tôi coi mỗi con người là một quyển sách, mỗi khi gặp ai đó, cho dù là người như thế nào tôi đều rất ngưỡng mộ anh ta. Tôi thường nói, anh chàng này khá thú vị, có cả những ý tưởng như vậy cơ à. Trong khi phần lớn sách tôi chỉ lướt qua mấy trang đầu, nội dung phía sau về cơ bản có thể đoán ra được, vì vậy đa phần tôi đều vứt đi. Dĩ nhiên, sách của Kim Dung thì tôi không bao giờ đoán ra được kết cục, tôi cho rằng khá thú vị”.

“Bản thân tôi cảm thấy rằng ít nhất 24,000 nhân viên của công ty là 24,000 quyển sách, đa dạng và phong phú. Những trải nghiệm và sự việc mà mỗi con người trong số họ đã trải qua, mỗi cách xử lý vấn đề đều nằm ngoài dự đoán của tôi. Với các bạn trẻ ngồi đây, mặc dù đọc sách rất quan trọng, nhưng nhìn người và cách sống lại quan trọng hơn. Tôi nhớ khi Taobao và eBay cạnh tranh rất khốc liệt, có một người bạn cho tôi mượn một quyển sách và nói: “Jack Ma à, quyển sách này nên xem, anh xem xong quyển sách này sẽ đánh bại được eBay”. eBay năm đó xuất bản quyển sách Thị trường hoàn hảo trong đó trình bày làm thế nào mà eBay đánh bại được Yahoo. Tôi liền vứt quyển sách đó vào trong thùng rác, tôi hy vọng có ngày eBay sẽ nhìn thấy chúng tôi làm thế nào để đánh bại họ. Nếu bạn xem xong quyển sách này, bạn sẽ làm theo lộ trình đã được trình bày trong quyển sách, bạn cũng sẽ quá hiểu rõ họ, cũng như quá hiểu chiến lược của họ, càng xem bạn sẽ càng rơi vào tình trạng nguy hiểm”.

“Đọc sách là một cách giải trí, đọc xong sẽ cảm thấy cũng thú vị, hoặc là cười ha ha mà cũng có thể khóc sướt mướt. Tuy nhiên nếu bắt tôi học thuộc một đoạn hoặc kể lại một đoạn thì quả thực không thể làm được. Não tôi khá nhỏ, nên tôi hiểu được phương pháp vận dụng hợp lý não nhỏ, đó chính là hãy quên thật nhanh những thứ vừa đọc. Đọc sách giống như máy tính vậy, máy tính không phải cứ cài đặt nhiều phần mềm là sẽ chạy nhanh. Phần mềm cài càng nhiều, máy tính sẽ chạy càng chậm. Não tôi nhỏ, Thẩm Quốc Quân chạy được một vòng, tôi đã chạy được bốn vòng rưỡi rồi, chỉ có thể so tốc độ với người khác”.

“Ngoài ra, đọc sách đúng là đọc gì bổ nấy. Có người nói, Jack Ma ông đưa tôi mấy quyển sách, xem là ông đang đọc sách gì, tôi sẽ đọc hết số sách đó. Tôi nói, thứ nhất, tôi đúng là không thích đọc sách; thứ hai, sách tôi thích không có nghĩa là bạn sẽ thích, tôi lại thích đọc sách tiểu nhân đó.

Jack Ma chỉ ra 2 kiểu người không bao giờ thành công: Một là chẳng bao giờ đọc sách, hai là người đọc sách quá nhiều! - Ảnh 2.

Có người nói: Jack Ma, sao ông thích xem tiểu thuyết võ hiệp của Kim Dung vậy. Tôi đúng là thích xem tiểu thuyết do Kim Dung viết, thích xem, không có gì là đúng hay sai cả. Vì vậy, đọc sách cần tìm những loại sách mà bạn thích đọc. Hàng xóm của tôi Lão Thẩm rất chăm chỉ, ngày nào cũng đọc những quyển sách uyên thâm, tôi cũng xem được vài trang đã hoa hết cả mắt. Mỗi người nên lựa chọn cho mình những quyển sách mà mình cảm thấy có hứng thú. Khi mới khởi nghiệp tôi thường lựa chọn những việc khiến mình vui vẻ, chọn những việc dễ dàng nhất để làm, những việc mà người khác yêu thích để làm, những việc quan trọng nhất, khó làm nhất tôi để dành cho người khác. Tôi nói thật, đó chính là bí quyết khởi nghiệp.

Cuộc sống đã quá mệt mỏi, làm việc cho một ông chủ cũng đủ mệt rồi, không làm việc cho ông chủ nào thì vừa thích làm những việc đem lại niềm vui cho mình, vừa chọn đọc những quyển sách Lão Thẩm hàng xóm hay xem, bạn sẽ còn mệt mỏi hơn. Cuộc đời con người vốn ngắn ngủi, đọc sách là để đem lại niềm vui chứ không phải để đem lại áp lực cho bạn, đọc sách cũng không phải là để so bì xem ai đọc nhiều hơn, không nên như thế. Nhân viên công ty tôi hay các bạn trẻ cũng vậy, họ chăm chỉ đọc sách, tôi rất khâm phục họ, họ giống như cuốn từ điển sống vậy. Tôi hỏi anh ta cuộc biến pháp của Vương An Thạch xảy ra vào năm nào? Năm 1069. Mấy nhân mấy chỉ cần tra mạng là ra.

Tôi dù sao cũng lớn tuổi rồi, đến cái tuổi này, sách đọc cũng không nhiều nữa rồi, vì vậy lời khuyên của tôi đối với mọi người là không đọc sách cũng tốt. Thích đọc sách cũng rất tốt, đừng bao giờ nghĩ nếu không đọc nhiều sách sẽ khó chịu hay cảm thấy mất mặt cả. Con người có thể ít đọc sách nhưng làm nhiều việc. Có người làm rất nhiều, tất nhiên thời gian là có hạn, coi cuộc đời của mình như một bộ sách, lật qua lật lại là quên ngay được”.

* Bài viết trích nội dung sách “Quản Trị Kinh Doanh Kiểu Jack Ma” của tác giả Triệu Vỹ.



Mộc Dương


Theo Nhịp Sống Kinh Tế